Lấy làm nhiều làm quan điểm sống, áo cơm ít một chút cũng được, mọi thứ đều nhượng bộ, vì gia đình hòa thuận, Trương Thị đều nguyện ý làm như vậy. Nhưng nàng tuyệt không thể ẩn nhẫn nếu người khác vu oan phẩm hạnh của nàng. Khi mà bị Chu Thị chỉ trích ăn trộm trứng gà, nàng rất là tổn thương,liền lấy cái này làm duyên cớ. Mà so sánh chính mình phẩm đức bị nghi vấn, càng làm cho Trương Thị không có cách nào dễ dàng tha thứ chính là có người giội nước bẩn lên trên người con gái của nàng.
Cái này chính là điểm mấu chốt khiến nàng tức giận.
Sự tức giận trên người Trương Thị bị chạm đến, bạo phát trên người nàng giống như Trương Thanh Sơn đấu với hổ lang trên núi, bưu hãn cùng tâm huyết, dùng phương thức hung hãn nhất để phản kích lại Hà Thị.
Hà Thị bình thường nói chuyện điêu ngoa, hôm nay muốn kiếm mấy khối thịt ăn, lại không được ăn, trong nội tâm liền có chút chua xót, lời vừa mới nói là cố ý nghĩ bẩn thỉu cho Liên Chi Nhi đấy. Nàng cho rằng Trương Thị không dám nói gì, ai ngờ Trương Thị đi lên liền cho nàng hai cái tát. Nàng biết mình đuối lý, lại thấy Trương Thị hung hãn như vậy, trong nội tâm liền thấy rất sợ rồi.
“Ta chưa nói cái gì.” Hà Thị dập đầu, lắp bắp mà nói.
“Ngươi có nói hay không có gì khác hay sao? Đó là lời hữu ích? Chính ngươi cũng là nữ nhân. Ngươi cũng có con gái. Mấy đứa con của ta lên chợ bán đậu phộng, có kẻ không biết xấu hổ muốn cướp, lại bị mấy đứa con của ta đánh chạy, chuyện là như vậy. Ngươi nghe rõ chưa?”
“Lời nói của ta chính là vô tâm thôi . Chi Nhi là cháu ruột của ta, ta như thế nào có thể làm xấu thanh danh của nàng.” Hà Thị cười nói theo: “Vợ lão tứ, ngươi buông ta ra, tóc ta đều bị ngươi làm cho rụng hết mất.”
Trương Thị thấy Hà Thị đã chịu thua, lúc này mới thả tóc Hà Thị ra, tiện tay đem một nắm tóc ném xuống đất.
“Nhị thẩm, ta cũng không muốn nói với ngươi nhiều lời. Ngươi liền nhớ kỹ cho ta, nếu ta còn nghe thấy những lời không đúng như vậy, đến lúc đó ngươi đừng trách ta không nhận biết ngươi là ai.” Trương Thị trầm mặt nói.
“Ta khẳng định cái gì cũng không nói.” Hà Thị sờ sờ da đầu mình thấy rất đau, xám xịt mặt bước thẳng đi.
“Mẹ.” Liên Chi Nhi dựa vào bên người Trương Thị, nàng mới biết rằng nguyên lai Trương Thị giữ gìn cho nàng như vậy.
“Chi Nhi của ta đã trưởng thành thành đại cô nương rồi, mẹ mấy năm này thật xin lỗi con.” Trương Thị nhẹ vuốt lưng Liên Chi Nhi, chậm rãi nói.
“Mẹ, người đừng nói như vậy. Con biết trong lòng mẹ rất thương con.” Liên Chi Nhi lên tiếng.
“Mẹ.” Liên Mạn Nhi nói, nàng thật không ngờ Trương Thị còn có một mặt như vậy. “ Bộ dạng của mẹ vừa rồi thật uy phong.”
Trương Thị trì hoãn một hồi, trên mặt khí sắc đã tốt hơn rồi. Nàng vừa rồi thật là bị chọc tức.
“Ai nha, hai con không biết chứ, khi mẹ nghe thấy Nhị thẩm nói những lời như vậy, đầu óc đều không nghe sai sử, làm cho hai con sợ rồi.” Trương Thị liền đối với Liên Chi Nhi cùng Liên Mạn Nhi nói.
Hai cái đứa trẻ liền nhẹ gật đầu rồi lại lắc đầu.
“Mẹ, người cũng thật là lợi hại.” Liên Mạn Nhi lên tiếng.
“Mẹ là bị chọc tức.” Trương Thị nói.
“Mẹ, người như vậy rất tốt.” Liên Mạn Nhi liền cười. Quả nhiên là “vi mẫu tắc thì cường”*, vì che chở cho con gái mà nổi nóng, Trương Thị liền cho nàng cảm giác rất thân thiết.
* Người mẹ vì bảo vệ con mình thì sẽ mạnh mẽ lên
Trong cùng một cái sân thì không có gì là bí mật, chuyện Trương Thị đánh Hà Thị chỉ trong chốc lát mọi người đều biết.
Trong Tây phòng.
“Ta biết ngay, nàng trung thực đều là giả dối hết. Ngày đó đánh ta, đã ra tay rất hung ác rồi.” Cổ Thị vô ý thức đưa tay lên sờ sờ miệng mình.
Trong Đông phòng.
Chu Thị cùng Liên Tú Nhi trước tiên là giật mình, sau là trầm mặc.
“Nàng ta càng ngày càng có tiền đồ.” Chu Thị sau nửa ngày trầm mặc mới tức giận nói.
Sáng sớm hôm sau, Trương Thị đã thức dậy. Trước đem tro trong lò đào sạch sẽ, chứa ở trong đồ hốt phân, rồi đi đến ngoài cửa bước qua. Nàng vừa mới đi đến cửa lớn đã thấy Liên Tú Nhi giội hết nước, bưng chậu không theo ngoài cửa đi về tới. Hai người đối mặt nhau.
Hai người đều đứng thẳng.
Liên Tú Nhi vốn là cúi đầu không muốn nói lời nào, một hồi liền ngẩng đầu lên, cực kỳ nhanh liếc nhìn Trương Thị, lại đem ánh mắt dời đi, cũng không dám nhìn thẳng Trương Thị.
“Tứ tẩu.” Liên Tú Nhi thấp giọng kêu một tiếng.
Trương Thị sửng sốt một chút, mới lại đáp ứng lại. Lúc trước không có việc gì, đều là nàng chào hỏi Liên Tú Nhi trước, Liên Tú Nhi rất ít khi chủ động chào hỏi nàng.
Liên Tú Nhi lại cúi đầu, theo bên người Trương Thị đi tới.
Trương Thị sau khi đem tro đi, quay trở lại còn có chút trố mắt.
Liên Mạn Nhi đứng ở trong sân, sự tình vừa rồi nàng cũng đều nhìn thấy, cũng đi theo Trương Thị trở về trong phòng.
“Cô cô con cùng mẹ nói chuyện đấy.” Trương Thị vào trong phòng liền lên tiếng.
“Đúng vậy a.” Liên Mạn Nhi cười cười. “Ngày hôm qua gặp mặt, cô cô còn không có để ý đến mẹ .”
Trương Thị liền có chút trầm tư.
“Mẹ, có phải hay không mẹ đang suy nghĩ cô cô vì sao đột nhiên nói chuyện với mẹ hả?” Liên Mạn Nhi liền hỏi.
“Mẹ chính là không nghĩ ra được.” Trương Thị liền nói. Nhìn thấy Liên Mạn Nhi mỉm cười, liền hỏi “Mạn Nhi, con biết rõ là vì sao a?”
“Mẹ, mẹ ngẫm lại, ngày hôm qua mẹ làm cái gì?” Liên Mạn Nhi lên tiếng.
“Ngày hôm qua mẹ làm rất nhiều việc.” Trương Thị thấy khó hiểu.
“Thế nhưng có một việc, mẹ từ trước đến giờ chưa có làm qua.” Liên Mạn Nhi lên tiếng.
“Mạn Nhi, con nói là việc mẹ đánh Nhị thẩm?” Trương Thị hỏi “Cô cô con liền vì vậy mà cùng mẹ nói chuyện?”
Trương Thị trong lúc vô tình tạo lên uy, chính nàng ta còn không biết.
“Cô cô sợ hãi mẹ rồi, mẹ à.” Liên Mạn Nhi liền cười.
“Không thể a, cô cô con sợ mẹ? Nên nàng mới cùng mẹ nói chuyện?” Trương Thị có chút không tin.
“Mẹ, đây không phải là sợ, mà là kính.” Liên Mạn Nhi lên tiếng.
Trương Thị vẫn như trước không hiểu.
Liên Mạn Nhi âm thầm lắc đầu, nhân tâm phức tạp, nàng cũng không thể hoàn toàn nói rõ ràng.
“Có lẽ là bàn tay của mẹ đánh vào trên mặt của Nhị thẩm khiến cô cô đột nhiên rõ ràng, minh bạch, biết rõ nàng trước kia sai rồi, trong nội tâm liền áy náy.” Liên Mạn Nhi nói.
Trương Thị lần này càng không tin.
“Con, con quỷ nhỏ linh tinh, mẹ con con đều muốn lừa gạt.”
Cách một phiên chợ, Liên Mạn Nhi lại lấy hai mươi cân đậu phộng, cùng Liên Ngũ Lang, Tiểu Thất đem đến chợ bán. Lần này Liên Chi Nhi không có đi cùng mà ở lại nhà.
Liên Mạn Nhi dựng thẳng lỗ tai, cẩn thận nghe mọi người nghị luận. Quả nhiên có nhiều người bàn tán chuyện ngày đó phát sinh. Bất quá đều nói Trầm gia hung ác, bá đạo thế nào, kết quả bị gia chủ phát hiện, bị nghiêm trị như thế nào, bị đánh chỉ còn lại chút hơi tàn. Mọi người đều khen Trầm gia


