“ Hai người nói cho con thì con không đi.” Liên Mạn Nhi nói, trong giọng nói mang theo ý uy hiếp rõ ràng.
Trương thị cùng Liên Thủ Tín liếc nhau một cái, hai vợ chồng đều có chút bất đắc dĩ, đứa trẻ thông minh cũng có chỗ xấu, đó chính là không dễ lừa gạt.
“ Ông nội ra cửa thì nửa năm sau mới về, khi đó cha còn đang ở trên cửa hàng đó cố gắng làm việc, người ta không muốn để cho cha đi. Ông xài ít tiền còn lấy đến nhân tình mới mang cha về được.” Liên Thủ Tín nó, ngữ tốc so với lúc bình thường thì nhanh hơn.
Liên Mạn Nhi không che dấu chút nào ánh mắt hoài nghi của mình. “ Cha, khi đó ông không phải là trở về thôn trồng trọt đi, sao có thể ra khỏi cửa đã là nửa năm được? Đưa tiền, còn phải nhờ ai làm việc gì mới có thể dẫn cha trở lại, có phải hay không lúc nội đưa cha đi làm học đồ người ta thì có thu tiền.”
Liên Thủ Tín nhất thời á khẩu không trả lời được.
“ Được rồi, cũng đừng gạt nữa.” Trương thị bất đắc dĩ nói.
“ Đều là chuyện quá khứ rồi, ta còn thật thích những chuyện lặt vặt này.” Liên Thủ Tín ngừng một chút rồi nói.
“Tại vì sao nửa năm sau ông mới đi đón cha con về, là vì bà nội nói cho cha con đi tới nhà thân thích của bà nội ở. Sau lại không biết làm sao,ông biết cũng là nửa năm sau… Ông cũng từng là học đồ lập nghiệp, mong đợi đại bá của ngươi có tiền đồ không muốn cha ngươi lại đi làm học đồ.”
“ Đúng.” Liên Thủ Tín phụ họa.
“ Ta biết chuyện đại khái làm sao rồi.” Liên Mạn Nhi nói nho nhỏ.
Liên Thủ Tín và Trương thị đều là người phúc hậu, vì kiêng kị trưởng giả nói cho đẹp chút là có một số việc làm như hàm hồ, còn nói theo cách tàn khốc thì là Chu thị thừa dịp Liên lão gia tử không có nhà đem Liên Thủ Tín bán làm học đồ. Liên lão gia tử về đến nhà phát hiện không thấy con trai thứ bốn thì hỏi Chu thị . Chu thị lại nói là đem Liên Thủ Tín đến nhà thân thích ở. Nửa năm sau Liên lão gia tử phát hiện chân tướng tìm được Liên Thủ Tín, phải chi tiền,còn phải nhờ người ta mới đem Liên Thủ Tín trở về được.
“ Cha, người chịu không ít khổ đi.” Liên Mạn Nhi đồng tình nhìn Liên Thủ Tín.
“… Trong nhà nghèo không có biện pháp, vì tìm con đường sống có khi còn bán cho nhà giàu làm nô bộc. Làm học đồ thì cũng chỉ tám năm mười năm, lại học được bản lĩnh. Bà nội cũng là nghĩ cho cha thôi.” Liên Thủ Tín cười nói” Chuyện này trôi qua thì cũng qua rồi, cũng đừng nhắc lại trước mặt ong bà con, để cho con xem một chút cha làm mì tuyệt ngon này.”
Liên Thủ Tín nói vô cùng thoải mái tựa hồ đoạn kinh nghiệm đó với hắn thật là tốt đẹp.
Chương 161: Cần Cù Có Thể Làm Giàu
Edit: Thanh Lê Beta: Sakura Cán bột nhìn có vẻ đơn giản, nhưng muốn làm để ăn thật ngon, cũng không dễ dàng. Liên Mạn Nhi thầm nghĩ chính nàng làm không tốt lắm, vì vậy rất nghiêm túc quan sát học tập động tác của Liên Thủ Tín.
Liên Thủ Tín đem một cục bột to chia đều thành mấy nắm viên bột mì. Sau đó dùng tay đè ép một nắm viên bột mì, lại rải một ít bột khô lên thớt, sau đó dùng chày cán bột, bắt đầu cán cho đến khi viên bột mì dẹt lại thành tấm hình bầu dục có độ dày bằng nhau.
“Cán bột cùng với gói bánh trẻo không giống nhau, bề mặt muốn hơi cứng rắn một chút.” Liên Thủ Tín vừa hướng Liên Mạn Nhi truyền thụ bí quyết, vừa đem tấm bột từ hai bên cuốn lại đến chính giữa. “Nếu muốn cuốn được tốt, mặt trên cũng nên phủ một ít bột khô nếu không sẽ dính thành một khối, nấu thành mì cũng không đẹp, lại phí bột.”
“Vâng.” Liên Mạn Nhi đáp ứng, tỏ vẻ nhớ kỹ.
Liên Thủ Tín lại cầm lấy dao thái, bắt đầu từ một đầu tấm bột đã cuốn lại từ trước đó, đem cuộn bột cắt thành từng phiến to bằng chiếc đũa. Kỹ thuật cắt của Liên Thủ Tín không tồi, mỗi một phiến bột tất cả đều bằng nhau.
Chỉ cần đem tấm bột đã cắt xong mở ra là được sợi mì.
“Con làm, con làm.” Tiểu Thất chạy lại nói. Tách từng phiến bột ra thành từng sợi mì rất đơn giản, trong mắt Tiểu Thất đây là một việc vô cùng thú vị, giống như một trò chơi.
“Còn có nữa, cho con cùng Nhị tỷ con tới làm.” Liên Thủ Tín có chút yêu chiều nhìn Liên Mạn Nhi cùng Tiểu Thất. Trong mắt hắn, Liên Mạn Nhi mặc dù so với Tiểu Thất lớn hơn một chút, nhưng vẫn còn là một đứa trẻ.
Liên Mạn Nhi cũng cảm thấy việc này rất thú vị, vừa lúc nàng cùng Tiểu Thất đã rửa tay, liền chạy lại, hai cái tay để trên một tấm bột.
“Đúng, tay phải nắm chính giữa.” Liên Thủ Tín ở bên cạnh chỉ dạy.
Liên Mạn Nhi đã nắm lấy tấm bột, giơ lên, dùng sức giật xuống, tấm bột quả nhiên nhanh chóng mở ra, chỉ có một ít còn dính chung một chỗ, sau đó ném lên thớt, tất cả tấm bột liền mở ra thành sợi mì, hơn nữa còn được kéo dài ra không ít.
Sợi mì do Liên Thủ Tín cán ra có lực đàn hồi mười phần, không có bất kì một sợi nào bị đứt. Sợi mì có màu vàng nhạt, mặc dù còn chưa nấu cũng đã tản mát ra mùi thơm nhàn nhạt.
Tiểu Thất khanh khách cười lên, hơi có chút giống như gà mái vừa đẻ xong trứng.
Liên Mạn Nhi cũng cười theo. Trong lòng có loại cảm giác hạnh phúc.
Cứ như vậy, Liên Thủ Tín cùng Liên Mạn Nhi và tiểu Thất, rất nhanh đều đã làm xong mì sợi tốt lắm. Phía ngoài Liên Chi Nhi cùng Ngũ Lang cũng đã hầm xong nước xương, Trương thị cầm cái bát to đi vào, đem sợi mì đặt vào bát to mang ra đi bỏ vào nồi nước xương.
“Mẹ, có hái chút rau không.” Liên Mạn Nhi đối với Trương thị nói.
“Được.” Trương thị vừa cầm đũa khuấy trong nồi phòng ngừa sợi mì dính lại với nhau, vừa đáp ứng.
Liên Chi Nhi liền từ trong bếp đứng lên, rửa hai cây cải trắng, chờ nước trong nồi sôi liền bỏ vào.
“Chờ sôi lại nữa là mì chín rồi.” Trương thị nói. Liền xoay người chuẩn bị thức ăn kèm mì sợi.
Trương thị chuẩn bị chính là trứng gà rán bình thường, chỉ cần hai ba quả trứng gà cùng hành thái là được. Vì để trứng gà rán ăn ngon hơn một chút, Trương thị còn lấy một ít mộc nhĩ, xé nát rồi bỏ vào trứng gà.
Một hồi công phu mì sợi đã chín. Liên Chi Nhi lấy một bát lớn, múc mì sợi từ trong nồi ra. Khi lửa còn chưa tắt, Trương thị nhanh chóng rửa nồi, đổ vào một ít mỡ, làm trứng gà rán.
“Cha đem nửa con gà quay kia chặt ăn đi.” Liên Mạn Nhi nói.
Liên Thủ Tín đáp ứng, đi chặt gà quay.
Liên Mạn Nhi cũng từ trên giường gạch nhảy xuống, từ bình sứ lấy ra mầm đậu, đổ nước sôi chần qua một lần làm cho mầm đậu chín tái, lại dùng dầu tương, muối, dầu vừng cùng ớt trộn đều thành món rau trộn mầm đậu.
Như vậy một thời gian, Trương thị cũng đem trứng gà rán làm xong.
Ngũ Lang cùng Tiểu Thất đem bàn cơm đặt ở trên giường gạch, vừa bày xong bát đũa, Liên Chi Nhi múc cho mỗi người một chén mì nhỏ, về phần trứng gà rán, để ở giữa bàn, mọi người tự lấy ăn kèm thêm vị.
Liên Mạn Nhi ăn trước một ngụm mì, âm thầm gật đầu. Mì rất thơm, rất mềm, lại gắp một ngụm rau trộn mầm đậu, rất sướng miệng, sau đó lại ăn một miếng gà quay, thịt gà trơn mềm, hết sức ngon miệng, gà quay Thái điếm mấy thập niên quả thật danh bất hư truyền.
Trương th


