“Nhị tẩu con bình thường đúng là có một chút thói quen không tốt, nhưng việc này nàng ấy thiệt tình bị oan uổng.” Trương thị nói. Nàng là người thành thật, bây giờ còn có chút ít đần độn u mê, không biết tại sao tội danh ăn vụng lại rơi vào trên đầu Hà thị. “Nhị thẩm nếu ăn vụng, khẳng định đều lấy hết, một chút trừ lại cũng không có… Bên trên mỗi khối điểm tâm đều cắn, chắc chắn là cô cô của con ăn, nàng thường làm như vậy.”
“Nhị thẩm làm như vậy, bà nội không thể không ghi hận thẩm ấy.” Liên Mạn Nhi nhỏ giọng nói. Nếu như Hà thị tiếp tục mắng nữa, Chu thị nhịn không được sẽ lại càng náo nhiệt.
“Ngươi gào thét cái gì, trở về ngủ.” Phòng trên không có động tĩnh, cửa Đông sương phòng bịch một tiếng mở ra, Liên Thủ Nghĩa khoác áo áo lên rồi rống lên một tiếng với với Hà thị.
Hà thị thanh âm im bặt dừng lại, theo Liên Thủ Nghĩa trở về phòng, liền lại không có động tĩnh nữa.
“Ai, ngủ đi, hôm nay thế nhưng mệt muốn chết rồi.” Trong sân khôi phục yên tĩnh, Liên Mạn Nhi nằm vào trong chăn. Để đỡ nóng, bốn phiến cửa sổ trong phòng đều là mở ra, gió mát từng đợt thổi vào. Nhưng Liên Mạn Nhi cũng không cảm thấy lạnh, bởi vì dưới thân giường nóng hổi, hơn nữa trên người nàng còn đắp chăn mỏng.
Loại cảm giác này giống như là bên trên thổi điều hòa, phía dưới trải thảm điện, kỳ dị lại phi thường sảng khoái.
Liên Mạn Nhi cả ngày thật sự mệt mỏi, bởi vậy rất nhanh liền ngủ say. Thế nhưng rất nhanh nàng lại tỉnh lại.
“Ai a, đây còn để cho người ta ngủ hay không.” Liên Mạn Nhi mơ mơ màng màng phàn nàn nói.
Liên Thủ Tín cùng Trương thị sớm đều khoác áo lên ngồi dậy.
“Là phòng trên, ông nội cùng bà nội con.” Trương thị nhỏ giọng nói.
Liên Mạn Nhi dụi dụi mắt, cũng ngồi dậy, lúc này mới nghe rõ ràng, thanh âm kia là từ phòng trên truyền tới, là tiếng Chu thị khóc đứt quãng, không nghe thấy thanh âm của Liên lão gia tử.
“Ông nội cùng bà nội cãi nhau?” Liên Mạn Nhi hỏi.
“Ừ.” Trương thị gật đầu.
Liên lão gia tử lúc ấy không phát tác, đợi đến lúc đêm dài người ngủ mới cùng Chu thị tính sổ?!
Nghe một hồi, Liên Thủ Tín liền ngồi không yên, mang giày muốn đi ra ngoài.
“Cha, cha làm gì đó?” Liên Mạn Nhi liền hỏi.
“Ông nội cùng bà nội con nhao nhao một hồi, bà nội con đều đã khóc đã nửa ngày, cha đi khuyên nhủ thôi.” Liên Thủ Tín nói.
“Cha, cha không thể đi.” Liên Mạn Nhi nói.
“Không phải là bị mắng một chút sao, ta làm con trai là nên thôi.” Liên Thủ Tín rầu rĩ đáp. Nguyên lai hắn cũng biết, đúng lúc này đi qua sẽ để cho Chu thị đem lửa giận trút lên người hắn. Liên Thủ Tín đối với Chu thị thật là hiếu thuận.
“Cha, đây không phải chỉ có mỗi việc mắng thôi đâu.” Liên Mạn Nhi thở dài, “Cha, nương, hai người ngẫm lại, ông nội vì sao muốn nửa đêm mới cùng bà nội cãi nhau?”
“Chắc là lúc này mới nhớ tới liền mới nói.” Trương thị nói.
“Mẹ, mẹ nói không sai.” Liên Mạn Nhi nín cười, “Có thể là vậy, nhưng chuyện ngày hôm nay không phải thế. Ông nội là cố ý đúng lúc này cùng bà nội nói, vì sợ chúng ta nghe thấy. Ông nội là vì cho bà nội lưu mặt mũi, chúng ta nếu đi, ông nội khổ tâm liền không thành rồi.”
Liên Thủ Tín cùng Trương thị nghĩ nghĩ, cảm thấy Liên Mạn Nhi nói có lý, tâm tư muốn đi phòng trên khuyên can liền dừng lại.
Ngày hôm sau, quả nhiên là ngày nắng. Gần đến buổi trưa nghe thấy ngoài cửa lớn truyền đến thanh âm của xe ngựa.
“Là Ngô Tam thúc trở về rồi hả?”
Liên Mạn Nhi vội vàng từ trong nhà đi ra đã thấy Liên Thủ Nhân đạp giày từ phòng trên chạy đến, một bên vừa mừng vừa sợ kêu lên.
“Đến rồi, đến rồi.”
Chương 120: Chú Rể Mới Của Đại Phòng
Edit: Thanh Lê Beta: Sakura Theo tiếng nói chuyện của Liên Thủ Nhân, Liên Kế Tổ, Cổ thị, Tương thị, Liên Hoa Nhi cùng Liên Đóa Nhi cũng từ trong nhà đi ra. Cổ thị, Tương thị cùng Liên Đóa Nhi không mặc trang phục ở nhà, nhìn ra được là cẩn thận ăn mặc. Trang phục của Liên Hoa Nhi thì càng tinh xảo, trên mặt không chỉ đánh son phấn, làn mi cong cong, mà trên đầu cũng cài trâm, trên người mặc một bộ vải màu hồng phấn thêu hoa cùng giầy đế bồi, thật đúng là như hoa.
Liên Thủ Nhân, Liên Kế Tổ, Cổ thị cùng Tương thị vừa ra khỏi cửa, đều mang cười trên mặt, hướng ngoài cửa lớn đi nghênh đón khách nhân, Liên Hoa Nhi lại đứng ở cửa ra vào, yêu kiều sợ hãi nửa tựa trên khung cửa, một tay còn khoác lên trên vai Liên Đóa Nhi.
Không biết khách đến là ai, lại để cho người Đại phòng Liên gia cao hứng như vậy, coi trọng như vậy.
Liên Mạn Nhi đang nhìn nhìn, bọn người Liên Thủ Nhân cùng Liên Kế Tổ đã vây quanh khách nhân theo ngoài cửa lớn từ từ đi vào.
Người đến là một công tử trẻ tuổi, dáng người trung đẳng, khuôn mặt trắng nõn, một thân trường bào gấm vóc bên trên là tơ vàng ngân tuyến, phi thường hoa lệ, so với bọn người Liên Thủ Nhân là cực kì hấp dẫn ánh mắt mọi người. Hắn đi đến sân nhỏ, giương mắt nhìn thấy Liên Hoa Nhi, lập tức con mắt sáng ngời, bước nhanh hơn.
Không cần phải nói thêm, người này nhất định là Tống Hải Long. Trách không được Liên Thủ Nhân bọn hắn cao hứng như vậy, giống như tiếp Phượng Hoàng. Liên Mạn Nhi đoán được thân phận người công tử trẻ tuổi này, trong lòng không khỏi có chút kỳ quái. Cách hôn kỳ Tống Hải Long cùng Liên Hoa Nhi chỉ mười ngày nữa, Tống Hải Long hiện tại tới làm gì? Xem bộ dạng Đại phòng Liên gia, tựa hồ là biết trước Tống Hải Long sẽ đến.
Liên Hoa Nhi gặp Tống Hải Long đến gần, xấu hổ mang e sợ nhìn hắn một cái, nũng nịu vén áo thi lễ.
“Hoa Nhi…”
Tống Hải Long kêu một tiếng, đi nhanh vài bước, lướt qua mọi người muốn tiến lên cầm tay Liên Hoa Nhi.
Liên Hoa Nhi lùi về sau, uốn éo eo vịn vai Liên Đóa Nhi trở về phòng.
“Hải Long, ha ha, ha ha.” Liên Thủ Nhân bước nhanh theo kịp cười nói, “Nha đầu Hoa Nhi kia, lúc con không tới, trong lòng trong miệng không biết niệm bao nhiêu lần, lúc này con đến, Hoa Nhi lại thẹn thùng tránh đi.”
“Con gái này của ta, từ nhỏ đã học lễ nghi. Một chút cũng không phạm sai lầm đâu.” Cổ thị lắc đầu nói.
“Hoa Nhi như vậy, mới càng làm cho con kính trọng.” Tống Hải Long nói chuyện, đưa mắt nhìn quanh đã nhìn thấy Liên Mạn Nhi.
Liên Mạn Nhi cũng không tránh đi, nàng tuổi còn nhỏ không cần cấm kỵ nhiều. Thứ hai, nàng đối với cái con rùa vàng này của Liên Hoa Nhi, trong lòng cảm thấy thập phần hiếu kỳ.
“Hải Long! Con đường xa mà đến, chúng ta vào nhà uống trà nói chuyện.” Liên Thủ Nhân liền đem Tống Hải Long hướng trong phòng mời.
“Nhạc phụ không cần khách khí.”
Tống Hải Long lại lườm Liên Mạn Nhi liếc, mọi người ở đây túm tụm lại, hướng phòng trên đi. Liên Thủ Nghĩa mặc một bộ đồ mới tinh thẳng nếp từ trong Đông sương phòng đi ra, bước nhanh tiến lên cong cong thân thể cùng Tống Hải Long chào, cũng đi theo tiến vào phòng trên.
Liên Mạn Nhi nghĩ nghĩ, quay người trở về Tây Sương phòng.
“Tống gi

