Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Snack's 1967

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc (xem 6527)

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc

tầm không có thời gian dừng chân nhìn cậu bé xa lạ này.


Cậu bé ngâm nước mưa lâu, môi đã chuyển sang màu tím, toàn thân run rẩy.


Khi cậu bé nghe thấy giọng nói oanh vàng cất lên, mắt đã có tràn đầy hình ảnh của hai túi kẹo dẻo.


Cậu biết rõ kẹo dẻo này ở đâu, đầu đường đối diện là một cửa hàng bán kẹo.


Cô bé nhìn thấy cậu bé đang ngây ngốc nhìn kẹo dẻo, khuôn mặt mập mạp lộ ra một chút do dự đáng yêu:


– Ui chao… Tôi thích vị của ô mai lắm, cậu lấy cái vị xoài nhé, được không?


Cậu bé cẩn thận nhìn cô bé, đôi mắt to sáng ngời khi nhìn thấy cô gái bỗng trở nên thất thần. Sau đó, cậu lập tức cúi thấp đầu, như ma xui quỷ khiến mà gật đầu…


Hai tay run rẩy cầm lấy kẹo dẻo vị xoài, cậu bé có thể ngửi thấy từ miệng túi tỏa ra mùi thơm của hoa quả.


Hắn đột nhiên nhớ tới, đêm đó, hắn đã một ngày một đêm không ăn gì. Hắn rất đói.


Cô bé sung sướng cầm một viên kẹo vị ô mai cho vào miệng, “òm ọp” nhấm nuốt. Cô không quên thè lưỡi ra liếm ít đường dính bên miệng.


– Hôm nay tới muộn, ông lão ở cửa hàng bán kẹo nói đã bán hết sạch rồi chỉ còn lại hai túi này. Không phải tôi keo kiệt đâu nha… Hừ, những người cướp kẹo dẻo của tôi thật đáng ghét. Lần sau nhất định tôi phải tới sớm, mua hết kẹo dẻo trong cửa hàng.


Cô bé sợ cậu bé không tin, xòe đôi tay trống không tự mình xách chiếc ba lô hình gấu trúc trên vai.


Tìm lấy tìm để, bỗng nhiên khuôn mặt cô bé trở nên ngượng ngùng, đành lấy thêm một viên kẹo từ trong túi của mình ra.


– Tôi đi ra ngoài gấp quá, không mang nhiều tiền. Cậu ăn thêm viên này nhé.


Tiểu cô nương tỏ ra rất đau lòng, nhưng vẫn đưa một viên kẹo cho cậu bé.


Lúc này, một chiếc xe Benz màu đen chậm rãi dừng ven đường. Cửa sổ xe hạ xuống. Người tài xế chào cô bé.


– Đại tiểu thư, sao cô lại một mình chạy tới đây mua kẹo dẻo vậy? Cô mau lên xe đi, đừng để bị ướt, phu nhân đang tìm cô đấy.


Cô bé cười rất ngây thơ, gật đầu thật mạnh. Sau đó, cô như một đám mây xanh nhạt lướt đi rất nhanh, thu ô che mưa, chạy vào trong xe.


Cậu bé ngây ngốc nhìn chiếc xe Mercesdes-Benz chạy xa, mãi đến khi đi qua khỏi đèn đỏ, rồi dần biến mất ở đầu đường.


Mưa vẫn rơi.


Nhưng giờ phút này, thế giới trong mắt cậu bé bỗng trở nên bất động.


Chương 116: Người Thứ Ba


Đứng bên ngoài cửa hàng kẹo dẻo, Lâm Phi bất giác nở một nụ cười vui vẻ, ánh mắt càng trở nên dịu dàng. Nếu lúc này, có người đi qua người hắn, chắc chắn sẽ cho rằng tên này là tên ngốc.


Nhưng Lâm Phi cơ bản đã quên mình đang đứng ở đâu, trong đầu hắn, hình ảnh của cô gái bé nhỏ cổ quái, xinh đẹp ngây thơ, và Tô Ánh Tuyết của hiện tại dần dần hòa làm một….


Hôm đó ở khu nhà cũ Tô gia, những điều vú Trương nói, tính cách Tô Ánh Tuyết vốn dĩ không phải là thế này…Lâm Phi cũng coi như đã hiểu thấu.


Không phải Tô Ánh Tuyết có nhân cách phân liệt, mà là trong xương tủy người con gái này, vẫn là vậy, tức giận chu môi khi không mua được đủ kẹo dẻo, thấy cậu bé đáng thương bên đường lại chia sẻ kẹo cùng cậu bé.


Mẹ cô qua đời, cha lại tái hôn, sự xa cách của gia đình, áp lực trong công việc, sự nhấp nhô của cuộc sống khiến cô không thể sống một cách vô ưu vô lo như khi còn bé.


Vẻ lạnh lùng của cô, sự cự tuyệt cùng cố chấp của cô không phải là lựa chọn trầm luân, là là một loại phản kháng phấn khởi khác.


Vốn dĩ Lâm Phi cho rằng, cuộc đời hơn hai mươi năm qua của mình, nói thì ngắn ngủi nhưng kỳ thực vô cùng phức tạp và gian nan, là do ảnh hưởng của hai người phụ nữ.


Một người là người đã từng thân thiết nhất với hắn, nhưng lại khiến cuộc đời của hắn rơi vào vực sâu không đáy, cảm nhận được sự tàn khốc vô tình, tuyệt vọng, thống khổ của cuộc sống.


Một người là người lặng lẽ làm bạn với hắn trong giai đoạn khó khăn nhất, dùng sự dịu dàng không lời để hắn thoát khỏi địa ngục, trở về với nhân gian, để hắn hiểu rằng, thế giới này không chỉ có thù hận, mà còn có cả tình yêu vô bờ và không vụ lợi.


Nhưng bỗng nhiên, Lâm Phi cảm thấy rằng, bản thân mình đã lơ là người phụ nữ thứ ba, đó chính là cô gái kia.


Có lẽ là bởi vì thời gian này quá mức u ám, hắn không muốn nhớ lại, nhưng không thể không phủ nhận, người con gái này đã thay đổi cuộc đời hắn.


Vốn đang trong màn mưa lạnh lẽo, âm u, mệt mỏi vô chừng, đã bắt đầu từ bỏ tính mạng của mình, tưởng rằng cả thế giới này đều vứt bỏ hắn,


Nhưng, sự xuất hiện của người con gái này đã khiến thế giới u ám của hắn được nhuộm một màu tươi tắn…


Túi kẹo dẻo kia, hắn đã không nhớ là có hương vị gì, nhưng nếu không có túi kẹo kẻo đó, không có cô gái chủ động để ý đến mình, vậy thì….


Có lẽ đã không có Lâm Phi của hiện tại.


Lâm Phi không tin tưởng vào cái gọi là duyên phận, nhưng giây phút này, đây chính là một loại “duyên phận”.


– Anh đang cười gì đó? Sao ngẩn người vậy?


Tô Ánh Tuyết không biết lúc nào đã ra khỏi cửa hàng kẹo, trong lòng ôm một bình nhựa to. Mặc dù có túi che đi nhưng không cần đoán cũng biết bên trong chứa đầy kẹo dẻo.


Cô gái hiển nhiên không biết, vừa rồi trong lòng Lâm Phi có bao nhiêu suy nghĩ phức tạp. Cô đi đến trước mặt Lâm Phi, đẩy bình kẹo lớn vào lòng hắn.


– Cầm giúp tôi! Không được trộm đâu đấy!


Tô Ánh Tuyết bộ dạng nghiêm túc.


Lâm Phi cười một tiếng, thuận tay ôm lấy bình kẹo dẻo.


Tô Ánh Tuyết cảm thấy người đàn ông này có chút kỳ quái. Không biết vì sao, ánh mắt hắn nhìn mình dịu dàng hơn trước rất nhiều. Điều này khiến cô có chút ngượng ngùng.


– Rốt cuộc…là anh có chuyện gì thế? Sao lại nhìn tôi như vậy?


Tô Ánh Tuyết mơ mơ màng màng.


Lâm Phi bỗng nói một câu khiến cô càng cảm thấy khó hiểu:


– Cảm ơn cô.


– Hả?


Tô Ánh Tuyết không hiểu tại sao, bỗng đưa bàn tay trắng nõn sờ lên trán Lâm Phi:


– Không sốt mà, rốt cuộc anh đang nói gì thế, đừng dọa tôi có được không?


Lâm Phi lắc đầu, e là nói ra chuyện này năm xưa, cô cũng không còn nhớ nữa. Dù gì, đối với cô mà nói, đó chỉ là một chạng vạng tối bình thường đến mức không thể bình thường hơn, gặp phải một cậu bé đáng thương, chia sẻ một túi kẹo, chỉ vậy thôi.


– Chúng ta đi thôi, đi ra ngoài đường lớn thuê xe về.


Tô Ánh Tuyết mua được kẹo, bộ dạng hài lòng vô cùng, tựa như đã hoàn thành một chuyện vĩ đại, ghê gớm lắm vậy.


Lâm Phi gật đầu, lặng yên đi theo cô gái, vừa đi vừa hỏi:


– Ánh Tuyết, hồi nhỏ trong nhà cô có tài xế lái xe Mercedes- Benz?


Tô Ánh Tuyết có vẻ tò mò quay đầu lại hỏi:


– Sao anh lại biết? Ồ, là thím Giang nói với anh à, đó là chú Lưu Phàm, có quan hệ rất tốt với thím Giang. Trước đây, là tài xế của mẹ tôi, nhưng mấy năm trước chú bị bệnh qua đời rồi, thím Giang rất đau buồn, thường xuyên nhắc tới chú ấy.


Lâm Phi nghe cô gái nói vậy, cơ bản có thể xác định, cô bé đó chính là Tô Ánh Tuyết.


– Vậy khi còn bé cô cũng một mình chạy ra ngoài mua kẹo

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Mẹ kế của lọ lem

Bong Bóng Mùa Hè 1: Nàng Tiên Cá Bong Bóng

Ngày mưa tôi lại thấy chông chênh

Không cẩn thận, họa lớn rồi!

Đại Chiến Lớp Học