– Đặc điểm của những công ty này chính là chuyên chú vào một lĩnh vực cụ thể về thời trang, hơn nữa đều là doanh nghiệp thực thể truyền thống có tính địa phương.
– Tôi dự định, hợp nhất những doanh nghiệp này vào Khuynh Thành. Trong năm năm tới, tất cả những sản nghiệp thời trang trong lĩnh vực đặc biệt này sẽ hưởng thụ những nhanh gọn và thuận tiện mà hậu cần Khuynh Thành mang tới.
– Như vậy, những nhân viên nghỉ việc ở công ty bách hóa có thể đến các công ty con, dựa vào sở trường cụ thể của từng nhân viên mà tiến hành phân công công việc hợp lý.
– Tuy nhiên, sẽ có bộ phận nhân viên bị cắt giảm, nhưng tôi cho rằng, những nhân viên thực sự có năng lực thích ứng với việc chuyển đổi sản nghiệp thời trang có thể được giữ lại.
Hai vợ chồng Mycroft giờ đã hiểu, thì ra trước kia Tô Ánh Tuyết thu mua những doanh nghiệp kia là đã có dự định cụ thể.
Không thể nghi ngờ, nếu tất cả những cải cách này có thể thuận lợi hoàn thành, vậy thì Khuynh Thành sẽ chiếm được tiên cơ của sản nghiệp thời trang Hạ Quốc, trở thành tập đoàn đứng đầu trong việc tiêu thụ thời trang qua mạng, cũng có thể chuyên tâm phục vụ các khách hàng có nhu cầu tiêu dùng xa xỉ.
Tô Tinh Nguyên nghe Tô Ánh Tuyết nói vậy cảm thấy rất hài lòng, trong lòng cũng thầm thở phào. Lão cảm thấy phương án của Tô Ánh Tuyết Tập đoàn S khó mà từ chối, dù gì bọn họ muốn kiếm một chén canh từ thị trường Hạ Quốc, mà phương án này có thể đem đến lợi nhuận lớn, mấu chốt vẫn là kế lâu dài.
Nhưng mà lúc này, ông Mycroft có chút tiếc nuối nói:
– Xin lỗi, Tô tiểu thư, Chủ tịch Tô, chúng tôi không thể hợp tác với các vị.
Đây giống như một quả bom nổ dưới nước, khiến cho cha con Tô gia vừa rồi còn nhẹ nhõm vui mừng giờ đã bị nổ đến ngây người.
Ngay cả Lâm Phi và Hứa Vi cũng kinh ngạc vô cùng.
Tô Tinh Nguyên sắc mặt có chút khó coi, Tô Ánh Tuyết kinh ngạc, nhíu chặt hàng lông mày, cô không nghĩ ra kế hoạch của mình đã xảy ra vấn đề gì.
Chương 146: Bại Lộ
– Tiên sinh Mycroft, có chỗ nào ông chưa hài lòng sao?
Tô Ánh Tuyết hỏi.
Mycroft thở dài hỏi lại:
– Tô tiểu thư, tôi xin hỏi tiểu thư, cần bao nhiêu thời gian mới có thể hoàn thành được một kế hoạch như vậy?
– Nhanh thì một năm, chậm thì hai đến ba năm.
Tô Ánh Tuyết đáp.
– Đúng vậy, đây chính là điểm khiến tôi lo lắng.
Mycroft cười khổ nói:
– Chúng ta đều biết hiện tại Khuynh Thành Quốc Tế đang là đối thủ của tập đoàn Thanh Mã. Nếu chúng tôi hợp tác với Khuynh Thành, tất nhiên chính phủ Hạ quốc sẽ có hỗ trợ nhưng dù sao thì chính phủ vẫn chú trọng nhất đến ngành bất động sản, Khuynh Thành lại không có ô dù đủ mạnh nên tập đoàn Thanh Mã sẽ không bao giờ ngừng việc gây áp lực lại.
– Thời gian một đến ba năm là quá dài. Trong khoảng thời gian đó, rất có thể Khuynh Thành Quốc Tế sẽ bị tập đoàn Thanh Mã đập tan, đến lúc đó Tô tiểu thư cũng không thể tiếp tục đảm nhiệm chức vụ tổng giám đốc được nữa. Đây không phải chỉ là một vụ đầu tư lặt vặt, nếu xảy ra sơ hở dù là nhỏ nhất, việc quay vòng vốn của tập đoàn chúng tôi sẽ gặp vấn đề. Chúng tôi chỉ có một cơ hội này, việc cương quyết đầu tư Waterloo ở Hạ quốc hoàn toàn không ổn.
– Thực xin lỗi, Tô tiểu thư. Dù rằng kế hoạch của cô rất tốt nhưng chúng tôi không muốn mạo hiểm, chúng tôi cần sự ổn định hơn là liều lĩnh tối đa hóa lợi nhuận như vậy.
Không ai ngờ được việc đã đến trước mắt và vợ chồng này vẫn còn cự tuyệt được.
Tô Ánh Tuyết mặt lạnh lại:
– Hai vị, lí do của hai người đưa ra cực kì gượng ép… Tôi đoán Chủ tịch Mã của Tập đoàn Thanh Mã đã liên lạc trước với hai người rồi phải không.
Mycroft cũng không lấp liếm, gật đầu đáp:
– Đúng vậy, Chủ tịch Mã đã nói rõ tình hình bên bọn họ cho tôi biết rồi. Ông ấy tỏ rõ thái độ thù hận với Tô gia, hai nhà Mã, Tô hẳn là phải định thắng bại. Tập đoàn chúng tôi không muốn can dự vào vụ phân tranh này. Có không ít các đối tượng để chúng tôi hợp tác ở Hạ quốc, vì thế chúng tôi muốn cẩn thận lựa chọn.
Hứa Vi ngồi bên cạnh nghe không nổi nữa, lên tiếng nói:
– Hai vị không biết xấu hổ hay sao. Nếu vì Mã gia mà quyết định sẽ không hợp tác với Khuynh Thành nữa thì cần gì phải nghe toàn bộ phương án mà Tổng giám đốc Tô đưa ra chứ? Có phải muốn nghe cho kĩ sau đó vác đi hợp tác với những công ty khác không hả?
Vẻ mặt Mycroft có chút lúng túng, đúng là bọn họ có suy nghĩ như vậy thật, có điều bị người ta chỉ thẳng mặt như thế thì lại càng thêm xấu hổ.
Ngược lại Phu nhân Martha vẫn cười rất tự nhiên:
– Vị tiểu thư này, chúng tôi nhận lời đến trao đổi đã là tôn trọng quý công ty lắm rồi. Chúng tôi là tập đoàn có tiếng nói trên toàn cầu, sở hữu đến hơn 200 xí nghiệp lớn, các tập đoàn ở Hạ quốc muốn hợp tác với chúng tôi nhiều không biết bao nhiêu mà kể, mong cô nhìn nhận vào sự chênh lệch này đã rồi hẵng nói. Mặt khác cô chỉ là một thư ký, nên tự biết thân phận của mình đến đâu chứ.
– Các người… các người thật quá đáng.
Hứa Vi tức đến ngứa răng, bất bình thay cho Tô Ánh Tuyết.
Lâm Phi lúc này mới cau mày đứng dậy, bước từng bước tới trước mặt hai người:
– Hai vị nghe xong việc cơ mật rồi lại từ chối không hợp tác, việc này có chút không ổn đó. Tuy trên thương trường, ngươi lừa ta gạt là việc thiên kinh địa nghĩa nhưng làm người sống trên đời, có những việc không làm vẫn hơn.
Phát hiện sắc mặt Lâm Phi đang hết sức khó coi, Mycroft và Martha thoáng sững sờ, theo bản năng liền vội đứng dậy định rút lui.
– Lâm… Lâm tiên sinh, cậu có ý gì vậy? Chẳng lẽ cậu định dùng vũ lực sao? Trời ạ… có biết việc này sẽ tạo thành hậu quả nghiêm trọng đến đâu không?
Mycroft hô lên.
– Lâm Phi, đừng nóng.
Tô Tinh Nguyên đứng dậy kêu lên, Hứa Vi cũng vội bước tới ngăn hắn.
Tô Ánh Tuyết tuy mắt vẫn một vẻ lạnh lùng, trong lòng vừa tức vừa tủi nhưng thấy sự tình có vẻ không ổn nên cũng đành chạy tới ngăn hắn lại.
– Đừng như vậy, đừng làm khó tôi.
Tô Ánh Tuyết nhìn Lâm Phi, trong lời nói có ý cầu khẩn.
Lâm Phi bất đắc dĩ nói:
– Chẳng phải cô cũng đang rất bực sao, kệ đi, đánh trước cái đã, mọi chuyện tính sau.
Tô Ánh Tuyết lắc đầu:
– Đây là việc công của tôi, tôi muốn tự giải quyết, bất kể kết quả ra sao tôi cũng sẽ tự chịu trách nhiệm.
Vẻ mặt của cô hết sức nghiêm nghị, cô muốn cho hắn biết, nếu hắn vẫn khăng khăng ra tay, cô sẽ tức giận.
Tính cách vừa kiêu ngạo, vừa quật cường của cô lại càng bùng lên dữ dội.
– Hãy tin ở tôi, được không.
Đôi mắt cô tuy trong suốt như pha lê nhưng lại đầy vẻ kiên định.
Lâm Phi thở dài, thôi đi thôi đi, dù sao thì có mình làm hậu thuẫn cho cô là được rồi, tất cả cứ theo ý cô vậy.
Mycroft và Martha đều đã dừng lại, đúng là dọa người mà, lúc nãy Lâm Phi mới

