Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
The Soda Pop

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc (xem 6499)

Vệ sĩ thần cấp của nữ tổng giám đốc


– Nhưng nếu cậu thực sự muốn giết sạch bọn chúng cũng không khó, dù sao thực lực tuyệt đối của cậu vẫn còn đấy, lại còn mấy người chúng tôi đây, bọn chúng cũng không thể đấu lại được chúng ta.


– Đúng rồi…cậu phong tỏa nội công của cậu, hiện tại thực lực còn mấy phần? Tôi cũng không rõ lắm.


Lâm Phi nhấp hớp cà phê nói:


– Nếu liều mạng…chắc còn được năm sáu phần.


Diệp Tử Huyên mặt tối sầm lại, nhìn Lâm Phi như nhìn quái vật:


– Cậu quả nhiên là kẻ biến thái, không còn nội công mà thực lực vẫn hơn một nửa, nhưng cũng đúng, trước đây cậu cũng không có nhiều cơ hội dùng đến nội công.


– Em định sống yên ổn qua ngày, những chuyện đánh đánh giết giết này muốn giao cho người khác làm, bớt lo nghĩ. Mặc dù em có thể tìm được người rồi nhanh chóng huấn luyện ra một đám nhân viên có thể chiến đấu, nhưng dù sao thì đối phó với bang hội ngầm người đông thế mạnh, có chị trợ giúp sẽ nhanh hơn nhiều, chị nói xem.


Lâm Phi cười nói.


Diệp Tử Huyên vắt một chân lên, vẻ mặt đắc ý:


– Đó là điều đương nhiên. Khi nào chuẩn bị xong xuôi hãy nói một tiếng với tôi, tôi cũng sớm không vừa mắt bọn Hắc Long Hội đó rồi, lôi kéo lũ gà mờ mở rộng ảnh hưởng, mấy giáo sư trường học này đều bị chúng mua rồi.


– Nếu không phải gái già này sợ bại lộ thân phận thì đã cho nổ tung hang ổ của bọn chúng rồi. Hiện tại có cậu ở đây, e là nhà nước cũng mắt nhắm mắt mở, cho mấy quả đạn đến không thành vấn đề.


Hai người phối hợp với nhau, trong lòng Lâm Phi cũng an tâm không ít. Xem ra thì bạn cũ nhiều năm vẫn tính tình vậy, thân thiết vô cùng.


– Vốn dĩ thì, anh muốn thành ma, anh ta muốn thành phật, vậy thì không thể cùng nhau chơi đùa. Cùng một đám điên khùng coi mạng người như cỏ rác mới có thể có tiếng nói chung.


Đang lúc hai người ôn lại chuyện cũ thì Tô Ánh Tuyết gọi điện tới, tức giận hỏi tại sao không thấy bóng dáng Lâm Phi đâu.


Lâm Phi mới sực nhớ ra rằng sắp đến giờ biểu diễn văn nghệ, vội vàng tạm biệt Diệp Tử Huyên rồi rời khỏi. Diệp Tử Huyên muốn xem xem Lâm Phi và Tô Ánh Tuyết có quan hệ với nhau thế nào, nên nháy mắt nói cũng muốn theo đi.


Mặt Lâm Phi cứng đờ, cũng không quản được bà điên này nên hắn cũng không thèm để ý, thích đi thì đi.


Vừa hay để Diệp Tử Huyên dẫn đường luôn.


Vội vàng đến phòng đại hội của trường, Lâm Phi không thấy bóng dáng Tô Ánh Tuyết đâu, cuối cùng cô nhắn tin nói mình đã ngồi trên ghế khách quý, bảo hắn tự mình giải quyết.


Lâm Phi trợn tròn hai mắt, đối đãi với người đúng là không giống nhau, người nhà người biểu diễn văn nghệ như hắn chỉ có thể ngồi ở hàng ghế giữa nhìn lên.


Nhưng Diệp Tử Huyên cứ lôi hắn lên hàng ghế khách quý ngồi, nói là muốn chào hỏi Tô Ánh Tuyết, sau này dễ nói chuyện.


Lâm Phi bất đắc dĩ, đành để Diệp Tử Huyên kéo đến hàng ghế khách quý phía trên, tìm Tô Ánh Tuyết đang ngồi nói chuyện với mấy người áo mũ chỉnh tề.


Chương 106: Thần Kinh Có Vấn Đề


Tô Ánh Tuyết hiển nhiên rất được phía nhà trường săn sóc, sắp xếp ngồi vào vị trí trung tâm của bàn tiệc, ngồi bên cạnh không phải là lãnh đạo đại học thì cũng là những doanh nhân nổi tiếng.


Thực ra cũng dễ dàng nhận thấy, đài truyền hình đến ghi hình cũng chỉ muốn đưa hình ảnh một nhân vật đình đám lên màn ảnh.


Hai hàng ghế đầu, đều có vệ sĩ trông coi, nếu Diệp Tử Huyên không phải giáo sư đại học thì cũng không để cô ngồi lên đó.


Khi Tô Ánh Tuyết đến thấy Lâm Phi lại đang cùng đi với một người đẹp, cô mất hứng nhíu mày.


– Khụ khụ.


Diệp Tử Huyên vờ ho nhẹ, khom người trước mặt Tô Ánh Tuyết, đưa tay muốn vuốt mặt cô:


– Làn da nõn nà, thật xinh đẹp.


Tổng giám đốc Tô kinh hãi, sao tự nhiên lại có một người đàn bà điên muốn sờ mặt cô?


Lâm Phi nhanh chóng nắm lấy tay của người đó đưa ra xa, xin lỗi Tô Ánh Tuyết:


– Thật xin lỗi, Tổng giám đốc Tô, đây là bạn của tôi tên Tử Huyên, là giáo sư của trường này.


Tô Ánh Tuyết bị dọa xanh mặt, cố gắng bình tĩnh lại nó:


– Anh… đây là bạn của anh?


Lâm Phi sao lại có bạn làm giáo sư đại học? Thân phận cũng quá khác biệt. Hơn nữa, vị giáo sư này sao lại giống như thần kinh có vấn đề?


– Cô làm gì thế, tôi chỉ sờ một chút thôi, có cần nhỏ mọn như vậy không?


Diệp Tử Huyên bực mình nói.


Phó hiệu trưởng đứng bên cạnh, ho khan hai tiếng:


– Cô Diệp, cô đang làm gì vậy, đùa giỡn với Tổng giám đốc Tô cũng phải có chừng mực chứ.


Diệp Tử Huyên hoàn toàn không để ý đến y, cô là giáo sư được trường đặc biệt mời đến, các đại học danh tiếng nước ngoài đều muốn giành cô, gã phó hiệu trưởng chuyên lo những chuyện vặt vãnh chỉ đáng xách dép cho cô.


Lâm Phi nói với Tô Ánh Tuyết:


– Cô ấy nói muốn gặp cô để làm quen, cô đừng sợ, cô ấy chỉ hơi không bình thường chút thôi chứ không phải biến thái.


Trong lòng Lâm Phi còn bổ sung thêm một câu, không phải mức bình thường….


Diệp Tử Huyên thấy Lâm Phi đánh giá mình như vậy có chút không vui muốn cùng hắn tranh cãi, nhưng bị ánh mắt của Lâm Phi cảnh cáo.


Thấy Lâm Phi rất nghiêm túc, Diệp Tử Huyên cũng đành hậm hực không nói gì.


Mặc dù bình thường có thể cùng Lâm Phi nói giỡn, thậm chí trêu chọc hắn, nhưng người đàn ông này một khi nghiêm túc thì không thế chọc vào, cô vẫn biết chừng mực.


Lâm Phi cũng là bất đắc dĩ mới phải làm như vậy, nếu cứ tiếp tục như vậy, sau này Tô Ánh Tuyết vừa thấy Diệp Tử Huyên sẽ chạy.


Đàn ông lưu manh thì không nói, nhưng nữ lưu mạnh thì cô có chống đỡ được không?


– Hóa ra là vậy.


Tô Ánh Tuyết cố gắng tỏ ra bình tĩnh, bắt tay Diệp Tử Huyên


Nhưng ý muốn trêu đùa của Diệp Tử Huyên lại không giảm, giống như là rất thích trêu đùa Tô Ánh Tuyết, vừa nắm tay vừa dùng ngón út vẽ vẽ lên lòng bàn tay của cô, trêu Tô Ánh Tuyết đến đỏ cả mặt, may mà trong phòng cũng không sáng lắm, nên ít người thấy rõ.


Lâm Phi cảm thấy không thể để cái bà điên này tiếp tục làm loạn nữa, định nhanh chóng kéo cô về chỗ ngồi.


Đúng lúc này, nhiều thương nhân và lãnh đạo đại học đều đứng dậy giống như là muốn chào mừng một nhân vật quan trọng nào đó.


– Hội trưởng Cố, cuối cùng thì chị cũng đến rồi.


Hiệu trưởng đại học Lâm An cười ha hả nói mấy câu hoan nghênh.


Một giọng nói dịu dàng truyền đến khiến cho Lâm Phi đang xoay người phải sững lại như hóa đá.


– Để cho các vị đợi lâu rồi, tắc đường, thật xin lỗi.


Bộ đồ lễ phục màu đen, chiếc khăn lụa màu đỏ buộc trên đầu, mấy sợi tóc buông xuống làm cho bà trông có vẻ vừa ung dung, vừa quý phái, đi ở giữa hai vệ sĩ.


Ngay cả Tô Ánh Tuyết cũng quay người chào hỏi.


Diệp Tử Huyên thấy sắc mặt Lâm Phi sa sầm, hai lông mày nhíu lại, tơ máu hằn lên trong con ngươi thì không kìm được mà cảm thấy lo lắng.


– Lâm Phi, cậu sao vậy? Xảy ra chuyện gì?


Lâm Phi hít một hơi thật sâu, bước chân n

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Xem tử vi ngày 23/03/2017 Thứ Năm của 12 cung hoàng đạo

“Gái ngoan” quỵ ngã chứng kiến mẹ làm điều này mỗi tối để chu cấp 5 triệu mỗi tháng, “ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc”…

Truyện Đã nhớ một thời

Tán gái cạnh nhà

Truyện Em Gái Của Trời Full