Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Old school Easter eggs.

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc (xem 6530)

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc

dẻo, không sợ nguy hiểm sao?


Lâm Phi cười tủm tỉm hỏi.


Tô Ánh Tuyết có vẻ hoài niệm:


– Đương nhiên cha mẹ không đồng ý để tôi một mình chạy ra ngoài, nhưng từ nhỏ tôi đã để dành rất nhiều tiền tiêu vặt, gọi chiếc taxi là được. Hồi đó xe ít, người cũng không xấu, nhưng cũng thường bị mẹ phát hiện, sau đó bảo lái xe đến đón tôi về…sau này mẹ không còn nữa, một mình chạy ra ngoài cả ngày, cũng không có người tìm tôi nữa, nên có chút không quen.


Hai người trò chuyện rồi gọi một chiếc taxi quay trở về sơn trang Bắc Tú.


Trong lòng Lâm Phi dần nảy sinh ý niệm trong đầu, mình không nên trốn tránh tình cảm này, đến ông trời cũng đang thúc đẩy đoạn duyên phận này, còn mình quả thực cũng thích cô gái này, vậy còn sợ hãi gì nữa.


Chỉ là, trước đây Lâm Đại Nguyên liên tục nhắc nhở đừng có quan hệ gì sâu sắc với Tô Ánh Tuyết, khiến Lâm Phi có chút đau đầu.


Lâm Phi suy nghĩ, cũng chỉ có thể tìm cơ hội thích hợp, xác lập quan hệ với Tô Ánh Tuyết xong, sẽ giải thích với bác cả, không thể vì bác cả không biết toàn bộ sự tình mà đi ngược lại với cảm xúc trong lòng mình.


….


Trong phòng bệnh của bệnh viện.


Một ngày một đêm đã trôi qua, nhưng Tô Tuấn Hào vẫn chưa tỉnh lại.


Sắc mặt của Diêu Lam càng tiều tụy. Bà ngồi bên cạnh giường bệnh, một tay nhẹ nắm lấy tay con trai, trong đầu không ngừng nhớ đến lời của bác sĩ.


– Diêu phu nhân, tình hình của Tô thiếu gia không lạc quan. Cậu ấy chịu kích thích quá lớn, có lẽ vì sợ hãi điều gì đó mà trong tiềm thức không mong muốn tỉnh lại.


– Loại bệnh nhân này, điều sợ nhất là bản thân không có ý chí sống mãnh liệt, dù có dùng thuốc và vật lý trị liệu tốt nhất, nếu bệnh nhân bởi bóng đen tâm lý mà từ bỏ việc tỉnh lại…vậy thì…vậy thì rất khó để cậu ấy tỉnh lại.


Sau khi bác sỹ nói xong, có vẻ không dám đối mặt với Diêu Lam, vội vàng rời khỏi.


Diêu Lam ngồi từ chiều đến tối. Tô Tinh Nguyên có đến một lần, ngồi lặng hơn nửa tiếng đồng hồ rồi lặng yên lui ra ngoài.


Lúc này, Tô Tinh Nguyên cũng hiểu, nói gì với Diêu Lam cũng không có ý nghĩa, bởi Tô Tuấn Hào không tỉnh lại, mọi chuyện có nói cũng vô ích.


– Tiểu Hào…con sợ đến mức nào, bị tạp chủng kia hại khổ thế này…tại sao đến giờ vẫn chưa tỉnh lại….con không muốn nhìn thấy mẹ sao…


Diêu Lam lẩm bẩm một mình, giọng nói tràn đầy tuyệt vọng, thần sắc cũng đờ đẫn.


Lúc này, điện thoại trên giường đổ chuông.


Bà cúi đầu, nhìn số điện thoại, vội vã cầm điện thoại lên, có chút kích động nói:


– Anh! Anh, cuối cùng thì anh đã gọi điện lại rồi! Là cha bảo anh đến giúp em…có phải không…


Ánh mắt Diêu Lam đầy vẻ chờ mong. Lúc này bà hận không thể khiến Lâm Phi và Tô Ánh Tuyết chết trước mặt mình. Bà biết, dựa vào người đàn ông vô dụng như Tô Tinh Nguyên kia là điều không thể. Gia tộc là niềm hy vọng lớn nhất của bà.


– Em Tư, em ổn định tâm tình trước đã.


Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trầm thấp của một người đàn ông, chính là lão đại của Diêu gia, Chủ tịch Hội đồng quản trị Diêu Viễn Mậu dịch, Diêu Chấn.


– Anh cả, em thực sự rất khổ…anh cũng biết, cháu ngoại Tiểu Hào của anh là điểm chí mạng duy nhất của em…hiện tại nó vẫn chưa tỉnh lại, bác sỹ không dám nói chuyện với em nữa rồi, anh bảo nửa đời còn lại của em phải sống thế nào…hu hu…


Diêu Lam giọng nghẹn ngòa, hốc mắt lại ướt át.


– Sớm biết có ngày hôm nay, sao lúc trước còn như thế. Lúc đó anh đã khuyên em, đừng gả cho tên Tô Tinh Nguyên kia, cơ bản nó không có năng lực đem lại hạnh phúc cho em.


Diêu Chấn thở dài.


– Anh, anh đừng nói nữa…lão ấy chẳng qua chỉ là một người chồng nhu nhược! Em đã nhìn thấu lão rồi! Thời khắc quan trọng, đến một tiểu nha đầu lão cũng không quản được!


Diêu Lam nghẹn ngào.


Diêu Chấn nói:


– Đồ vong ân phụ nghĩa. Nếu năm đó không phải Diêu gia chúng ta thì Khuynh Thành của nó đã bị người khác chia năm xẻ bảy, ăn đến xương cũng không còn rồi. Đến giờ, ngay cả mẹ con em mà nó cũng không bảo vệ được, còn để vệ sĩ nhà mình làm thương Tiểu Hào…


– Anh, em biết chỉ có thể dựa vào anh, anh mau phái người tới, bảo mấy tên có công phu đến giết chết cẩu tạp chủng không biết trời cao đất dày kia cho em? Em muốn uống máu của nó! Ăn thịt nó!


Trong mắt Diêu lam tràn đầy oán độc.


Nhưng, câu trả lời của Diêu Chấn lại như nước lạnh dội lên hy vọng vừa dấy lên của Diêu Lam, lòng bà như bị đóng băng…


– Em Tư, tên Lâm Phi này…không thể động vào.


– Tại…tại sao?


Diêu Lam thiếu chút nữa thì ngất xuống giường, quả thực không thể tin vào những gì tai mình nghe thấy!


Trong điện thoại Diêu Chấn có vẻ khó mở miệng, thở dài nói:


– Anh cũng muốn giúp em một tay, nhưng tên Lâm Phi này, qua điều tra của tụi anh, quả thực là có chút phức tạp.


– Em cũng biết, cuối năm nay hoặc năm tới, cha mình rất có khả năng sẽ quay trở lại, tuyển cử bình thường….nếu trong giai đoạn quan trọng này, vì chút chuyện nhỏ mà tạo tin đồn không hay, nếu thất bại….


Chương 117: Con Của Thần


– Chuyện nhỏ! Hân thành ra như vậy rồi mà còn là chuyện nhỏ?


Diêu Lam trợn tròn mắt không dám tin, giọng nói cũng cao thêm vài phần, gần như là hét lên.


– Trước lợi ích của gia tộc, chuyện này đương nhiên chỉ được tính là chuyện nhỏ. Diêu gia không phải chỉ có một mình em. Em thử nghĩ xem, nếu cha nhập thường thành công, sẽ mang lại bao nhiêu lợi ích cho con em trong gia tộc, nếu thất bại…khó có cơ hội mà thăng tiến!


– Trong giao tộc Địa Tự Hào, Diêu gia chúng ta chỉ được coi là xếp cuối cùng. Lần nhập thường này của cha có liên quan đến việc gia tộc chúng ta có thể tiếp tục được đứng trong hàng ngũ mười gia tộc Địa Tự Hào nữa hay không, sao có thể vì một tên Lâm Phi mà làm lỡ đại sự?


– Anh! Hân là cháu của anh, là cháu ngoại của cha! Lẽ nào hai người lại trơ mắt nhìn huyết mạch của Diêu gia bị giẫm đạp như vậy sao?


Diêu Lam không cam lòng kêu khóc.


– Em bình tĩnh một chút đi! Bởi vì cái gọi là, quân tử báo thù mười năm chưa muộn, hiện giờ chúng ta không thể động tới Lâm Phi, nhưng đợi cha nhập thường thành công, đến lúc nắm quyền lực lớn hơn trong tay, ngồi trên Lã Vọng buông cần, biện pháp sẽ nhiều hơn.


Diêu Chấn nói.


Sắc mặt Diêu Lam lộ ra vẻ chán nản, bà cười nhạo nói:


-Chỉ là một tên Lâm Phi, một kẻ hạ nhân, mà lại khiến đường đường một Chủ tịch hội đồng quản trị của Diêu Viễn Mậu Dịch sợ đến mức này?


– Em Tư!


Diêu Chấn có vẻ không vui, trầm giọng nói:


– Em cũng nên hiểu rõ, em tự mình suy nghĩ kỹ một chút đi, dựa vào cái gì mà một tên vệ sĩ Lâm Phi bắt cóc Mã Thanh Hoành của Tập đoàn Thanh Mã mà người Mã gia không tìm hắn để gây sự?


– Dựa vào cái gì mà bị mang đến Bộ Công an rồi, chưa đến nửa ngày đã được thả ra. Em biết ai là người lái xe đưa hắn trở về công ty không? Là Thượng úy t

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Chim sẻ ban mai

Xem tử vi ngày 24/03/2017 Thứ Sáu của 12 cung hoàng đạo

Chết Thật, Vợ Dù Xấu Mà Không Biết Giữ Là Cũng Mất Như Chơi!

Đọc Truyện Em Là Để Yêu Thương

Truyện Cô Là Dân Chơi Hả Full Đọc Online