Trọng sinh tiểu địa chủ - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Teya Salat

Trọng sinh tiểu địa chủ (xem 7672)

Trọng sinh tiểu địa chủ

đáng thương nói.


Người bán rong mở to hai mắt nhìn hai tỷ đệ, bất đắc dĩ cười nói “ Mấy đứa trẻ này, so với người lớn còn biết mua đồ, tiểu huynh đệ, chắc là không ở phiên chợ coi được năm văn tiền đâu nhưng ta xem ngươi cũng thật thích cái này thôi không bằng ta lỗ lả chút, bảy văn tiền ta bán cho ngươi.”


“Năm văn tiền, hơn nửa văn cũng không mua.” Liên Mạn Nhi cố ý sắc mặt nghiêm nghị vẻ mặt cứng rắn, làm bộ muốn đi.


“ Tỷ.” Tiểu Thất liền lôi kéo cánh tay của Liên Mạn Nhi quay đầu lại nói với người bán rong “ Đại thúc, bán bán cho ta đi.”


“ Tiểu cô nương, các ngươi đừng làm khó ta, thật không có cái giá này. Nói gì cũng phải cho ta lấy lại tiền vốn chứ, sáu văn tiền, thấp nữa không thể được…” Người bán rong vẻ mặt đau khổ nói.


“ Nhị tỷ, mua cho đệ đi, đệ muốn mà.” Tiểu Thất đưa lưng về phía người bán hàng rong đối với Liên Mạn Nhi hé mắt, ở đây buôn bán cũng thành thực, giá tiền này cũng tương đối đúng giá.


Liên Mạn Nhi lúc này mới tâm không cam lòng không nguyện đem tiền ta mua.


“ Sợ đệ, lát trở về nếu là mẹ muốn đánh thì tỷ không giúp đệ đâu, biết đống tiền này kiếm được là không dễ.”


Người bán hàng rong đem cá chép tiểu Thất chỉ lúc nãy đưa cho hắn, Tiểu Thất đưa lên áo lau lau xong để lên miệng khúc hát khoan khoái lại vang lên theo.


Liên Mạn Nhi đau khổ đem ra sáu miếng đồng tiền đưa cho người bán hàng.


“ Đại thúc, cho cháu hai khối kẹo đường đi.”


Liên Mạn Nhi trong miệng ngậm kẹo đường, vừa đi bên cạnh nhờ mua nửa con gà quay. Mua gà quay cũng không có tính toán mua gà sống về nhà quay, Liên Mạn Nhi là lần đầu tiên mua gà quay.


Tiểu Thất cảm thấy rất kỳ quái.


“ Có chuyện tốt, đợi lát nữa về nhà tỷ nói cho nghe.” Liên Mạn Nhi hơi có chút thần bí nói.


Chương 159: Tiệm Tạp Hóa


Edit: Sakurahương Beta: Sakura Liên Mạn Nhi và Tiểu Thất mua đồ xong liền từ trấn Thanh Dương đi ra ngoài theo đường lớn trở về Tam thập lý doanh tử. Đường lớn của trấn Thanh Dương, xuyên qua Tam thập lý doanh tử sau đó đi về phía Nam, cách dưới chân Nam Sơn nửa dặm đường, cùng một con đường khác phía đông tạo thành giao lộ chữ T.


Đường lớn từ trấn Thanh Dương đi về Tam thập lý doanh tử có một chỗ tương đối trống trải, cũng là chỗ bình thường rất nhiều người trong thôn tụ tập. Đường bên sườn đông, là một cái miếu thổ địa, do mọi người trong thôn góp vốn xây lên. Miếu này nói lớn không lớn, nói nhỏ cũng không nhỏ. Một bên cửa miếu là phòng lớn, một bên khác là ba gian phòng của người gác cổng, vào cửa miếu đầu tiên là đi vào đại điện. Hai bên sương phòng đều thờ phụng tượng phật. Đi xa hơn vào trong thứ hai là thiện phòng tăng nhân, phía sau thiện phòng là một khối đất trồng rau.


Nghiêng đối diện miếu thổ địa, phía tây đường lớn còn có một nhà bán tạp hóa, cũng là hàng tạp hóa duy nhất trong Tam thập lý doanh tử. Cửa hàng mặc dù không lớn, nhưng mà chim sẻ con tuy nhỏ nhưng ngũ tạng đều đủ, ví như dầu muối tương dấm kim chỉ …… đồ dùng trong nhà cũng đủ.


Liên Mạn Nhi nhớ trong lòng là muốn mua nước tương giùm Chu thị, vì vậy trước khi vào thôn thì ghé vào trong hàng tạp hóa trước.


Trước hàng tạp hóa có buộc một con ngựa cao lớn nên Liên Mạn Nhi nhìn nhiều một chút. Loại ngựa này ở chỗ bọn họ cũng không thường gặp, nghe nói ngựa là vật bị quản chế chỉ có những người có quyền thế mới có. Nơi này thường nói là xe ngựa nhưng phần lớn chính là do con la kéo.


Đẩy ra cửa hàng tạp hòa, đối diện là cái quầyy cao, sau quầy là giá để hàng, phía trên để các loại hàng hóa chỉnh tề, trước quầy chỗ trống thì để ba cái ghế dài, từ đông đến hè luôn có dăm ba người ngồi trên đó nói chuyện trên trời dưới đất.


Hôm nay vẫn như thế. Chẳng qua là lúc này mọi người lại không nói chuyện phiếm mà chỉ nhìn một người đàn ông đứng trước quầy.


Nhìn trang phục của người đàn ông này cũng không phải là người địa phương. Hắn mua một vò rượu lớn, mua hơi nhiều chút điểm tâm và đậu phộng ngũ vị hương, cuối cùng cầm một thỏi bạc tới tính tiền.


Liên Mạn Nhi nghe thấy tiếng hút khí của người bán tạp hóa. Chưởng quầy Khương Tam Liên còn khoa trương run rẩy nhận bạc xong lấy răng cắn thử.


“ Thế nào, còn sợ đại gia đưa cho ngươi bạc giả?” Ngưới đàn ông cất giọng ồm ồm nói.


Khương Tam Liên vội khom lưng cười, gọi vợ hắn cầm lấy bạc và đưa thối lại mấy đồng tiền cho hắn, nhận xong mấy đồng tiền hắn đi ra ngoài. Liên Mạn Nhi vội vàng lôi kéo Tiểu Thất sang bên cạnh nhường lối cho hắn đi.


Người đàn ông đi ra sau đem đồ đặt trên lưng ngựa, nghiêng người lên ngựa thét một tiếng liền đánh ngựa đi.


Mấy người trong tiệm tạp hóa lúc này mới thu hồi ánh mắt.


“ Thật đúng là người có tiền a.” Một người bỉu môi nói.


Người trong thôn đến tiệm tạp hóa, mua rượu phần lớn là một hai lạng, nhiều nhất bất quá là một hai cân. Mua những thứ khác cũng như thế cho nên mỗi ngày hàng tạp hóa cũng chỉ mua bán mấy văn tiền nên có rất ít người cầm bạc tới thanh toán tiền.


“ Người khắp nơi tới, lại là đi tới đại sơn phía trước.” Một người khác nói, tựa hồ người lúc nãy cũng không phải là người đầu tiên tới mua.


“ Bán hai lạng nước tương.” Liên Mạn Nhi đi đến trước quầy ngửa đầu nói . Quầy này có chút cao, ngang với ót nàng nên phải kiểng mũi chân lên đem đồng tiền trong tay cùng lon nước tương đặt ở trên quầy.


“ Đây không phải là Mạn Nhi và Thất lang Liên gia à.” Vợ Khương Tam cười chào hỏi, một bên đem đồng tiền lấy di, một bên mở tấm ván gỗ từ trong quầy đi ra.


Vạc nước tương rất lớn. Không đặt bên trong quầy được nên đặt dựa vào phía ngoài quầy tạp hóa.


Vợ Khương Tam lấy bình nước tương trên quầy đi tới bên vạc nước tương, mở nắp ra, lấy từ trên kệ gần đó một cái phễu gắn vào nắp bình sau đó lấy một cái thìa bằng gỗ.


Cái thìa gỗ này dài chừng nửa cánh tay, một muỗng chính là một lạng, bên cạnh còn có cái lớn hơn một chút, là cỡ nửa cân.


“ Nước tương nhà cháu ăn nhanh hết vậy,hai ngày trước Thất lang tới mua nửa cân mà.”


Vợ của Khương Tam vừa cùng tỷ đệ Liên Mạn Nhi nói chuyện vừa múc nước tương vô bình.


“ Đây là mua cho ông bà nội cháu.” Liên Mạn Nhi liền giải thích.


“ Liên lão tứ có mấy đứa con thật là giỏi đều giúp được việc trong nhà, là mấy đứa nhỏ hiếu thuận.” Có người nói.


“ Xưởng dưa chua nhà các cháu, một ngày có thể kiếm được bao nhiêu tiền?” Có người khác cất giọng hỏi.


“ Đều là cha và mẹ cháu trông coi, kiếm được bao nhiêu tiền cháu cũng không biết. Cháu nghe cha nói với mẹ, kiếm ra tiền là chuyện nhỏ để cho hàng xóm láng giềng làm công lấy được tiền trợ cấp trong nhà coi như là không uổng phí.” Liên Mạn Nhi liền nói.


“ Liên gia tứ ca và tứ tẩu đều là người phúc hậu, ban đầu không nhìn ra bây giờ nhìn thì là người có bản lĩnh.” Có người nói xong lại cười cười với Tiểu Thất và Liên Mạn Nhi. Liên Mạn Nhi nhìn mặt thấy quen tựa hồ là người trong nhà hắn có làm việc trong xưởng dưa chua nên cũng cười lại một tiếng.


“ Tam thẩm, mới vừa rồi người đó không phải

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Mau cứu vợ tôi với, tôi giết cô ấy rồi

Đọc Truyện XuXu Đừng Khóc!!! Full

Con muốn làm vợ ba

Choáng với tiêu chuẩn kén vợ ‘12 không, 8 có′ của anh chàng U50

Nhóc Con, Tôi Thích Cô!