Ai biết, Liên Tú Nhi còn chưa cầm điểm tâm, Liên Thủ Nghĩa đã đi tới, một tay lấy điểm tâm cầm lên. Hắn nghe Liên Thủ Nhân nói bữa cơm trên thị trấn như thế nào phong phú, cơn thèm trong bụng sớm đã bị câu đi ra, càng cảm thấy đồ ăn canh suông trong nhà quá chán, trông thấy có điểm tâm liền mặt dày mày dạn muốn ăn mấy khối.
“Nhị ca, đó là cho muội mà.” Liên Tú Nhi thấy Trương thị hôm nay từ trên thị trấn mua điểm tâm cho nàng, bị Liên Thủ Nghĩa cầm lập tức bất mãn nói.
“Nhị bá, đây là cho cô cô mà, bá đừng mở ra.” Liên Mạn Nhi cũng nói.
Liên Thủ Nghĩa lại không để ý hai người cản trở, lại sốt ruột, dứt khoát đem bao điểm tâm mở ra.
“Điểm tâm này sao lại như vậy…” Liên Thủ Nghĩa cầm một khối điểm tâm phóng tới trước mắt, không lập tức ăn ngay.
Liên Tú Nhi thừa cơ đoạt lấy bao điểm tâm, đợi nàng nhìn rõ ràng bên trong, mặt lập tức đỏ lên. Chu thị cũng theo bên cạnh quay đầu lại dò xét, mặt cũng tái xanh. May mắn trong phòng ánh sáng lờ mờ, không nhìn kỹ sẽ nhìn không ra sắc mặt của các nàng biến hóa.
Liên Mạn Nhi âm thầm buông tay, sự tình như vậy chỉ có thể hành sự tùy theo hoàn cảnh.
Liên Thủ Nghĩa trong lòng bất mãn, liền tìm được cơ hội phát tiết.
“Lão Tứ, đệ xem đây là chuyện gì.” Liên Thủ Nghĩa thấy Liên Tú Nhi ngẩn người, liền đem một bao điểm tâm nâng đến trước mặt Liên lão gia tử để cho Liên lão gia tử xem. “Lão Tứ, đệ có tiền rồi, mua đồ cho Tú nhi cũng không nỡ sao? Đệ là để cho con của đệ gặm qua rồi mới cho Tú nhi. Đệ làm như vậy mà được à, đệ nói xem. Có người làm ca ca như đệ đấy hả, chúng ta cũng không người nào gian như đệ.”
Liên Thủ Tín không muốn nói đây là do Liên Tú Nhi làm, mặt cũng đỏ lên nói không ra lời.
“Lão Tứ, đều nói đệ là người thành thật.” Liên Thủ Nhân cũng mở miệng nói, “Đệ làm chuyện như vậy, lại làm cho mọi người trong lòng nguội lạnh. Đệ đây là mua danh chuộc tiếng a, còn khi dễ muội tử chúng ta.”
“Không, đệ không phải.” Liên Thủ Tín vội vàng khoát tay nói.
“Không phải cái gì nữa, trách không được Mạn Nhi không cho ta mở ra, chính là sợ cho ta xem thấy a. Các ngươi phải chờ Tú nhi chính mình mở ra, đến lúc đó các ngươi liền không thừa nhận. Tú nhi trung thực, cố giữ mặt mũi của các ngươi, không nói ra chuyện, đúng hay không.” Liên Thủ Nghĩa nói.
Liên Thủ Nghĩa nói không sai, chẳng qua là nói ngược.
Chu thị cùng Liên Tú Nhi ngồi ở đầu giường đặt xa lò sưởi, ai cũng không nói chuyện.
Liên Thủ Tín cố nghĩ cái này cố nghĩ cái kia, Liên Mạn Nhi cũng không muốn vì Chu thị cùng Liên Tú Nhi mà phải chịu tiếng xấu thay cho người khác.
“Ồ, thế nào mà thành ra như vậy. Buổi sáng hôm nay nhìn còn tốt lắm kia?” Liên Mạn Nhi cố ý cả kinh kêu lên, “… Điểm tâm này là hôm trước mua, vội vàng làm đậu phộng liền quên đem cho cô cô, đặt ở trong tủ chén. Chúng cháu thế nhưng ai cũng không động qua.”
“Các ngươi không động, đây là chuột gặm hay sao? Hay là nhà chúng ta có trộm rồi hả?”
“Cha,mẹ, hai người xem, Nhị bá cũng nói như vậy. Con cũng nói đây là có trộm rồi.” Liên Mạn Nhi lập tức tiếp lời nói, “… Đốt lửa nhiều, sợ giường chiếu bị cháy hỏng, mẹ cháu cùng tỷ cháu trước khi đi đem giường chiếu cuốn lại rồi, lúc chúng cháu trở lại, giường chiếu lại trải ra trên giường gạch, nung đỏ một khối to… Mấy cái đồ đạc, vị trí bày đặt đều không giống với lúc trước… Cả nhà chúng cháu tại trên thị trấn có việc, ông nội, Đại bá, Tam bá, còn có chúng cháu một nhà, đều tại trên thị trấn, trong nhà chỉ còn có bà nội, cô cô, Đại thẩm bọn họ, Nhị bá cùng Nhị thẩm, thế nào lại có trộm tiến vào phòng chúng cháu mà một chút gì cũng không biết là sao?”
Trong phòng lại yên tĩnh trở lại.
Chu thị có chút thói quen, kỳ thật tại Liên gia là bí mật công khai.
“Lão Tứ, vợ lão Tứ, hai người nói, đây không phải mấy đứa trẻ chính mình gặm hay sao?” Liên Thủ Nhân liền hỏi.
Liên Thủ Tín ban nãy đã trải qua một hồi, việc này vẫn là bí mật chỉ có mấy cha con mình với nhau, lúc này tự nhiên sẽ không vu hãm con của mình.
“Mấy đứa con của đệ đều rất quy củ, trước kia lúc không ở riêng mọi người cũng biết. Hiện tại ở riêng rồi càng sẽ không.” Liên Thủ Tín cùng Trương thị nói.
“Tiểu nha đầu, cháu vừa rồi nói trộm là người trong nhà ta đúng không?” Liên Thủ Nghĩa tròng mắt ùng ục đi lòng vòng, đột nhiên nghiêm nghị đối với Liên Mạn Nhi nói.
Liên Mạn Nhi trừng mắt nhìn, Liên Thủ Nghĩa đây rõ ràng là muốn nghĩ thêu dệt chuyện.
Đem bao điểm tâm này đưa tới đây ý là để cho Chu thị cùng Liên Tú Nhi tự giải quyết cho tốt, nói cho các nàng biết về sau lại có chuyện như vậy, người nhà tứ phòng sẽ không nhịn nữa. Hiện tại Liên lão gia tử cũng nhìn thấy, chắc hẳn cũng đã rõ ràng là chuyện gì xảy ra. Về sau Chu thị cùng Liên Tú Nhi tự hạn chế cũng tốt, Liên lão gia tử áp chế cũng tốt, nếu muốn đi vào phòng tứ phòng lục lọi phải suy nghĩ thật kỹ mới được.
Mục đích đưa điểm tâm đã đạt tới. Liên Thủ Nghĩa muốn dựa vào Chu thị cùng các nàng trở mặt, Liên Mạn Nhi cũng sẽ không như ý hắn.
“Nhị bá, cháu cũng không nói bá cùng Nhị thẩm là trộm.” Liên Mạn Nhi nhút nhát e lệ nói.
Không đề cập tới người khác mà chỉ nói đến Liên Thủ Nghĩa cùng Hà thị, rõ ràng nói trộm đúng là hai bọn họ.
“Nhị thẩm thường ưa thích sau lưng bảo cháu làm cho ăn.” Liên Mạn Nhi nói làm cho, không nói trộm, “Nhị thẩm ưa thích ăn trứng gà, ăn gà, chắc có lẽ không ăn điểm tâm. Ai ôi!!!, điểm tâm ở bên trong có trứng gà.”
Liên Thủ Nghĩa tức giận trừng mắt với Liên Mạn Nhi.
“Mạn Nhi, con mắt nào của cháu trông thấy Nhị thẩm cháu trộm ăn điểm tâm. Cháu hôm nay nếu không nói rõ năm rõ mười, lão Tứ, ta hôm nay liền không để yên cho các ngươi.”
“Cháu cũng không nói là Nhị thẩm a. Ai ăn vụng thì trong nội tâm tinh tường.” Liên Mạn Nhi nói, “Cháu nơi này có chứng cớ.”
“Tất cả im miệng cho ta.” Chu thị đột nhiên lớn tiếng nói.
Chương 118
Nguồn bị nhảy chương. Mời các bạn đọc chương tiếp theo!
Chương 119: Thanh Quan Khó Quản Việc Nhà
Edit: Thanh Lê Beta: Sakura Liên Mạn Nhi ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía Chu thị. Chu thị là người luôn ép người khác, sẽ không thừa nhận sai lầm của mình. Không chỉ như thế, nàng còn có thể biết rõ là chính mình không đúng, cưỡng từ đoạt lý đổ sai lầm lên đầu người khác. Liên Mạn Nhi rất muốn biết, sau khi Chu thị để cho Hà thị làm người chịu tội thay sẽ có thể nói cái gì với các nàng.
Liên Mạn Nhi con mắt rất sáng, Chu thị mặc dù lớn tuổi, ánh mắt cũng cũng không tệ lắm. Bởi vậy dưới ánh sáng lờ mờ, ánh mắt của hai người chống lại nhau.
Chu thị nhanh chóng dời đi tầm mắt của mình, vô ý thức sờ lên ngực, phát hiện mình có chút hụt hơi chột dạ. Nàng lại bị một tiểu nha đầu bức thành như vậy, làm cho nàng thẹn quá hoá giận, lập tức liền muốn chửi ầm lên. Bất quá cuối cùng lý trí chiếm thượng phong, nếu như nàng mắng, vừa rồi mọi việc nàng làm đều uổng phí.
“… Đừng có cái tốt không học lại học cái xấu, tâm nhãn nhỏ như

