Martha lộ vẻ khó coi, nói:
– Lâm tiên sinh, thái độ của chúng tôi với các vị hết mực hòa nhã không có nghĩa vợ chồng chúng tôi là đồ ngu. Hết thảy những lời mà các vị nói chúng tôi đều không tin chút nào đâu, chẳng qua đó là việc trùng hợp mà thôi. Từ lúc bắt đầu là các vị mời chúng tôi, lại rót những việc quái quỷ đó vào đầu chúng tôi, đúng là không còn gì để nói.
Lâm Phi và Tô Ánh Tuyết đều sững người, thì ra vợ chồng này thấy lời của Lâm Phi quá thú vị, hơn nữa nói chuyện một lúc với Khuynh Thành chắc cũng không tổn thất gì, nếu kế hoạch ổn thì có khi còn có thể hợp tác nữa, có điều cuối cùng vẫn bị Mã Thành Phong thuyết phục, quyết định tránh xa mớ hỗn loạn này.
Lâm Phi thì vốn chả quan tâm xem hai vợ chồng này có hợp tác với Khuynh Thành hay không, chỉ nghĩ bọn họ đang lợi dụng sự tín nhiệm của Tô Ánh Tuyết để trộm kế hoạch làm ăn cơ mật này, điều đó khiến Lâm Phi rất tức giận.
Dù sao thì Tô Ánh Tuyết hiện giờ là bạn gái hắn, việc này liên quan đến tình cảm riêng tư của hắn và cô chứ không phải công việc gì.
– Các vị đã thẳng thắn như vậy thì tôi cũng không ngại giải thích cho rõ. Nếu các vị dám ăn trộm phương án làm ăn của bạn gái tôi rồi mang đi hợp tác với công ty khác thì đừng trách tôi không khách khí. Việc này không liên quan gì đến thứ gọi là cạnh tranh buôn bán đâu nhé.
Lâm Phi cười lạnh nói.
Tô Tinh Nguyên và Hứa Vi đều giật mình. Lâm Phi vừa gọi Tô Ánh Tuyết là ‘bạn gái’ à? Sao đến giờ bọn họ còn chưa biết.
Thấy Tô Ánh Tuyết vẫn thản nhiên như thường, vậy việc này là thật rồi.
Tuy đã sớm có sự chuẩn bị nhưng Tô Tinh Nguyên vẫn cảm thấy hết sức lo lắng.
Trong mắt Hứa Vi thì tràn ngập sự u buồn, chỉ muốn trốn tránh đến một nơi nào khác thật nhanh.
– Ha ha.
Mycroft nói:
– Lâm tiên sinh, cậu là một người tài hoa nhưng lời này của cậu không có chút khả năng chế ước nào cả. Bất kể thế nào, buổi nói chuyện hôm nay đã diễn ra không suôn sẻ, chúng tôi không muốn làm phiền thêm nữa, hẹn gặp lại.
Hai vợ chồng không muốn chờ thêm, cũng không cần đám Tô Tinh Nguyên tiễn nữa, lập tức rời đi.
Lâm Phi nhếch miệng cười, nói với Tô Ánh Tuyết:
– Bọn họ không tin thì phải.
Tô Ánh Tuyết cũng mỉm cười, ánh mắt nhìn hắn dịu dàng. Cô có thể cảm nhận rõ được sự quan tâm mà Lâm Phi giành cho mình.
– Không sao, em biết anh rất nghiêm túc.
Đôi khi lời nói ra, chỉ cần người trong lòng mình tin tưởng là được.
Lâm Phi mỉm cười vuốt tóc cô, dáng vẻ thân mật đó lọt thẳng vào mắt Tô Tinh Nguyên và Hứa Vi.
Không ngờ quan hệ giữa hai người đã tới mức này rồi.
Tô Ánh Tuyết tuy có hơi thẹn thùng nhưng vừa mới đàm phán thất bại, giờ được người mình yêu an ủi nên đã đỡ hơn rất nhiều.
– Khụ khụ.
Tô Tinh Nguyên cắt ngang giây phút ngọt ngào của hai người tựa như chẳng chút quan tâm, ngữ khí cực kì trầm trọng:
– Tiểu Tuyết, đàm phán thất bại đồng nghĩa với việc mọi thứ sẽ trở về điểm khởi đầu. Nếu không ăn nói được vói hội đồng quản trị thì chức Tổng giám đốc của con khó giữ rồi. Việc này cha đã đồng ý với hội đồng quản trị nên không kéo dài hơn được nữa đâu.
– Con không làm tổng giám đốc nữa thì Khuynh Thành sẽ được cứu sao?
Tô Ánh Tuyết nói:
– Hiện giờ Mã gia đã chính trức trở mặt với chúng ta, không phải cha vẫn còn muốn làm thông gia với họ đó chứ?
Tô Tinh Nguyên trừng mắt nhìn Lâm Phi một cái, hiển nhiên là có ý trách hắn đã đối nghịch với Mã Thanh Hoành quá nhiều lần, đáp:
– Cho dù không thể trở thành thông gia thì cũng phải hóa giải mối ân oán này với Mã gia mới được. Cần bồi thường tiền thì bồi thường tiền, cần bồi thường đất thì bồi thường đất, nếu em tiếp tục làm tổng giám đốc thì miếng đất ở thôn Thủy Khẩu sẽ không thể về tay tập đoàn Thanh Mã. Đến lúc đó Mã gia sẽ không dừng tay.
– Hừ.
Tô Ánh Tuyết cười đầy vẻ chế nhạo:
– Tự chặt tay chân của mình, để mặc người ta hiếp đáp sao?
Sắc mặt Tô Tinh Nguyên đã đen như than, gằn giọng nói:
– Bất kể phải làm đến mức nào, Khuynh Thành còn tồn tại thì Tô gia ta mới có đường sống, con nên sớm chuẩn bị cho tốt đi.
Nói xong, Tô Tinh Nguyên nặng nề rời phòng họp.
Hứa Vi nhẹ thở dài một hơi, nói:
– Tiểu Tuyết, lời của chủ tịch tuy khó tiếp nhận nhưng chị ấy cũng là muốn tốt cho em. Nếu em tiếp tục làm Tổng giám đốc thì Mã gia nhất định sẽ càng làm mạnh. Em cũng thấy rồi đó, Tập đoàn S còn không dám tham dự vào.
– Ừm… em biết rồi.
Tô Anh Tuyết miễn cưỡng cười:
– Yên tâm đi, Vi Vi, em tin ở bản thân mình.
Hứa Vi cười gật đầu, trong mắt lộ vẻ oán giận nhìn Lâm Phi và Tô Ánh Tuyết:
– Việc công đã nói xong, giờ đến việc tư, hai người thành người yêu từ bao giờ thế, muốn gạt tôi hả?
Lâm Phi cười hì hì:
– Chị Hứa Vi, không phải lừa chị đâu, vừa chính thức tuần trước lúc ở tiệc rượu đó. Mà cũng phải nói lại, lỡ sau này em chịu không nổi tính tình của đại tiểu thư này, không khéo em quay lại theo đuổi chị thì sao?
– Phì, trước mặt bạn gái mà dám nói những lời không biết xấu hổ thế à. Em là mối tình đầu của Tiểu Tuyết, phải đối xử tốt với cô ấy đó.
Hứa Vi đã đỏ mặt nhưng cũng biết đây chỉ là lời bông đùa, không khỏi đau nhói trong lòng.
Vốn dĩ tình cảm này là thuộc về cô, nhưng lúc này cô chỉ có thể chịu đựng nỗi đau một mình, chúc phúc cho họ.
Tô Ánh Tuyết nghe đến ba chữ ‘mối tình đầu’ thì hết sức ngượng ngùng, khuôn mặt thoáng chốc đã đỏ bừng lên, không dám nhìn nụ cười xấu xa của Lâm Phi nữa, chỉ cúi đầu nói:
– Đi ăn cơm thôi. Ăn sớm một chút, chiều em muốn đi gặp một người quan trọng.
Chương 147: Khẩu Hiệu Bí Mật
Trong buổi cơm trưa, toàn bộ nhân viên trong công ty đều đã biết về việc đàm phán thất bại nên không khí trong nhà hàng hết sức u ám.
Tô Ánh Tuyết lại có vẻ chẳng bị ảnh hưởng chút nào, cô vẫn ngồi ở chỗ thường ngày, ăn uống nhỏ nhẹ, dùng khăn ướt lau sạch cái miệng nhỏ nhắn rồi mới quay sang nói với Lâm Phi đang ngấu nghiến như hổ đói:
– Đi thôi, trên đường đông xe, em đang gấp lắm.
– Anh còn chưa ăn xong mà, cho anh thêm năm phút đi.
Lâm Phi vừa nhai vừa ngẩng đầu lên đáp, mấy hạt cơm trong miệng lập tức bắn thẳng lên mặt bàn.
Tô Ánh Tuyết nhăn mặt, nhưng điều càng khiến cô không chịu nổi chính là gã đàn ông kia ngay lập tức đã thò tay ra nhặt lại mấy hạt cơm văng trên bàn rồi cho vào miệng.
– Anh ăn uống mất vệ sinh quá.
Tô Ánh Tuyết cau mày nói.
Lâm Phi trợn mắt nuốt một miếng to rồi đáp:
– Có gì mà mất vệ sinh chứ, như ở Trung Đông rất nhiều người đang phải gặm bánh bao chua qua ngày đó, vừa ăn còn bị gió thổi cát vào miệng. Nhét đầy bụng đã là sướng rồi, dù sao thì dính chút vi khuẩn cũng k


