Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
80s toys - Atari. I still have

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc (xem 6524)

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc

được.


Thế nhưng, Lâm Phi lại cảm thấy thật khổ sở. Phải đi cùng một cô gái ngốc nghếch như thế này quả thật giống như đang tự tra tấn tinh thần mình mà. Kiểu suy nghĩ này, ai hiểu được chứ?


Tô Ánh Tuyết lại tỏ ra rất thỏa mãn, thỉnh thoảng lại liếc trái liếc phải nhìn những người trong xe, rồi chốc chốc lại xem các biểu ngữ quảng cáo trên xe.


Ngồi bên cạnh là một chị đang ôm đứa bé. Đứa bé trông rất khỏe mạnh, kháu khỉnh. Nó liên tục nhìn Tô Ánh Tuyết với ánh mắt chờ mong. Không biết từ đâu ra, Tô Ánh Tuyết lấy một miếng sô cô la đưa cho đứa bé.


Lúc đầu, cái chị kia còn ngại không dám nhận, nhưng nụ cười xinh đẹp của Tô Ánh Tuyết làm chị ta không thể từ chối. Vì thế, hai người bắt đầu cùng nhau tán chuyện.


Không hỏi lai lịch, không hỏi thân phận, chỉ nói mấy chủ đề đơn giản phụ nữ hay nói với nhau.


Lâm Phi bất ngờ nhìn cô gái vui vẻ đang ngồi bên cạnh. Hình ảnh này khác hoàn toàn với hình ảnh lạnh lùng cao quý của cô ở công ty. Ai không biết, chắc chắn không nghĩ đó là cùng một người.


Lâm Phi không biết Tô Ánh Tuyết diễn trò theo thói quen, hay đang thật sự nói chuyện vui vẻ. Tóm lại, Tô Ánh Tuyết lúc này có điểm giống giống với bóng hình xinh đẹp trong đầu hắn…


Dĩ nhiên, Lâm Phi không thể nhìn chằm chằm vào cô như vậy. Xe còn chạy hơn nửa giờ. Hắn chán chết, một tay dựa vào thành cửa sổ, ngẩn người nhìn ngắm phong cảnh bên ngoài.


Đột nhiên, giọng nói oang oang của một người đàn ông từ hàng ghế trước vang lên. Người đó đang nghe điện thoại.


Lúc nãy, người này còn đang ngủ gà ngủ gật, đột nhiên điện thoại kêu lên, anh ta bật dậy như đồng hồ báo thức, giọng sang sảng.


– A lô! Ai vậy? À… tiểu Quyên à… Hì hì, vừa rồi không nghe thấy gì… Sao? Sao anh lại không nhớ em được chứ! Mấy ngày này anh rất bận, công ty có nhiều việc quá… Anh đang làm việc…


– Tạp âm? Ôi, anh không nói chuyện nữa đâu. Gần đây công ty đang nghiên cứu một phát minh mới – loại động cơ siêu tốc độ. Loại động cơ này đang trong giai đoạn thí nghiệm. Âm thanh hơi lớn. Đợi một lát anh sẽ bảo mấy kỹ sư sửa lại. Hì hì, chuyện nhỏ í mà. Một năm anh bỏ hơn 1000 vạn nuôi bọn họ. Làm chút chuyện nhỏ này cũng không được thì xéo đi cho xong…


Hành khách trên xe, thậm chí cả lại xe cũng ngoái đầu lại. Ai nấy cổ quái nhìn người đàn ông.


Lâm Phi và Tô Ánh Tuyết ngồi ở phía sau, nhưng kể cả người như Lâm Phi cũng muốn nhìn xem, tên này là kiểu người gì.


Mấy lời nói dối đê tiện thế này mà anh ta cũng nói ra được!


– Cái gì? Em muốn tới công ty anh xem sao?


Người đàn ông có vẻ cứng họng, nhưng sau đó anh ta lại thao thao bất tuyệt:


– Tạm thời vẫn chưa được. Công ty anh là công ty cơ mật quốc gia, người bình thường không được vào. Em yên tâm đi, đợi 2 ngày này gặp xong khách Đức và Italia, anh sẽ đi tìm em! Hì hì… rửa mông chờ anh đi nhé…


Người đàn ông vui vẻ tắt máy. Thấy người xung quanh dùng ánh mắt kỳ quái nhìn mình, có mấy hành khách còn cố nín cười, anh ta bỗng nhiên đứng phắt dậy.


Người này thể trạng cũng rất dũng mãnh, nhanh nhẹn. Tuy thoạt nhìn tuổi vẫn còn trẻ, nhưng cũng cao tầm 1m9, đầu to, đầu chạm vào trần xe. Cánh tay dài, lưng hùm vai gấu, cơ bắp cuồn cuồn, gương mặt góc cạnh, rõ ràng, đen thui. Ngũ guan cân đối, chỉ có điều trông hơi dữ tợn.


Anh ta mặc một chiếc áo màu trắng, bên dưới mặc một chiếc quần bò màu đen, đeo dây chuyền bạc. Nhìn qua, cũng không phải là kiểu người dễ chọc.


Người đàn ông mắng to:


– Các người nhìn cái gì hả! Buồn cười thế sao? Một đám người chưa từng va chạm xã hội! Ai còn dám nhìn, ông đây liền đánh người đó!


Nói xong, anh ta chỉ vào hình xăm con rồng trên cánh tay mình, cười gằn:


– Thấy không, anh đây thuộc giới hắc đạo đây!


Hành khách trên xe lập tức yên lặng như tờ. Đừng nói không biết anh ta có phải xã hội đen hay không, chỉ với thể trạng của anh ta, người khác cũng không dám gây chuyện.


Người đàn ông rất đắc ý, đĩnh đạc ngồi xuống ghế giống như đang định tiếp tục ngủ.


Đúng lúc này, xe dừng ở một trạm mới. Ba bà lão bước lên xe.


Tô Ánh Tuyết thấy trên xe đã không còn chỗ ngồi, liền chủ động đứng dậy, kéo Lâm Phi:


– Đứng dậy đi, nhường ghế cho người già.


Lâm Phi không nói gì. Dù sao chỗ bọn họ cũng gần chỗ bà lão, hơn 10 phút nữa, bọn họ cũng sẽ xuống xe.


– Ôi, tiểu cô nương, tiểu tử, cảm ơn các cháu.


Ba bà lão rất cảm động. Ba người cũng không khách khí, dù gì ở tuổi này được người khác nhường chỗ cũng là chuyện bình thường.


Còn một bà lão vẫn chưa có ghế ngồi. Xe đã bắt đầu chuyển bánh. Lâm Phi nhìn xung quanh, không phải chị gái đang ôm đứa nhỏ thì là những hành khách trung niên, cũng chỉ còn người khá trẻ “hắc đạo” ở phía trước.


– Tiểu huynh đệ, nhường chỗ cho bác gái này đi.


Lâm Phi vỗ vai người kia.


Người đàn ông quay phắt đầu, hung dữ, trừng mắt nhìn Lâm Phi:


– Mày muốn chết à?


Không khí trong xe bỗng trở nên căng thẳng. Lái xe ngồi phía trước không biết có nên tiếp tục đi không. Hình như bọn họ đang cãi nhau?


Tô Ánh Tuyết nhíu mày. Cô nháy mắt với Lâm Phi, ý bảo hắn đừng làm loạn. Dù sao cũng là nơi công cộng, dân chúng bình thường đang ở xung quanh.


Bà lão khuyên nhủ:


– Thôi, được rồi, được rồi! Xương cốt tôi vẫn còn rất chắc, để tiểu tử này ngồi đi.


– Tôi đếm đến 3, anh không đứng dậy, tôi sẽ khiến cho anh phải đứng dậy.


Lâm Phi thản nhiên nói.


Người đàn ông cười nhạo:


– Có bản lĩnh thì làm đi… Một kẻ như mày có thể làm nổi sao?


Lâm Phi không phí lời, đếm “3, 2, 1”, thấy dáng vẻ khinh thường của người này, căn bản anh ta không có ý định đứng dậy. Lâm Phi cũng không chậm trễ, thò tay kéo tay trái của anh ta.


Lâm Phi dùng chút lực. Theo Lâm Phi nghĩ, chút sức lực này với người bình thường đã đủ. Đừng nói tên này chỉ mới 1m9, ngay cả người cao 2m cũng bị kéo dậy.


Thế nhưng sau đó khiến Lâm Phi hết sức kinh ngạc. Hắn không thể kéo người này đứng dậy?


Chương 114: Đi Săn Như Sư Tử


Trong tích tắc, Lâm Phi còn tưởng đó là ảo giác.


Nhưng cẩn thận nghĩ lại, hắn mới phát hiện ra, chút sức lực này của mình không thể bắt kẻ trước mắt đứng dậy.


Tuy nhiên, người đàn ông kia có vẻ sắp không chịu nổi. Anh ta đang dùng sức mím chặt môi, mặt đỏ lựng, không để Lâm Phi nhấc lên.


Lâm Phi cảm thấy rất khó hiểu. Sức mạnh của người đàn ông này cao hơn cả một cao thủ bình thường. Ít nhất, sức mạnh của nữ cảnh sát Bạch Hân Nghiên cũng không bằng “người đàn ông kỳ lạ” này.


Điều này mới lạ, nhìn qua người này không giống như người luyện võ. Chẳng lẽ trời sinh đã mạnh thế sao?


Lâm Phi cũng không có nhiều thời gian truy cứu. Hắn tăng thêm lực, chắc chắn có thể kéo người này dậy.


– Ố…


Suýt thì người đàn ông đập đập vào hàng rào phía trước. Anh ta phản ứng nhanh, kịp thới giơ tay ra chống đỡ, quay lại nhìn Lâm Phi

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Vì dấu vết này mà đứa con sơ sinh của tôi đã bị bố ghẻ lạnh ngay khi chào đời

Chuyện Tình 2 Năm Trước Voz Full

Mẹ kế của lọ lem

Bị nhà chồng đuổi, cô gái xin ở nhờ nhà bà cụ bán tào phớ

Truyện Em Muốn Ngủ Với Anh Online