“Phải” Tiểu Thất gật đầu, “Ca cùng tỷ đều thương con, con nếu muốn ăn, nói một tiếng là được, con tại sao phải ăn vụng, còn lần lượt cắn giống như chuột gặm, con mới không có hư hỏng như vậy.”
Trương thị vươn tay ra, ở trên cánh tay Liên Thủ Tín nhéo một phát.
Liên Thủ Tín đau run một cái.
“Cha bọn nhỏ à, ngươi cái này là không đúng.” Trương thị nói.
“Ta uống nhiều quá hồ đồ rồi.” Liên Thủ Tín vội nói, “Ta sốt ruột liền…, ta lần sau cũng không dám nữa. Con ngoan, cha cùng con đùa giỡn, con đừng tức giận với cha.”
Liên Thủ Tín nhận sai thái độ phi thường tốt, hắn là thật tâm muốn sửa sai. Thừa dịp bọn hắn không ở nhà, người đến trong phòng bọn hắn lục lọi không có ai khác ngoài Chu thị. Chu thị làm chuyện như vậy cũng không phải là lần đầu tiên. Bất quá Chu thị chưa bao giờ trộm đồ đạc, càng sẽ không trộm ăn cái gì.
Mẹ ruột hắn đến trong phòng lục tung đồ của cháu cùng con dâu, ăn vụng đồ của bọn nhỏ, cái này làm cho hắn cảm giác rất xấu hổ, quả thực liền muốn tìm một cái lỗ mà chui vào. Trước kia cũng có chuyện tương tự, cầu Trương thị không đi so đo, Trương thị cũng đều nhẫn nại xuống dưới. Khi đó bọn nhỏ còn nhỏ, lừa gạt một chút cũng sẽ trôi qua. Hắn vừa rồi nói như vậy, cũng là muốn qua loa cho xong, Tiểu Thất là một đứa bé, có đôi khi ăn vụng một chút cũng không thành vấn đề.
Nếu Tiểu Thất mơ hồ, không để ý vậy thì xong việc. Thế nhưng Tiểu Thất tuy tuổi còn nhỏ nhỏ lại rất để ý chuyện này. Hắn không thể vì mặt mũi của mình, vì mặt mũi Chu thị, thật sự vu oan cho con mình ăn vụng.
Hiện tại bọn nhỏ đều lớn rồi, rốt cuộc lừa gạt không nổi nữa.
Liên Thủ Tín phiền não đến nỗi muốn cào cả da đầu.
Mấy đứa trẻ nhìn mặt nhau nói chuyện, đều có chút minh bạch là chuyện gì xảy ra, lại kề tai nhau nói nhỏ, hơi chút không rõ cũng đã minh bạch.
Mấy mẹ con liền đều không nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm Liên Thủ Tín.
“Đừng…” Liên Thủ Tín muốn nói đừng đều nhìn ta như vậy, nhưng lại nói không nên lời. Đến lục lọi đồ đạc bọn hắn chính là mẹ ruột hắn, vừa rồi ý đồ giữ gìn Chu thị vu oan cho trẻ con cũng là hắn.
“Cũng may Tiểu Thất rất biết nói chuyện, vậy là tốt rồi.” Liên Mạn Nhi vuốt đầu Tiểu Thất, ý vị thâm trường mà nói. Nàng không khỏi nghĩ, trước kia Tiểu Thất có phải hay không thay Chu thị nhận qua rất nhiều oan ức, thậm chí khi nàng khi còn bé, có phải hay không cũng thay Chu thị nhận oan ức.
“Ta có nên dưỡng con mèo hay cái gì đấy. Mèo không biết nói chuyện.” Liên Mạn Nhi lại nói.
Mấy đứa trẻ đều gật đầu, Trương thị như trước không nói lời nào mà nhìn xem Liên Thủ Tín.
Liên Thủ Tín bị bắt buộc, không nói lời nào đều không được.
“Mẫu thân tuyệt sẽ không trộm ăn cái gì.” Liên Thủ Tín đỏ mặt nói.
Trương thị thấy Liên Thủ Tín bộ dạng xấu hổ, rất muốn cười váng lên, muốn cười thật to, bất quá nàng vẫn là nhịn được. Chu thị là mẹ Liên Thủ Tín, mặc kệ trong lòng nàng nghĩ như thế nào, cơ bản vẫn phải cho chồng mình lưu một ít mặt mũi.
“Sợ là Tú nhi cũng tới.” Trương thị nói. Trước kia Chu thị cũng thừa dịp nàng không ở nhà, lục lọi đồ đạc của nàng là thói quen, nhưng đúng là Chu thị sẽ không ăn vụng hoặc là trộm đồ. Chu thị lén lục lọi đồ đạc của con dâu, tuyệt đối sẽ không mang theo con dâu khác, muốn mang theo cũng chỉ có mang Liên Tú Nhi.
“Việc này xử lý thế nào?” Liên Mạn Nhi liền hỏi. Tặc đã tìm được, kế tiếp làm cái gì mới là vấn đề.
Chương 116: Bánh Bao Luyện Thành
Edit: Thanh Lê Beta: Sakura Theo ý tứ Liên Mạn Nhi, chuyện này tốt nhất là Liên Thủ Tín đi tìm Chu thị nói một câu. Bọn hắn dù sao cũng là mẹ con thân sinh, không nói nặng nhẹ, không có người khác ở cùng, dù thế nào đều có thể chuyển biến tốt đẹp. Nếu như là Trương thị, hoặc là các nàng mấy cái đứa nhỏ đi qua cùng Chu thị nói, Chu thị thẹn quá hoá giận, còn không biết sẽ náo thành cái dạng gì.
Dựa theo đạo lý mà nói, các nàng là không sai một chút nào, việc này tất cả đều là Chu thị sai. Náo lên, Chu thị tự nhiên là mặt mũi quét rác. Chuyện này khó tránh khỏi trở thành trò cười, bị người ta bình luận trước mặt hoặc sau lưng. Niên đại này không giống với niên đại kiếp trước của nàng, quan niệm gia tộc là phi thường trọng yếu. Cùng là người Liên gia, mặt mũi các nàng cũng được sáng sủa, huống chi Liên Thủ Tín vẫn là con ruột Chu thị. Có câu nói cửa miệng, thanh quan cũng khó quản việc nhà, nhà cũng không phải là một nơi có thể dễ dàng giảng đạo lý.
Hơn nữa, tuy mọi người đều biết, chuyện này ngoại trừ Chu thị, liền không có người khác. Nhưng là dù sao cũng không bắt được Chu thị tận tay. Chu thị tuyệt đối sẽ không thừa nhận, đến lúc đó bị cắn ngược lại một cái, việc này lại càng náo nhiệt lên.
Đương nhiên, nếu như Trương thị đanh đá một chút, lập tức đứng ở cửa, chỉ cây dâu mắng cây hòe một hồi, Chu thị chột dạ, bận tâm thể diện, lần sau cũng cũng không dám còn làm như vậy. Thế nhưng Trương thị tuyệt đối sẽ không ra ngoài chửi đổng.
Như vậy muốn Liên Mạn Nhi tự mình ra trận?
Liên Mạn Nhi xoa trán. Nàng lúc trước liền rất bội phục mấy bà cô bác ở quê: đám bọn họ, trong tay cầm một cây chổi, chỉ vào gà vịt ngỗng, không điểm danh tên họ đến ai nhưng có thể đem đối thủ mắng đến âm thầm thổ huyết, đóng cửa không dám ra khỏi nhà. Nhưng đến phiên chính mình, nàng là không có bản lĩnh này.
Cho nên chuyện này để cho Liên Thủ Tín đi giải quyết.
“Lần sau đi ra ngoài, ta lưu một người coi nhà, nếu không thể thì liền khóa cửa.” Liên Thủ Tín lúc này mở miệng nói.
Vậy lần này coi như xong? Trương thị có thể nhẫn rất nhiều năm. Nhưng Liên Mạn Nhi một lần cũng không thể nhịn. Thế nhưng nàng biết, Liên Thủ Tín sĩ diện cũng được, ngu hiếu cũng được, sợ Chu thị cũng được, hắn là tuyệt không dám đi nói cùng Chu thị “Mẫu thân! Thỉnh ngươi về sau đừng đi lục lọi đồ đạc của chúng ta”. Những lời này, thậm chí chỉ là ám chỉ, hắn cũng khó mà mở được miệng.
“Mẹ…” Liên Mạn Nhi liền tiến đến bên người Trương thị. Hỏi ý tứ Trương thị.
“Bà nội con tính tình là như thế đấy.” Trương thị thở dài một hơi. Từ khi nàng về nhà chồng, lần thứ nhất cùng Liên Thủ Tín về nhà mẹ đẻ, lúc trở lại liền phát hiện có người động vào đồ của mình. Nàng lúc ấy còn chỉ nghĩ là mình nhớ lầm rồi. Cũng không có để ở trong lòng.
Chu thị ngược lại là chưa bao giờ trộm đồ của nàng, chỉ là đem những đồ này nọ nàng có đều có ghi tạc trong lòng. Nói thí dụ như nàng biết rõ Trương thị có khối xích đầu tốt, hôm nào đó sẽ vô tình nói muốn làm xiêm y nhưng thiếu xích đầu, Trương thị lúc này còn không biết ý nghĩ của nàng, liền nhớ là mình vừa vặn có một khối xích đầu phù hợp. Nàng muốn hiếu thuận Chu thị, dĩ nhiên là chủ động đem ra đưa cho Chu thị.
Lúc Trương thị gả tới, nhà mẹ đẻ có cho ít bạc cất dưới đáy hòm, cũng chậ


