– Hai năm qua lượng tiêu thụ trên mạng luôn tăng trưởng tốt. Em mặc quần áo do chính mình thiết kế thì làm sao? Tất cả đều được may bằng vải bông, rất thoải mái khi đi ngủ.
– Kẹo dẻo sao? Bởi vì lúc tâm trạng không tốt em sẽ không chú ý tới nó, nhưng nếu không có áp lực lớn thì em có thể ăn rồi. Hiện giờ tâm trạng tốt, lại vừa đạt được lợi ích lớn, nên càng cần phải ăn.
Lâm Phi nghe xong, liền tự hỏi áo phông này có phải do cô tự nghĩ ra hay không? Hắn nhìn chăm chú một lúc liền phát hiện mặt trước của áo in hình tròn, trắng xóa, là một khuôn mặt nhỏ nhắn đang cười ngây ngô, quả thật không giống với bất cứ nhân vật hoạt hình bình thường nào mọi người từng biết.
Bất chợt, trong đầu hắn chợt lóe lên tia sáng, do dự một lúc rồi hỏi:
– Tiểu Tuyết, cái này sẽ không phải là…
Chương 143: Ưu Điểm Của Đóa Hoa Họ Tô
Tô Ánh Tuyết đôi mắt bừng sáng, hưng phấn nói:
– Anh nhìn ra được sao? Đúng vậy, đây là kẹo dẻo Bảo Bảo do em chế biến ra, tôi gọi nó là “Xào xạc”.
Lâm Phi há hốc mồm, mặc dù trong đầu hắn chứa vô số tri thức nhưng cũng có chút chậm chạp không theo kịp với lối tư duy hiếm thấy của cô nàng này.
– Xào… Xào xạc?
Cái cằm Lâm Phi sắp rớt xuống đất rồi.
– Vì sao lại đặt tên đó?
Tô Ánh Tuyết nghiêm túc móc từ trong bình ra một cái kẹo dẻo, bàn tay thon dài giơ lên, sau đó nhẹ nhàng bóp viên kẹo, giống như để chứng minh viên kẹo dẻo này rất đàn hồi.
– Em từng chú tâm nghiên cứu, lúc bóp vào viên kẹo dẻo nó sẽ phát ra âm thành gì? Em nghe thật lâu mới cảm thấy được tiếng đè nén đó hẳn là tiếng “Xào xạc Xào xạc” cảm giác rất co giãn.
Tô Ánh Tuyết nghiêm trang giảng giải:
– Cho nên sau khi chế biến ra kẹo dẻo Bảo Bảo, liền gọi nó là “ Xào xạc “, nghe thật hay phải không.
– Ý định của em là sau khi Khuynh Thành Quốc Tế vượt qua khó khăn, sẽ đầu tư cho “ Xào xạc” quay chụp phim hoạt hình và phim điện ảnh về kẹo dẻo Bảo Bảo. Nước Mỹ có bọt biển Bảo Bảo, Hạ quốc chúng ta cũng có kẹo dẻo Bảo Bảo.
Mặt Lâm Phi tái đi mất rồi, hắn có chút hoài nghi liệu não mình sắp phát sốt hay không, làm sao còn dám mơ mộng sẽ cưới cô nàng này về làm vợ nữa?
Điểm quan trọng là cô nàng điên rồ này còn muốn đưa “ Xào xạc” trở thành một nhãn hiệu, thậm chí trị giá tới một trăm triệu? Nếu chỉ luận về khả năng buôn bán, cô quả thật là một người kỳ tài.
– Tô Ánh Tuyết, có phải em chịu áp lực quá lớn nên tư duy có chút hỗn hoạn hay không?
Cô nàng lắc đầu, vui vẻ cười nói:
– Không cần, thật ra em không thích ngủ, bởi vì em cảm thấy ngủ làm lãng phí cuộc đời vốn ngắn ngủi của mỗi người, em còn nhiều niềm vui thích cần làm. Thứ hai nếu muốn nói chuyện hợp tác với tập đoàn S, em cần phải sửa một chút phương án trong kế hoạch, nên sẽ làm việc một lúc rồi mới đi ngủ.
Lâm Phi chỉ có thể gật đầu, hắn cảm thấy mình nên đi ngủ thì tốt hơn, nếu nghe tiếp sẽ có khả năng bị mất ngủ.
Lâm Phi trèo lên thành bể bơi, trên người chỉ mặc mỗi chiếc quần bó sát hình thức giác. Tô Ánh Tuyết nhìn thấy thân hình đàn ông cường tráng cũng không có ý tránh đi, mà thoải mái cầm một chiếc khăn bông đặt trên ghế đưa cho Lâm Phi.
– Lau khô người đi, đừng để thảm trong phòng làm việc của em bị ướt. Tấm thảm lông cừu quý giá đó là do em nhờ người mua từ I-ran về.
Lâm Phi mặt không biểu tình nhận lấy khăn mặt, lau nước đọng trên người, buồn bực hỏi:
– Tiểu Tuyết, em không muốn biết anh đã làm gì hay sao?
Đống quần áo nhuốm máu còn nằm ngay bên cạnh, Lâm Phi không tin Tô Ánh Tuyết từ đầu tới giờ chưa chú ý tới.
Đôi mắt Tô Ánh Tuyết trở lên linh hoạt, cô nói:
– Anh không định nói cho em trước, em cần gì phải hỏi? Mỗi người đều có bí mật của mình, anh không nói, em chậm rãi suy đoán, chuyện này thật sự rất thú vị.
– Hơn nữa anh không bị thương, máu trên quần áo khẳng định là của người khác. Đàn ông có mùi máu tươi dù sao cũng tốt hơn có mùi nước hoa phụ nữ, anh cứ nói đi.
Tô Ánh Tuyết nói xong, Lâm Phi liền phát hiện trong lời của cô còn có điều muốn ám chỉ.
Hắn cảm thấy bó tay thật rồi, tư duy cổ quái của cô nàng này vẫn có không ít chỗ tốt. Đừng nhìn lúc cô say mê nói về kẹo dẻo mà nghĩ đầu óc cô có vấn đề, thật ra trong nội tâm vẫn rất hiểu chuyện.
– Anh với Phương Nhã thật sự không có gì cả, ngày đó trong khách sạn cũng không xảy ra loại quan hệ đó. Em đừng suy nghĩ nhiều.
Lâm Phi giải thích.
Tô Ánh Tuyết gật đầu.
– Anh không phải giải thích, em biết, anh chắc chắn không thích chị ta.
– Hả? Vì sao?
Lâm Phi không nhịn được mà hỏi.
Tô Ánh Tuyết kiểu ngạo ngẩng mặt nhìn lên, cái cổ trắng đặc biệt xinh đẹp tuyệt trần, giống như một con thiên nga trắng mỹ miều.
– Bởi vì chị ấy không đẹp bằng em, cũng không thông minh bằng em. Trong lòng anh, em là người phụ nữ thích hợp nhất đối với anh, cũng giống như đạo lý trong chuyện em cảm thấy anh thú vị hơn những người đàn ông khác.
– Bằng không anh cũng sẽ không cần suy nghĩ nhiều ngày như vậy, sau đó mới quyết định muốn em trở thành bạn gái của anh mà không phải chị ta.
Tô Ánh Tuyết cười tủm tỉm nói:
– Nhiều nhất thì anh chỉ có chút hoài niệm đối với chị ta. Có điều dựa theo sự phát triển của y học đã kết luận, đàn ông là loại sinh vật trung bình mỗi bảy giây não bộ sẽ đưa ra một hoạt động có tính so sánh. Thế nên em có thể lý giải được chuyện này.
Lâm Phi thiếu chút nữa ngã trở lại bể bơi, tính toán của hắn đã bị cô nàng này đánh bại, thế nên không kìm được giơ tay véo lên phía trên chiếc mũi ngọc xinh đẹp của cô.
Tô Ánh Tuyết chu môi, rụt người tránh đi, giống như không thích Lâm Phi miết mũi nàng.
Lâm Phi mỉm cười nói:
– Nghỉ ngơi sớm một chút, bớt ăn kẹo dẻo đi một chút. Đừng để chưa kết hôn đã được gọi là mụ béo, bằng không tới lúc đó nói nửa câu yêu thương sẽ bị anh quăng đi đó.
Trong mắt Tô Ánh Tuyết tràn đầy mật ngọt ái tình, cô cắn môi mỏng nói:
– Đợi một thời gian nữa hết bận rộn, chúng ta hẹn hò được không?
– Hẹn hò?
Lâm Phi sửng sốt trong chốc lát. Nam nữ yêu thương nhau đều phải hẹn hò, trước kia mình toàn quan hệ theo kiểu “ tình một đêm”, đối với chuyện này thật đúng là có chút xa lạ.
– Hẹn hò là như thế nào?
Lâm Phi suy nghĩ một hồi rồi cười nói.
– Chẳng phải là muốn đi vườn bách thú và thủy cung thôi sao?
Bất ngờ là Tô Ánh Tuyết vẫn gật đầu:
– Nhất định phải đi, có điều em chỉ yêu cầu hai nơi đó, những chỗ khác anh nghĩ đi.
Lâm Phi ngoài mặt mỉm cười nhưng trong lòng thầm xác định, sớm biết như vậy không nên đề cập t

