…
Trời còn tờ mờ sáng, trong tòa biệt thự bên hồ của nhà họ Vương. Mười mấy tên vệ sĩ chia vòng trong vòng ngoài tuần tra khiến bán kính một dặm chung quanh chật như nêm cối, điều này hiển nhiên vì lo lắng kẻ địch xuất hiện.
Trong đại sảnh biệt thự, sắc mặt Cố Thải Anh ưu phiền ngồi trên một thảm da màu đen. Sau một đêm không ngủ, dung nhan người phụ nữ này vốn từ xinh đẹp, quý phải trở nên rất tiều tụy.
Bà đang khẩn trương nhìn người đàn ông tay cầm điện thoại di động đang đi qua đi lại trong phòng khách.
Người này mặc Âu phục, áo sơ mi trắng và quần đen, cách ăn mặc hết sức gọn gàng, tinh thần sung mãn. Dáng người khoảng một mét tám, tuy có thể nhìn được đã ngoài bốn mươi nhưng vẫn bảo dưỡng nét trẻ trung tương đối tốt.
Mái tóc đen chải vuốt chỉnh tề, lông mày kiếm anh tuấn, sóng mũi cao, cằm hơn nhọn, vì duy trì rèn luyện trong thời gian dài nên dáng người khá to lớn.
Càng đáng ngưỡng mộ là trên người có một loại khí chất được bồi dưỡng nhiều năm, khiến cho ông ta vừa nhìn đã có sức cuốn hút, nhưng không mất đi phong độ và sự lạnh lùng.
Rất khó tưởng tượng, lúc trẻ người đàn ông này đã làm điên đảo bao nhiêu cô gái trẻ đẹp.
– Cục trưởng Thẩm, đã qua một đêm nhưng cấp dưới của ông vẫn chưa tìm được con gái của tôi. Những cảnh sát do ông bổ nhiệm này rút cuộc làm ăn cái gì không biết? Ông đừng quên ban đầu ai là người tiến cử ông lên vị trí này đấy…
– Chuyện Thanh hồ rất rộng lớn có ai không biết? Có thể không tìm được người, nhưng địa điểm chiếc ca nô kia đổ bộ chẳng lẽ khó tìm vậy sao? Tôi không muốn nghe ông giải thích thêm nữa. Nếu trong một giờ tới không tìm thấy người, đừng trách Vương Thiệu Hoa tôi không nể mặt.
Sau khi tức giận nói xong một trận, Vương Thiệu Hoa ném điện thoại xuống nền nhà, hai tay chống hông, cau mày.
Ông ta suốt đêm trở về từ tỉnh Tô, biết tin con gái vẫn chưa tìm thấy, liền giống như huy động tất cả mọi người có thể gọi được tham gia tìm kiếm. Tất cả nhân viên cảnh sát hình như đều đi ra ngoài tìm Vương Tử Tình.
Theo lý thuyết, phái mười chiếc ca nô đi quanh hồ liên tục tìm kiếm thì đã phải sớm nhìn thấy chiếc ca nô kia rồi. Chung quy đối phương cũng không tới mức đem cả ca nô lên bờ đấy chứ.
Thế nhưng hết lần này tới lần khác đều không tìm thấy.
Bình thường Vương Thiệu Hoa là người trấn định, trầm ổn, nếu không cũng không thể còn trẻ như vậy đã lên làm phó chủ tịch thường trực tỉnh Tô. Nhưng lúc này, con gái duy nhất sống chết còn chưa biết được, ông ta thật sự không thể bình tĩnh nổi.
– Anh… anh…
Cố Thải Anh nhìn gương mặt chông đầy lo nghĩ, nàng nhịn không được cúi đầu khóc nức nở.
– Đều do em không tốt… đều do em không tốt… Lẽ ra không được để Tử Tình đi tham gia tiệc rượu.
Vương Thiệu Hoa nghe thấy vợ khóc, sắc mặt mới hòa hoãn trở lại. Ông ta miễn cưỡng lộ vẻ tươi cười, ngồi xuống bên cạnh Cố Thải Anh, đưa tay vỗ nhẹ lên vai vợ.
– Thải Anh, em đừng khổ tâm, nhất định Tử Tình sẽ không xảy ra chuyện gì.
Vương Thiệu Hoa ánh mắt tràn đầy thương yêu, không những không có ý trách cứ Cố Thải Anh mà ngược lại còn động viên an ủi bà.
Cố Thải Anh lau khóe mắt, nức nở lắc đầu:
– Thiệu Hoa, anh không cần phải làm như vậy… Anh luôn mặc kệ em có sai hay không, anh vĩnh viễn dung túng cho em như thế. Chỉ có điều, anh đối tốt với em lại càng khiến em cảm thấy có lỗi với anh hơn.
– Đứa nhỏ Tử Tình này nếu thật sự gặp phải chuyện không hay, em dù có lấy cả tính mạng cũng không thể đền bù những thiệt thòi anh đã phải chịu. Em không phải một người vợ tốt, đến giờ làm một người mẹ theo đúng nghĩa cũng không được. Em không xứng với lòng tốt anh dành cho em.
– Đừng nói ngốc như vậy! Những tội lỗi do bọn bắt cóc gây ra có quan hệ gì tới em? Em so với mẹ ruột của Tử Tình, so với người làm cha như anh còn tốt hơn rất nhiều. Anh làm sao có thể trách em được?
Vương Thiệu Hoa không hài lòng nói.
Nói xong, ông ta đưa tay nắm lấy hai tay Cố Thải Anh rồi nói:
– Tin tưởng anh, Tử Tình nhất định sẽ không có chuyện gì.
Cố Thải Anh gật đầu, nhìn người đàn ông trước mặt đầy cảm kích. Bà nắm rõ tình hình hiện giờ nên nói:
– Thiệu Hoa, anh có đầu mối gì không. Theo lý thuyết, trên thương trường em cũng không có thâm thù đại hận với kẻ nào. Anh làm quan nhiều năm như vậy cũng kết giao rất tốt. Vậy tại sao lại có người muốn bắt cóc con gái chúng ta?
Vương Thiệu Hoa lắc đầu than khổ:
– Anh không biết, dù có nghĩ cũng không thông suốt được. Vì sao bọn cướp thần bi này đột nhiên xuất hiện, ai có thù lớn như vậy với chúng ta… cho dù không phải nhằm vào chúng ta cũng là muốn động thủ với Vương gia. Em chẳng qua cũng chỉ là một thành viên không được gia tộc coi trọng. Lần này ra tay với gia đình ta hình như có điều gì đó không hợp lý.
Trong ánh mắt Cố Thải Anh lướt qua vài tia sầu lo.
– Không biết tối qua sau khi Phi nhi giết một người trong số bọn cướp, hắn có gặp phiền toái gì hay không? Không thể để hắn bị đám người kia báo thù.
– Phi nhi sao?
Vương Thiệu Hoa cau mày nói:
– Đúng rồi, Lâm Phi làm sao có thể có thân thủ lợi hại như vậy. Chú Vĩnh còn bị thương, thế mà Lâm Phi có thể giết chết được một trong số bọn cướp.
Chương 144: Nếu Có Kiếp Sau
– Em cũng không biết, chú Vĩnh đoán là ở nước ngoài Phi nhi được sư phụ tốt chỉ dạy, nên có lĩnh ngộ cũng là chuyện bình thường.
Cố Thải Anh có chút thấp thỏm nói:
– Thiệu Hoa, anh không phiền nếu em để mắt tới Phi nhi chứ?
Vương Thiệu Hoa cười ôn nhu nói:
– Sao em lại phải hỏi anh chuyện đó? Thải Anh, chẳng lẽ em cảm thấy anh là người không có tình người hay sao? Lâm Phi là con của em, anh biết năm đó em rời xa nó, về sau lại không có tung tích, điều này là tâm bệnh lớn nhất của em mười mấy năm qua. Có người mẹ nào lại không muốn nhận con mình chứ?
– Nhờ ông trời phù hộ, giờ nó đã trở về, đương nhiên em sẽ có suy nghĩ vun đắp lại tình mẫu tử. Chúng ta đều là bậc làm cha mẹ, anh sẽ luôn ủng hộ em, sao có thể để ý mấy chuyện như thế? Em nguyện ý xem Tử Tình như con gái, anh đương nhiên cũng sẽ vui vẻ xem Lâm Phi như con trai mình, chỉ cần nó đồng ý là tốt rồi.
– Dù sao bây giờ cũng đã khác năm đó, cho dù Lâm Phi và em có qua lại thì những người kia cũng không thể tách bọn em ra được.
Cố Thải Anh mỉm cười rơi lệ, chuyện khó nói nhất của mình với chồng đã được giải tỏa, nên bà không ngừng thì thào:
– Cám ơn… cám ơn…
Trong lúc hai vợ chồng đang cảm nhận tình cảm ấm áp, điện thoại di động của Vương Thiệu Hoa bỗng kêu vang.
Ông ta nhanh chóng lấy điện thoại, nhìn liên lạc là của cảnh sát nên lập tức bắt máy:
– Là cục trưởng Bạch gọi sao?
– Vâng, phó chủ tịch Vương.
Giọng nói của Bạch Hân Nghiên có phần


