Liên Mạn Nhi mơ mơ hồ hồ nghe xong hai câu, không hiểu sao lại có cảm giác sau gáy có chút tê dại, nàng cảm giác được có một đạo ánh mắt đang chăm chú bắn vào nàng.
“Là mẹ, mẹ phát hiện chúng ta.”
Trương thị đang đứng trong sân, hai tay làm bộ thái đồ ăn, ánh mắt lại chằm chằm vào Liên Mạn Nhi cùng Tiểu Thất.
Nhìn thấy ánh mắt không ủng hộ của Trương thị, Liên Mạn Nhi cùng Tiểu Thất thè lưỡi, không dám lại tiếp tục nghe lén, đành phải theo trên nóc nhà xuống chạy về trong phòng.
“Hai con dám chạy hả, đều đùa quá trớn rồi.” Trương thị liền đi theo tiến vào.
“Mẹ.”
Tiểu Thất vội vàng chạy lên ôm lấy đùi làm nũng. Liên Mạn Nhi cúi đầu bĩu môi.
Trương thị bị tức liền nở nụ cười.
“Được a, hai con còn biết sợ làm bẩn quần áo mới, không tệ.”
“Mẹ, chúng con cũng không dám nữa.” Liên Mạn Nhi vội nói.
Trương thị đương nhiên sẽ không tin tưởng lời nói của Liên Mạn Nhi, thế nhưng không có biện pháp đối với con trai út cùng con gái này, lại vội vàng trở về giúp đỡ làm đồ ăn.
Rất nhanh gã sai vặt của Tống gia từ trên thị trấn về mang theo mấy cái hộp thức ăn to, Cổ thị chuẩn bị mấy món ăn cũng đã xong, ngay tại phòng trên đông phòng xếp đặt một bàn rượu và thức ăn, Liên Hoa Nhi cũng đi ra hỗ trợ.
“Diệp nhi, cháu bưng cái khay này để trước mặt Tống công tử.” Cổ thị đem một bát súp cẩn thận bỏ vào bên trong đại khay, sai khiến Liên Diệp Nhi.
Liên Diệp Nhi liền bưng lấy khay súp tiến vào đông phòng. Một hồi công phu, chỉ nghe thấy “rầm” một tiếng, ngay sau đó chính là một tiếng hét thảm.
Chương 121: Trùng Hơp Vậy Sao
Edit: Rabit Dễ Thương Beta: Sakura Liên Mạn Nhi nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, lập tức lắp bắp kinh hãi, không biết chuyện gì xảy ra, vội vàng xốc màn cửa lên, chạy vào trong phòng. Trong phòng đã loạn thành một đoàn, Tống Hải Long đứng ở bên cạnh cái bàn, trong ngực ôm Liên Hoa Nhi đang hấp hối, chân của hắn bên cạnh chạy đến một cái ghế, còn có một súp bồn, súp trong chậu đều rơi vãi trên mặt đất, vẫn còn bốc hơi nóng. Trong tay Liên Diệp Nhi còn đang nắm khay, sững sờ mà đứng ở đó, nước mắt đang từ khóe mắt chảy xuống.
“Hoa Nhi, Hoa Nhi, nàng không sao chớ.” Tống Hải Long vẻ mặt lo lắng mà gọi.
Cổ thị và Tưởng thị cũng vây quanh bên cạnh Liên Hoa Nhi, hỏi han.
“Ta, ta không sao.” Liên Hoa Nhi chậm rãi đứng thẳng người, tuy là vợ chồng chưa cưới, nhưng ở trước mặt người khác bị Tống Hải Long ôm như vậy, cũng không giống dạng. Nàng hơi khẽ cau mày, tựa hồ đang cực lực nhịn đau, “Hải Long ca, không có làm bị thương chàng a.”
“Hoa Nhi, nhờ có nàng che chở cho ta, ta một chút cũng không có bị phỏng.” Tống Hải Long thấy Liên Hoa Nhi lúc này còn nhớ tới hắn, trong lòng cực kỳ cảm động.
“Đây chính là một chậu súp nóng a, Hoa Nhi chân của ngươi…” Cổ thị đỡ Liên Hoa Nhi nói.
Liên Hoa Nhi có chút nghiêng người, dựa vào trên người Cổ thị, Liên Mạn Nhi đúng lúc này mới nhìn thấy hơn phân nửa váy của Liên Hoa Nhi đều ướt.
“Mẹ, con không sao.” Liên Hoa Nhi cậy mạnh nói, sau đó giống như nhịn không được nói, “Mẹ, chân của con đau quá.”
“Cái này cũng khó tránh bị phỏng, nhanh, nhanh đi mời lang trung.” Tống Hải Long vội nói.
“Con đi.” Liên Kế Tổ vội vàng nói, rồi chạy nhanh ra cửa.
“Để mình hắn đi là được, hắn rất quen thuộc trong thôn.” Cổ thị nói.
Cổ thị cùng với Tưởng thị đem Liên Hoa Nhi nửa vịn nửa ôm mà đi Tây phòng, Tống Hải Long cũng muốn đi theo , nhưng bị Tưởng thị trở lại ngăn cản.
“Tống công tử ở Đông phòng nghỉ một chút a.” Tưởng thị khách khí đối với Tống Hải Long nói.
Liên Hoa Nhi bị phỏng, vết thương ở nửa người dưới. Không thiếu được phải thay quần áo, Tống Hải Long ở bên cạnh rất bất tiện.
Tống Hải Long cũng nghĩ đến điểm này, trong lòng tuy sốt ruột, cũng không có cách nào. Hắn cũng không đi Đông phòng nghỉ ngơi, trực tiếp đi đến trong sân. Chỉ ngóng trông lang trung đến sớm một chút.
Xảy ra chuyện như vậy, mọi người tự nhiên cũng không có tâm tư ăn uống.
Trong Đông phòng, Trương thị nhặt chậu súp rơi trên mặt đất lên. Cầm cây chổi quét sạch mặt đất. Triệu thị ôm Liên Diệp nhi, đứng ở góc tường im lặng mà khóc. Bọn người Liên lão gia tử, Chu thị hoặc ngồi hoặc đứng, đều trầm mặt. Không có người lên tiếng.
“Đây là chuyện gì?” Liên Mạn Nhi ẩn ẩn đoán được cái gì. Bất quá vẫn nhịn không được hỏi.
“Còn không phải tại Diệp nhi, ” Liên Tú Nhi chỉ vào Liên Diệp nhi, “Bưng súp đều bưng không xong, nếu không phải Hoa Nhi ngăn cản ở phía trước, vậy cái chậu kia, không phải đều đổ vào trên người Tống công tử sao.”
“Ta nhìn thấy, là chiếu vào trên mặt Tống công tử. Tống công tử đang ngồi đấy.” Hà thị cũng ở bên cạnh nói.
Liên Tú Nhi và Hà thị ngươi một miệng ta một miệng nói, Liên Mạn Nhi cuối cùng đã minh bạch là chuyện gì xảy ra.
“Hấp ta hấp tấp. Lên không được bàn tiệc.” Liên Tú Nhi khinh bỉ liếc nhìn Liên Diệp nhi nói.
“Không phải con.” Liên Diệp nhi đột nhiên giãy giụa khỏi Triệu thị, một bên khóc, một bên đỏ mặt giải thích.”Con cầm rất vững, là Đại thẩm ở bên cạnh đụng con một cái. Súp kia mới rơi vãi đấy.”
Trương thị đang quét rác thoáng dừng lại, Liên lão gia tử cùng Chu thị tắc đều không hẹn mà cùng quét mắt về phía Liên Thủ Nhân. Trong phòng lập tức có chút quỷ dị mà yên tĩnh trở lại.
“Ai ôi!!!, cháu còn học nói láo, tại sao cháu không nói là đại tẩu muốn dùng súp làm phỏng tân cô gia đi.” Liên Tú Nhi cười lạnh nói.
“Cháu không có nói dối, cháu nói là sự thật.” Liên Diệp nhi vội la lên.
Đúng lúc này Tưởng thị từ bên ngoài vén rèm tiến vào.
“Hoa Nhi thế nào rồi?” Tất cả mọi người vội vàng hỏi.
“… Bị phỏng, nóng đỏ một mảng lớn, ” Tưởng thị sắc mặt có chút kỳ quái, thấp giọng nói, “Mẹ và Hoa Nhi nói ông nội và bà nội đừng làm khó Diệp nhi. Diệp nhi tuổi còn nhỏ, khí lực cũng nhỏ, không nên trách cháu nó. Mẹ nói đây là mẹ nghĩ không chu toàn. Diệp nhi sẽ không cố ý, đều là ruột thịt trong nhà, cũng không thể nói thế nào được.”
“Cháu nhìn đi, Đại tẩu đối đãi với cháu thật tốt, cháu còn tính kế tẩu ấy. Cháu sờ sờ lại lương tâm của cháu.” Liên Tú Nhi nghe Tưởng thị nói như vậy, thì trừng mắt liếc Liên Diệp nhi, nói móc .
“Con im miệng cho ta.” Chu thị thấp giọng quát Liên Tú Nhi, lại đem con mắt ở trên người Tưởng thị dò xét.
Tưởng thị tựa hồ chịu không nổi ánh mắt của Chu thị, hơi hơi cúi thấp đầu xuống.
“Ông bà nội, Hoa Nhi bên kia còn cần người chiếu cố, cháu…cháu đi trước.” Tưởng thị nói xong, vội vàng quay đi ra.
“Cháu là bị oan uổng đấy… cháu…” Liên Diệp nhi oa một tiếng khóc rống lên.
Triệu thị vội vàng đem Liên Diệp nhi ôm vào trong lòng.
“Cháu còn khóc cái gì, khóc tang cho ai.” Chu thị nghĩ nghĩ, trầm mặt nói, “Chuyện súp kia đúng là như vậy a, làm phỏng người cũng đúng a. Vợ Lão Tam, con đem Diệp Nhi trở về phòng, thành thực đợi đi. Trong nhà có khách, các ngươi nếu ai khóc khóc hô hô, thì cút ra khỏi Liên gia

