– Không có việc gì, đi thôi.
Đúng lúc đó, Cố Thải Anh lại nhìn thấy bóng hình của Lâm Phi, mặc dù hắn xoay lưng về phía bà nhưng bà vẫn lập tức nhận ra.
Từ một năm trước khi Lâm Phi về nước, bà cũng đã thu thập hình ảnh về hắn, thậm chí còn lén ngồi trên xe nhìn trộm hắn đi làm công, lái xe thuê.
Đây là lần đầu tiên bà thấy Lâm Phi ở khoảng cách gần như vậy, trái tim kích động như muốn bắn ra khỏi lồng ngực.
Một tiếng “ Phi Nhi” tắc trong cổ họng, vừa muốn bật ra thì thấy Lâm Phi nắm chặt hai tay, bước chân nặng nề muốn rời đi.
Cố Thải Anh lòng đau như cắt, bà hiểu được Lâm Phi đã nghe thấy nhưng hắn căn bản không để ý đến mình, thậm chí còn không muốn nhìn.
Một cảm giác đau đớn, tuyệt vọng làm cho vành mắt bà nhanh chóng đỏ lên, nhưng bà ý thức được đây không phải là nơi có thể bộc lộ cảm xúc, vì vậy bà nhanh chóng dứt khoát thể hiện ra bộ dạng tươi cười.
Sự thay đổi trong lòng và sắc mặt cũng chỉ trong nháy mắt mà thôi.
Diệp Tử Huyên đương nhiên nhận ra có điều gì không ổn, cô quay đầu nhìn Cố Thải Anh hơi nghi hoặc, nhưng thấy Lâm Phi đi rồi nên vẫn chạy đi cùng hắn.
Cô biết hiện tại không biết vì sao mà tâm tình của Lâm Phi rất tệ, người đàn ông này nếu tâm trạng không tốt thì không biết có thể gây ra chuyện gì, tốt nhất là đứng bên cạnh hắn.
Mà Cố Thải Anh đang trong tâm trạng vô cùng thất vọng, lại chỉ có thể đứng nói chuyện cùng với một vài người của trường đại học.
– Hội trưởng Cố đích thân đến thật sự là một vinh hạnh lớn.
Hiệu trường cười nói.
– Hiệu trưởng khách khí rồi, dù sao thì Tinh Nhi nhà tôi hôm nay cũng tham gia biểu diễn, tôi chỉ là một phu huynh đến xem con gái biểu diễn mà thôi, không phải hội trưởng gì cả.
Cố Thải Anh khiêm tốn nói.
Một đám người xúm lại ca ngợi Vương Tử Tinh, nói là cô là tài năng xuất chúng hiếm có.
Cố Thải Anh cũng vào một tai, ra một tai, ánh mắt còn dõi theo hình bóng Lâm Phi phía xa, bà phát hiện Lâm Phi đi ra phía sau khán phòng, còn có thể nhìn được.
Chỉ là Lâm Phi không trực diện quay lại làm cho bà cảm thấy có chút tiếc nuối.
Vị trí của Cố Thải Anh lại là bên cạnh Tô Ánh Tuyết, không biết có phải là nhân viên nhà trường cố ý an bài hay không, hai người phụ nữ này đều là người giàu nhất và thu hút nhiều ánh nhìn nhất.
Tô Ánh Tuyết tôn trọng cúi đầu với Cố Thải Anh, mời bà ấy ngồi.
– Tổng giám đốc Tô, chúng ta lại gặp mặt.
Cố Thải Anh mỉm cười với Tô Ánh Tuyết.
– Hội trưởng Cố là người bận rộn, lần chia tay trước với Hội đồng quản trị tôi cũng không có cơ hội gặp.
Tô Ánh Tuyết cười nói.
– Tôi là một người phụ nữ có gia đình không thích hợp xuất đầu lộ diện, hôm nay là đến cổ vũ con gái, bằng không nhiều người như vậy, tôi cũng không muốn đến.
Cố Thải Anh thân mật ghé vào tai Tô Ánh Tuyết nói.
Trong lòng Tô Ánh Tuyết cảm thấy kỳ lạ, tại sao Cố Thải Anh đột nhiên lại thân mật với mình như vậy.
Người đàn bà này có thể ngồi lên vị trí hội trưởng thương hội Lâm An, tuyệt đối không phải người bình thường, sẽ không làm những chuyện vô nghĩa.
– Hội trưởng Cố dù sao cũng là cổ đông lớn thứ ba của Khuynh Thành chúng tôi, bình thường đi nhiều cũng có thể nhân tiện giám sát tôi, mà tôi còn muốn học tập tiền bối nữa.
Tô Ánh TUyết khẽ cười nói.
– Với tài năng của Tô tiểu thư thì trên thường trường căn bản không cần người chỉ điểm, vụ thu mua Tư Noãn Hôn Khánh của Điệu Mục phu nhân tuần trước thật sự làm người ta mở rộng tầm mắt, ở trong hoàn cảnh bất lợi mà còn có thể phản lại được, đủ thấy bản lĩnh thủ đoạn của Tô tiểu thư rồi.
Cố Thải Anh cười nói:
– Có một tổng giám đốc như vậy lãnh đạo Khuynh Thành, cổ đông như tôi đương nhiên là chỉ cần yên tâm nhận hoa hồng.
Tô Ánh Tuyết hiểu rõ, Cố Thải Anh nhất định có cách để biết rốt cuộc là cô đã làm những gì, hai người hư tình giả ý hàn huyên trong chốc lát.
Đang nói chuyện, đột nhiên Cố Thải Anh nói:
– Gần đây Tô tiểu thư không được an toàn, tại sao không mang theo vệ sĩ?
Tô Ánh Tuyết cũng không nghĩ nhiều:
– Tôi có mang theo một vệ sĩ cũng chính là lái xe của tôi, hắn đang ngồi phía sau, em gái hắn hôm nay cũng có tiết mục biểu diễn nên cùng nhau đến.
– Cái gì? Một vệ sĩ thôi à? Xem ra thân thủ của người này không tầm thường, tôi nghe nói Mã gia cũng bị tổn thất trên tay hắn?
Cố Thải Anh vẻ mặt bình thường hỏi.
Tôi Ánh Tuyết gật đầu:
– Có chút mâu thuẫn, nhưng hiện đã dẹp yên, chính phủ cũng không muốn chúng ta gây ảnh hưởng đến xã hội.
Cố Thải Anh làm ra vẻ ngạc nhiên nói:
– Tại sao Tô tiểu thư lại quen tên vệ sĩ này? Tôi nhớ là trước kia cô không muốn thuê vệ sĩ.
Tô Ánh Tuyết có chút buồn bực, cô cảm thấy Cố Thải Anh cố ý nói về cái chủ đề này.
Chương 107: Một Lâm Dao Khác Lạ
Trong lòng cô sợ nói nhiều sẽ gây bất lợi cho Lâm Phi, cũng sẽ làm cho hắn không vui, nên mím môi nói:
– Vì chút hiểu lầm mà quen nhau, anh ấy giúp tôi không ít chuyện mà lại đang không có việc làm, nên tôi bảo anh ấy làm vệ sĩ cho tôi.
Cố Thải Anh trong lòng nghĩa cô bé này thật cẩn thận trước mặt mình mà tích chữ như vàng.
– Hội trưởng Cố, tuần sau có tiệc của thương hội, tôi hy vọng có thể gặp riêng chị sau bữa tiệc, được không?
Tô Ánh Tuyết nhìn lên lên khán đài, chậm rãi nói.
Cố Thải Anh im lặng, trong lòng thầm nghĩa, dù cô có bản lãnh lớn hơn thì chung quy lại vẫn cần tôi hỗ trợ.
Nếu là bình thường, thì bà sẽ không muốn lẫn vào, vì Tô Ánh Tuyết có làm tổng giám đốc hay không thì cổ phần của bà cũng không ít đi.
Đổi cho người khác quản lý Khuynh Thành thì tổn thất của bà cũng không đáng là bao, cùng lắm là nếu tình hình xấu đi thì chỉ việc bán số cổ phần công ty đi là xong.
Ngược lại, nếu đi sâu vào, sẽ làm cho Mã gia bất mãn, mặc dù bà không sợ Mã gia nhưng làm thương nhân của Lâm An, hơn nữa lại là Hội trưởng thương hội, bà không thể quá nghiêng về bên nào.
Nhưng hiện tại, Tô Ánh Tuyết và Lâm Phi có chút quan hệ, căn cứ vào tư liệu mà bà nắm được thì có vẻ là quan hệ khá thân thiết.
Với tình hình như vậy thì khác, trước hết phải làm rõ rốt cuộc quan hệ của Lâm Phi và Tô Ánh Tuyết là như thế nào, nếu hai bọn họ rất thân mật, vạn nhất bà không giúp Tô Ánh Tuyết thì nếu Lâm Phi biết thì hắn sẽ càng thêm hận bà hơn.
Cho nên bà sảng khoái đáp ứng:
– Được, đến lúc đó liên lạc nhé.
Tô Ánh Tuyết sững sờ, cô không ngờ Cố Thải Anh lại thản nhiên đồng ý như vậy, cô vốn dĩ đã nghĩ ra rất nhiều biện pháp để thuyết phục bà ta, nhưng đều không phải dùng đến rồi.
Cô cũng không ngây thơ cho rằng Cố Thải Anh xem trọng tài năng của cô nên muốn ra tay giúp đỡ.
Người đàn bà này nổi tiếng lạnh lùng quyết đoán, nếu không thì cho dù có sự giúp đỡ c

