“Nghe rõ chưa, vợ lão Tam! Còn có lão Tam, lau mặt cho Diệp Nhi rồi trở lại phòng các con đi.” Tựa hồ là sợ Triệu thị không có nghe rõ, Chu thị lặp lại một lần, lại để cho Liên Thủ Lễ và Triệu thị cùng một chỗ, mang Liên Diệp Nhi trở về phòng.
“Dạ.” Liên Thủ Lễ cùng Triệu thị đáp ứng , muốn mang Liên Diệp nhi đi ra ngoài.
“Cháu không, cháu…” Liên Diệp nhi còn muốn nói gì nữa, lại bị Triệu thị bịt miệng lại, ôm đi ra ngoài.
Chu thị hừ lạnh một tiếng, ở trên giường gạch xoay người, tựa đầu hướng về phía ngoài cửa sổ, không biết đang suy nghĩ gì.
Liên Mạn Nhi liền từ Đông phòng đi ra, muốn đi tây phòng nhìn Liên Hoa Nhi, lại phát hiện cửa tây phòng bị khóa ở trong. Liên Mạn Nhi nghĩ nghĩ, cũng im lặng, liền từ phòng trên đi ra.
Tống Hải Long đang trong sân đi tới đi lui, bộ dáng thập phần lo lắng.
“Mạn Nhi muội tử, muội đi giúp ta nhìn xem Hoa Nhi tỷ muội thế nào rồi, được không?” Tống Hải Long nhìn thấy Liên Mạn Nhi, vội vàng đi tới nói.
“Nha… Tốt.” Liên Mạn Nhi cũng đang muốn đi tây phòng nhìn xem, nên thống khoái mà đáp ứng xuống.
“Đa tạ muội, Mạn Nhi muội tử.” Tống Hải Long đối với Liên Mạn Nhi chắp tay cười nói, cách nói chuyện có chút tiêu sái.
Liên Mạn Nhi cũng không nhiều lời, quay người trở về phòng trên, đi tây phòng, không ngoài sở liệu, cửa Tây phòng vẫn khóa.
“Đại tẩu, mở cửa ra, Tống tỷ phu hỏi Hoa Nhi tỷ thế nào rồi, năn nỉ muội đến xem.” Liên Mạn Nhi hướng vào trong cửa nói.
Rất nhanh, Tưởng thị mở cửa.
“Là Mạn Nhi ah, vào đi.”
Liên Mạn Nhi đi vào trong phòng, Liên Hoa Nhi đã thay quần áo xong, tựa nửa người vào trên đệm, váy hoàn toàn phủ lên hai chân, chỉ lộ ra hai chân nhỏ vểnh lên.
“Đại tẩu, vừa rồi tẩu không phải đã đi ra ngoài nói với Hải Long sao, như thế nào hắn lại bảo Mạn Nhi đến xem ta.” Liên Hoa Nhi giọng nói nũng nịu nói ra. Lời của nàng là hướng về phía Tưởng thị nói, nhưng ánh mắt lại ở trên mặt Liên Mạn Nhi quét tới quét lui.
Chương 122: Thì Ra Thế
Edit: Rabit Dễ Thương Beta: Sakura Khóe miệng Liên Mạn Nhi không nhịn được co rút một cái, từ khi Tống Hải Long đến, cử chỉ, thần thái và ngữ khí nói chuyện của Liên Hoa Nhi, đều không giống với lúc trước, làm cho nàng cảm giác là lạ. Phải hình dung thì nếu như nói lúc trước Liên Hoa Nhi còn có chút khí chất của người nông thôn chưa trưởng thành, như vậy sau khi Tống Hải Long thì Liên Hoa Nhi hoàn toàn không giống người nông thôn.
Người trong thành cũng không khác người như vậy a, Liên Mạn Nhi trong lòng nghĩ như vậy, một đôi mắt cũng đang đánh giá Liên Hoa Nhi.
Đồng dạng là bị phỏng, hiện tại khí sắc và tinh thần của Liên Hoa Nhi, cùng ngày đó bị phỏng rất khác biệt tựa như ngày và đêm
“Đây là Tống công tử lo lắng cho muội ah, nếu không phải không thuận tiện, hắn hận không thể ở trong phòng.” Tưởng thị đúng lúc cười nói.
Liên Hoa Nhi khóe miệng có chút vểnh lên.
“Đại tẩu nói giỡn.”
“Hoa Nhi tỷ, tỷ thế nào rồi?” Liên Mạn Nhi đến gần Liên Hoa Nhi, nàng muốn nhìn thương thế của Liên Hoa Nhi một chút.”Bị phỏng có nặng không, mọi người đều lo lắng cho tỷ.”
“Mạn Nhi,muội ngồi đi.” Tưởng thị dường như vô tình mà ngăn giữa Liên Hoa Nhi cùng Liên Mạn Nhi.
“Mạn Nhi, muội đi ra ngoài nói cho Hải Long ca, đừng để cho hắn nôn nóng.” Liên Hoa Nhi nói.
“Đúng vậy a, Mạn Nhi cháu mau đi đi, đừng làm cho Tống công tử sốt ruột, Hoa Nhi tỷ cũng cần nghỉ ngơi một chút.” Cổ thị nói.
Cổ thị và Liên Hoa Nhi đều tránh vấn đề thương thế như thế nào, mà vội vã đuổi nàng đi ra ngoài. Liên Mạn Nhi lập tức càng tăng thêm nghi ngờ trong lòng. Vừa lúc đó, chỉ nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng nói, là Liên Kế Tổ mời Lý lang trung trong thôn đến.
Liên Hoa Nhi thương thế như thế nào, dù sao cũng không thể gạt được lang trung a, Liên Mạn Nhi thầm nghĩ.
“Mạn Nhi, Đại tẩu nhờ muội giúp. Muội giúp Đại tẩu pha một bình trà được không?” Liên Kế Tổ mời Lý lang trung tiến vào, Tưởng thị vội vàng cười với Liên Mạn Nhi nói.
Liên Mạn Nhi mở trừng hai mắt, trên bàn không phải có bình trà đó sao, Tưởng thị tại sao lại nhờ nàng giúp pha trà? Ah, Tưởng thị đây là muốn nàng rời đi? Không. Nàng không muốn đi, nàng muốn nhìn xem Liên Hoa Nhi đang giở trò quỷ gì.
“Mạn Nhi, muội xem đại tẩu bận nhiều việc. Là Đại tẩu nhờ muội.” Tưởng thị lôi kéo tay Liên Mạn Nhi, trên mặt ẩn ẩn lộ ra thần sắc năn nỉ.
“Tốt, được rồi.” Tưởng thị như vậy, làm cho trong lòng Liên Mạn Nhi mềm nhũn. Phải gật đầu đáp ứng.
“Mạn Nhi. Đa tạ muội.” Tưởng thị thở dài một hơi nói.
Liên Mạn Nhi âm thầm thở dài một hơi, đành phải từ trong Tây phòng đi ra ra, thực sự chưa có chạy xa, chỉ đứng ở cạnh cửa, nghe động tĩnh bên trong.
“Mời Lý tiên sinh trở về đi, thương thế của ta không cần người xem.” Trong phòng truyền đến giọng nói có chút lạnh lùng của Liên Hoa Nhi.
“Hoa Nhi, thương thế ngươi không nhẹ, thế nào có thể không để cho lang trung nhìn xem?” Cổ thị, Tưởng thị đều khuyên Liên Hoa Nhi.
“Mẹ, đại tẩu, các người đừng khuyên con.” Liên Hoa Nhi lại nói.
Một hồi công phu, Liên Kế Tổ dẫn Lý lang đi ra. Liên Mạn Nhi hướng bên cạnh tránh ra đi một chút, khóe mắt quét nhìn thấy Liên Kế Tổ đem một khối bạc không nhỏ nhét vào trong tay Lý lang trung.
“Lý tiên sinh. Thật xin lỗi. Ai biết muội tử của ta lại kiên quyết như vậy.” Liên Kế Tổ một mạch cùng Lý lang trung đi ra ngoài, vừa đi vừa nói.
Lý lang trung xoa bạc trong tay, nghĩ tới mấy câu thâm ý mà trên đường Liên Kế Tổ mời hắn đến đã nói, không biết nên nói như thế nào mới tốt, đành phải hừ hừ ha ha mà đáp lời.
“Vị tiên sinh này.” Tống Hải Long trong sân, thấy Liên Kế Tổ và lang trung đi ra, bước lên phía trước hỏi thăm.
Lý lang trung cước bộ dừng lại, hắn căn bản là không thấy được thương thế của Liên Hoa Nhi, tự nhiên không cách nào trả lời Tống Hải Long.
“Hoa Nhi bị thương vô cùng trọng?” Tống Hải Long cả kinh nói.
Lý lang trung lắc đầu cũng không phải, gật đầu cũng không phải, cuối cùng dứt khoát chắp tay, cái gì cũng không nói, cùng Liên Kế Tổ đi ra.
“Mạn Nhi muội tử, thương thế của Hoa Nhi tỷ của muội thế nào rồi?” Tống Hải Long thấy Lý lang trung như vậy, trong lòng cho rằng Liên Hoa Nhi bị thương cực kỳ nghiêm trọng, lại trông thấy Liên Mạn Nhi đứng ở cửa, bước lên phía trước hỏi thăm.
Liên Mạn Nhi tự nhiên cũng là đáp không được.
“Tống công tử, mời ngươi tiến vào nói chuyện.” Tưởng thị vén màn cửa từ trong nhà đi ra, đối với Tống Hải Long nói.
Tống Hải Long đã ao ước nghe được một tiếng này, vung lên vạt áo tiến vào tây phòng.
“Hoa Nhi, ” Tống Hải Long vừa vào nhà, vội vàng đi đến trước mặt Liên Hoa Nhi, đau lòng mà nói, “Hoa Nhi, thương thế của nàng thế nào rồi, có nặng lắm không.”
“Ai, Hoa Nhi đứa bé này, nói là tổn thương ở trên đùi, không chịu để cho lang trung xem.” Cổ thị lau nước mắt nói.
“Đây là tội gì!” Tống Hải Long nói.
“Hải Long ca, ta mặc

