– Cô cái gì? Cô muốn nói, cô không ngờ rằng, nhân vật truyền kỳ của thế giới ngầm lại là một người đàn ông bình thường như vậy? Cô muốn nói, hắn phong bế phần lớn thực lực của mình sẽ không đáng sợ?
Eliza lắc đầu, thân thể bắt đầu nhũn ra, đến bốn tùy tùng bên cạnh cũng câm như hến.
Victor túm chặt cổ Eliza, dùng lực ấn ngã xuống đất!
Thực lực cấp Bạch Ngân của Eliza cơ bản không ngăn cản được sức mạnh của Victor, cứ vậy bị ấn ngã sấp xuống đất.
Lúc này mấy tên tôi tới mới phục hồi lại tinh thần, giờ chúng mới biết ý định muốn ra tay cứu Victor vừa rồi thật là ngu xuẩn đến mức nào!
Nếu Victor thực sự cảm thấy mình sẽ chết, thực lực của gã chỉ cao hơn chứ không thấp hơn những người này, vậy tại sao gã bỏ mặc Lâm Phi túm gã như vậy?
Vitor biết rõ, với sức mạnh của gã, phản kháng chỉ càng khiến chuyện trở nên xấu hơn, nên hoàn toàn từ bỏ việc chống đối lại.
Eliza quỳ xuống cầu khẩn, đầu gục xuống đất:
– Chủ nhân, tôi sai rồi….sau này tôi không lỗ mãng vậy nữa…
– Vừa rồi cô dùng roi tay nào, đưa ra đây.
Victor ra lệnh.
Eliza có chút sợ hãi, nhưng không dám chống lại, đành đưa cánh tay phải với đường cong cơ bắp cân xứng, bàn tay trắng nõn thon dài ra.
– fass!
Victor hô lệnh tiếng Đức, con chó ngao vốn đang dưới chân Andariel như đạn pháo mãnh liệt chạy tới!
– Gâu gâu!
Chó ngao như phát điên, há miệng rộng để lộ ra răng nanh sắc bén, trực tiếp cắn vào tay phải của Eliza!
– Ah!!
Eliza hét lên, có ý đồ quăng con chó ngao ra, không muốn bị chó dữ cắn một miếng thịt trên cánh tay.
Bốn tên tôi tớ đứng cứng ngắc tại chỗ, không dám lên tiếng, thậm chí không dám tiếp tục nhìn cảnh tượng tàn nhẫn này.
Còn Andariel lâu dần thành quen, khóe miệng nở ra nụ cười lãnh khốc.
– Chủ nhân! Chủ nhân! Tôi đối với ngài trung thành tận tâm…tôi…
Eliza cầu khẩn, thực lực của cô hoàn toàn có thể nhẹ nhàng giết chết con chó dữ này, nhưng cô không dám công kích nó, bởi vì một khi cô làm thương nó, chính mình sẽ bị Victor giết chết!
Nhưng cô không muốn tiếp tục bị chó cắn thịt trên người mình, chỉ có thể không ngừng khóc lóc cầu xin, tìm kiếm khoan dung.
Victor lãnh đạm nhìn máu tương đổ xuống nền, hoàn toàn không có ý cứu Eliza.
– Cái tôi muốn là người hầu có đầu óc, chứ không phải con chó không có đầu óc. Nếu chỉ cần trung thành là được, vậy hà tất tôi phải nuôi người, nuôi chó không phải tốt hơn sao?
Lúc này Eliza đã không có cách nào nói chuyện, bởi vì miệng và má trái đã trộn lẫn, bị con chó cắn xé, nửa khuôn mặt đã máu thịt be bét, lộ ra sọ đầu lâu trắng hếu!
Con chó ngao điên cuồng cắn xé, cuối cùng cắn nát động mạch trên cổ Eliza khiến Eliza tắt thở.
Thấy người phụ nữ bị cắn chết, con chó ngao có vẻ không có hứng thú tiếp tục cắn, trự tiếp cắn một miếng thịt rơi xuống chạy ra một chỗ bắt đầu gặm nhấm.
Victor quay đầu lại, nhìn bốn tên tùy tùng đang sợ đến toàn thân đầy mồ hôi, sắc mặt tái nhợt như người chết:
– Đợi lát dọn sạch chỗ này, thịt còn lại cho cá ăn, tốt nhất các ngươi nên nhớ kỹ những gì xảy ra ngày hôm nay, sau này phải động não trước rồi hẵng động thủ.
– Vâng thưa chủ nhân!
Bốn người gần như gào rú nhận lệnh.
Chương 141: Hắn Xem Thường Ta
Sắc mặt Victor âm trầm, đi về phía phòng ngủ của mình, căn bản không có ý định xem xét thi thể đầy máu của Eliza.
Andariel vượt qua thi thể, đi theo Victor tới cửa phòng, sau đó đóng cửa lại.
Nhìn sắc mặt Victor hết sức khó coi, cô gái dè dặt hỏi thăm:
– Chú, Lâm Phi đã phát hiện chuyện chúng ta làm phải không?
– Phát hiện? Hừ, cho dù phát hiện thế nào cũng không thể kết luận là chúng ta làm. Hiện giờ, ta đã đổ mọi chuyện lên người Mesen, trước tiên cứ để hắn điều tra đã.
– Vậy vì sao chú lại tức giận như vậy? Chúng ta không tuân thủ đúng thời gian sao? Tất cả mọi chuyện vẫn nằm trong tầm khống chế của kế hoạch vĩ đại chú đã đặt ra mà.
Victor siết chặt nắm đấm, quay lưng lại với cô gái, thân thể không ngừng run rẩy, nói bằng giọng khàn khàn:
– Andariel bé nhỏ, cháu có thấy không? Hắn căn bản không để ta trong mắt. Đối với hắn mà nói, giết ta chẳng qua chỉ là chuyện có muốn hay không? Bất kể trải qua bao lâu, mặc kệ ta có thân phận gì, đã làm ra thành tích nào, hắn vẫn xem thường ta như trước.
– Hừ hừ… nói cái gì mà tin tưởng ta nhất, coi trọng tài năng của ta nên mới nhường vị trí cho ta… Nói trắng ra là giao cho ta những chuyện bẩn thỉu, còn bản thân hắn giữ lại những thứ then chốt, sống chết cũng không chịu buông tay!
– Chung quy lại, trong mắt hắn, ta chẳng qua chỉ là một trợ thủ nhỏ bé, một người hầu làm công không hơn, có thể giẫm nát dưới lòng bàn chân bất cứ lúc nào, bản thân ta lại chỉ có thể miễn cưỡng cười vui làm một con rệp ti tiện.
– Chú…
Tròng mắt Andariel tràn đầy nước mắt, cất tiếng gọi nghẹn ngào, từ phía sau nhào tới ôm lấy hông Victor. Sau đó bộ ngực đầy đặn của nàng kề sát bên lưng gã không chút ngại ngần.
Thân thể Victor nóng bừng và run lên, hô hấp cũng ngừng lại trong một lát.
– Chú Victor… người không nên như vậy… Mọi chuyện rồi sẽ tốt hơn. Những gì nhục nhã hắn gây ra cho người, sớm muộn tới một ngày chúng ta sẽ trả lại. Người mới xứng đáng là người thông minh nhất trên thế giới, người mới thực sự là vương giả.
– Những người kia, cổ hủ không tiến bộ, chẳng qua chỉ là đá kê dưới chân người trong tương lai… Trong lòng Andariel, chú mới xứng là nam nhân xuất sắc nhất trên thế giới… Vĩnh viễn là như vậy!
Nói xong, Andariel động tình giống như một con rắn nước trườn tới trước mặt Victor, hai tay nàng nâng khuôn mặt anh tuấn đang tái nhợt của gã lên, sau đó đặt lên môi một nụ hôn nồng nhiệt.
Mùi thơm của phụ nữ, sự mềm mại uyển chuyển đó giống như một chất xúc tác khiến cho nội tâm Victor vốn đang tràn ngập tà ác nhanh chóng bình tĩnh trở lại. Cảm giác của gã trở lại rõ ràng hơn. Cô bé này chính là cháu gái của mình!
Giống như bản thân đang hưởng thụ một loại độc chất, suy nghĩ này khiến gã mạnh mẽ cắn răng, đẩy Andariel từ trên người mình ra.
– Đủ rồi!
Victor dạy dỗ bằng lời lẽ nghiêm khắc:
– Andariel, chú nói với cháu, đừng làm chuyện ngu xuẩn này! Không còn sớm nữa, cháu mau đi nghỉ ngơi đi…
Andariel u oán nhìn nam nhân trước mặt, cuối cùng nàng cúi đầu mà trong lòng đầy mất mát.
– Vâng, thưa chú…
…
Ven Thanh Hồ, trong căn phòng xa hoa bên trong một khách sạn, Cố Thải Anh lau nước mắt, nhìn ông già Ngô Vĩnh vừa mới kiên cường vượt qua đợt trị liệu tại bệnh viện:
– Chú Vĩnh, đã khỏe hơn chút nào chưa?
Ngô Vĩnh nằm trên giường, khẽ quay người, vẻ mặt đầy hy vọng hỏi thăm:
[

