– Cô…
Không đợi Andariel nói gì nữa, Eliza đã kéo mạnh cây roi!
Sợi dây sắc bén như lưỡi đao xẹt qua cánh tay Lâm Phi, trong nháy mắt, chiếc áo sơ mi bên ngoài đã bị cắt, chạm tới da thịt bên trong!
Nhưng Lâm Phi cơ bản không chút sứt mẻ, tùy ý sợi tơ kim loại xẹt qua da hắn, thậm chí lúc sợi tơ bởi ma sát mà sinh ra nhiệt độ cao như lửa!
Eliza bởi vô cùng dùng sức, khi kéo roi về, cả người lùi lại mấy bước!
Nhưng khi thấy da thịt lộ ra từ chiếc áo sơ mi bị cắt trên cánh tay Lâm Phi, chỉ có chút vết dây hằn nhàn nhạt, cơ bản không bị tổn thương!
– Không….sao có thể?
Không chỉ có Eliza không nói nên lời, mà bốn người còn lại cũng ngơ ngác nhìn cảnh tượng này.
Phải biết rằng sợi tơ kim lọai của Eliza đã từng cắt nát ống pháo thép của địch. Chẳng lẽ thân thể của người đàn ông này còn kiên cố hơn hợp kim?
Lâm Phi nheo mắt, nhìn Victor nói:
– Từ sức mạnh mà phán đoán, đã tới cấp Bạch Ngân, chậc chậc…người hầu cấp Bạch Ngân, Victor, hơn một năm nay nhân tài mày mời chào không ít đấy.
Victor như đã chết, nhắm hai mắt lại, chờ Lâm Phi cho gã một kích cuối cùng.
Nhưng lúc này, Lâm Phi lỏng tay trái, rồi đẩy Victor ra.
– Khụ khụ..
Victor há miệng hô hấp lấy hô hấp để, cảm kích nhìn Lâm Phi:
– Lâm…rốt cuộc chuyện gì xảy ra khiến anh tức giận thế này?
Ánh mắt Lâm Phi thâm thúy khó lường, hắn tin mình không để lộ bất cứ sơ hở nào, vừa rồi quả thực chỉ dùng sát khí đối mặt với Victor.
Nhưng Victor không phản kháng, có vẻ không làm việc gì trái với lương tâm, lẽ nào là mình đoán sai, việc này không có liên quan gì tới Victor?
Chương 140: Cắn
Do dự một lát, Lâm Phi chỉ tay vào những người khác:
– Bảo bọn chúng cút đi.
Victor sững sờ, biết Lâm Phi muốn nói chuyện không tiện để người khác biết với mình, lập tức làm theo, khoát tay bảo thuộc hạ lui xuống.
Mặc dù năm tên tùy tùng kia rất lo lắng nhưng không ai dám chống lại mệnh lệnh của chủ nhân, còn Andriel thì ôm con chó ngao, cung kính chào Lâm Phi rồi yên lặng trở về khoang thuyền.
– Được rồi, Lâm, họ đi rồi, anh mau nói cho tôi biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Victor thần sắc nghiêm túc nói.
Lâm Phi nhìn gã một hồi lâu mới nói:
– Tối nay tao gặp hai tên thuộc tổ chức ngầm Hạ Quốc, hai tên đó là bán thành phẩm trải qua vật chất “S” cải tạo.
– Cái gì?
Victor la thất thanh, sắc mặt lúc trắng lúc xanh, nhíu mày suy tư hồi lâu, ngẩng đầu lên cười khổ:
– Anh…hoài nghi tôi để lộ bí mật vật chất S?
Lâm Phi không nói lời nào nhưng rõ ràng là ánh mắt đã lộ vẻ hoài nghi.
– Tôi biết, tôi là kẻ tình nghi lớn nhất.
Victor thở dài, trầm giọng nói:
– Nhưng….bất kể là anh có tin tôi hay không, tôi bắt buộc phải nói, việc này tôi hoàn toàn không biết gì. Hơn một năm qua tôi hoàn toàn không động đến vật chất S. Lần này đến Hạ Quốc, ngoài việc muốn tìm anh, còn bàn việc làm ăn với vài thương nhân ở Hạ Quốc…
– Nhưng, tôi đại khái có thể xác định là ai tiết lộ bí mật vật chất S ra ngoài…hơn nữa người đó giống tôi và anh, có năng lực làm ra bán thành phẩm.
Lâm Phi khẽ giật mình, ngẫm nghĩ một lát, nói:
– Mày nói là…Mesen?
– Không sai.
Victor bộ dạng tiếc rẻ:
– Tôi rất tiếc phải nói với anh rằng, Mesen đã rời khỏi tôi hơn nửa năm rồi, gã nói muốn yên tĩnh suy nghĩ một vài vấn đề, đã đến lúc rời đi.
– Tôi cho rằng, gã sẽ núp trong một góc nào đó làm những chuyện gã thích, nhưng không ngờ, gã lại tiết lộ bí mật của chúng ta ra ngoài…khó trách, thời gian dài như vậy tôi không có cách nào liên lạc với gã, thì ra gã đang trốn tránh tôi.
Lâm Phi hỏi lại:
– Mày cảm thấy Mesen dám vi phạm ý của tao?
Victor bất đắc dĩ nói:
– Lâm, từ khi tôi quen anh đến giờ, tôi luôn tôn kính anh, sùng bái anh, là anh và Ảnh Tử mang chúng tôi viết lại lịch sử thế giới ngầm! Sáng tạo ra kỷ nguyên mới cho loài người!
– Giống như những người khác, tôi coi anh là tín ngưỡng của tôi…anh cho rằng Mesen không dám vi phạm ý của anh, chẳng lẽ là Victor tôi vi phạm ý của anh?
– Nếu anh không tin có thể thông qua LOOK đến thế giới tìm kiếm Mesen, tôi không có quyền hạn, nhưng anh và Eva có, đến lúc đó anh sẽ biết tôi có gạt anh hay không!
– Nếu anh thật sự cảm thấy tôi là loại người làm ra chuyện có lỗi sau lưng anh, vậy thì mời anh, thu hồi lại hết thảy những thứ đã cho tôi!
– Trước mặt anh tôi không có lực đánh lại, nếu anh muốn lấy mạng của tôi, lúc nào cũng có thể!
Nói xong, Victor giang hai cánh tay ra, thái độ tùy hắn xử lý, vẻ mặt tràn đầy bi thương, đau khổ.
Lâm Phi nhìn chằm gã một lúc lâu, rồi thở dài một tiếng.
– Rốt cuộc là ai làm trò quỷ, rồi sẽ có một ngày sự việc sẽ rõ ràng, Victor, hy vọng mày không phụ lòng tín nhiệm của tao đối với mày.
Nói xong, Lâm Phi nhảy lên, từ boong tàu trở lại bến tàu, đi về hướng xe đỗ.
Victor mau chóng chạy đến đầu thuyền hô to:
– Lâm! Anh cứ vậy mà đi sao?
Lâm Phi cũng không quay đầu lại nói:
– Đừng tới quấy rầy cuộc sống của tao, không gặp mặt, đối với mày mà nói có lẽ là việc đáng để ăn mừng.
Victor gương mặt tiếc nuối, bùi ngùi nhìn Lâm Phi rời khỏi.
Rất nhanh, Lâm Phi đã rời khỏi bến tàu, đến chỗ đỗ xe, đèn đuôi xe dần biến mất trong màn đêm.
Chờ đến khi xe của Lâm Phi biến mất, Victor thu hồi ánh mắt, xoay người trở về buồng nhỏ trên du thuyền.
Sắc mặt của gã như mây đen kéo đến, ánh mắt như hàn quang lộ ra hung khí.
Trở về đại sảnh trên tàu, Andariel cùng năm tùy tùng thấy Victor đi vào, bỗng nhiên đứng hết dậy.
– Chú, Lâm Phi đi rồi?
Andariel vẻ mặt bất an:
– Hắn có làm gì chú không? Rốt cuộc là xảy ra chuyện gì…
Victor đưa tay, ý bảo dừng lại, gã quay đầu, phiền muộn nhìn Eliza.
Bị chủ nhân nhìn chằm chằm, Eliza cơ thể không khỏi run lên, khiếp sợ cúi đầu.
– Eliza, cô biết….hắn là ai không?
Victor giộng trầm thấp hỏi.
– Vừa rồi…tiểu thư Andariel đã nói cho chúng tôi biết, hắn chính là Scarpe, Lâm Phi tiên sinh.
Eliza nuốt yếu hầu, giải thích:
– Xin lỗi chủ nhân, tôi chỉ muốn bảo vệ ngài, không ngờ vị đại nhân đó lại xuất hiện tại nơi này…
– Hừ hừ.
Victor cười lạnh:
– Bảo hộ ta?
Thân thể Eliza càng run rẩy, như lá khô trong gió, có thể rơi xuống đất bất cứ lúc nào.
Victor đi đến trước mặt Eliza, một tay chậm rãi xoa đôi má, dịu dàng vuốt ve, rồi chạy đến phần cổ.
– Cô biết hay không…nếu vừa rồi tên đó coi việc cô động thủ lý giải thành ta muốn làm gì hắn…vậy thì hiện tại, người trên con thuyền này đã mất mạng rồi…
– Tôi…tôi…
El

