“Ta muốn nói, có thể cho Diệp Nhi kén rể ah.” Trương Thị vội hỏi. Nàng là mẫu thân nên đối với vấn đề bên trên tương đối nhạy cảm.
Liên Thủ Lễ cùng Triệu Thị ánh mắt có chút ảm đạm.
Uy, các người đang suy nghĩ gì ah? Không phải ở rể là cho làm con thừa tự, mạch suy nghĩ lại không thể mở rộng ra. Liên Mạn Nhi thấy bọn họ như vậy không khỏi xoa trán.
“Tam bá, tam thẩm, cháu muốn nói, hai người nên đem Diệp Nhi đi làm con nuôi.” Liên Mạn Nhi dứt khoát nói rõ ra.
“Đem Diệp Nhi làm con nuôi.” Triệu Thi lặp lại những lời này.
“Chuyện như vậy cũng không phải là không có.” Trương Thị nghĩ nghĩ rồi nói. “ Ta nghe cha ta từng nói qua, thôn bên của chúng ta đấy, có một hộ như vậy. Hai lão nhân cũng chỉ có một con gái. Con gái này từ nhỏ đã nổi danh là đanh đá, lớn lên cũng không sai. Nàng nói muốn lấy chồng, cha mẹ nàng liền tìm một người cho nàng, cần nàng làm chủ gia đình, nàng không có điểm lợi hại không được. Con gái kia có khả năng làm, trong nhà, bên ngoài đều do nàng làm chủ, về sau tìm con rể đến nhà, là một nghệ nhân. Vợ chồng son trải qua thời gian tình cảm càng ngày càng tốt, sinh một đứa con trai, mang họ của con gái kia.”
Liên Mạn Nhi nghe nói gật đầu, tuy nhiên lại nâng lên nói chuyện kén rể rồi, nhưng lời nói nửa đoạn trước rất hợp tâm ý của nàng. Liên Diệp Nhi nghe Trương Thị nói, càng nghe càng nhập thần, trong ánh mắt lộ ra hâm mộ.
“Việc này trước kia ta không dám nghĩ tới.” Triệu Thị liên nói ra, ý tứ trong lời nói của nàng là tán thành cái biện pháp này.
Liên Thủ Lễ không có lập tức nói chuyện, hẳn là đang suy nghĩ nghiêm túc vấn đề này.
Liên Mạn Nhi biết rõ, đây đối với vợ chồng Liên Thủ Lễ mà nói là vấn đề lớn, bọn hắn phải có thời gian cân nhắc cẩn thận. Nàng tin tưởng hai người họ rồi sẽ hiểu rõ ràng. Chỉ cần vấn đề này suy nghĩ thông suốt, Triệu thị cũng không cần trước mặt Chu Thị ăn nói khép nép. Liên Diệp Nhi sẽ càng được chú ý. Một nhà ba người này đều là người chịu khó, thế nào qua thời gian không gặp được cái tốt cơ chứ.
Cơm tối là do Trương Thị tự mình chuẩn bị, một tháng này đều là các con hầu hạ nàng. Trong nội tâm Trương Thị vừa là an ủi, vừa là đau lòng. Bởi vậy đặc biệt trổ công phu, một lá gan heo được nàng rửa sạch nhiều lần, dùng dao thái thành lát mỏng, lại dùng muối, gừng, hạt tiêu các loại cùng gia vị tẩm ướp bên trên. Sau đó liền đem chảo đun nóng, thêm vào chút dầu, rắc vào hành thái, tỏi băm, hoa hồi, nước tương rồi đem chiên thơm lên. Lại đem xương sườn rửa sạch đem xào ( xương sườn là Liên Mạn Nhi đã để hàng thịt chặt nhỏ rồi) đợi xương sườn thay đổi màu sắc lại cho đậu giác cùng cà xắt nhỏ vào, đảo một hồi, cho đủ nước. Lại đem bột mì nhào kĩ, làm thành màn thầu rồi cho vào bát tô bên trong lồng hấp, dậy nắp nồi, bắt đầu nhóm lửa.
Liên Mạn Nhi vốn là muốn làm sườn xào chua ngọt, nhưng ở nông thôn, bình thường người ta rất ít xào rau, mà làm những món quen thuộc, giống như Trương Thị làm vậy. Đợi các loại đồ ăn chín, liền làm tiếp một lá gan tiêm, thế là có bữa ăn ngon rồi. Cái này ở đại viện, không đến nỗi quá chói mắt.
Đợi nồi hầm cách thủy cùng màn thầu chín, đều dùng chậu lớn múc ra. Trương Thị xào rau không cần người khác nhóm lửa, nàng tự làm một mình là được. Trương Thị châm củi, cọ nồi, tra dầu, xào rau, một loạt động tác liên tục. Trương Thị đem lửa bên trong lò tăng thêm, những miếng gan thái mỏng, chỉ cần dùng xẻng sắt lật mấy cái liền biến sắc, lá gan tiêm ở bên trong, dùng làm tiêm tiêu phối đồ ăn, lúc múc ra, thật sự là hương sắc vị đều đủ.
Bữa ăn với đồ ăn ngon, đương nhiên là muốn đưa đến cho Liên lão gia. Liên Mạn Nhi liền bưng chén lớn đến phòng trên, bên trong phòng trên cũng đã mang ra cái bàn, đang chuẩn bị ăn cơm.
“Mạn Nhi, thẩm hỏi cháu một việc.” Hà Thị liền ngăn Liên Mạn Nhi lại.
Chương 96: Sự Tức Giận Của Trương Thị
Edit: Huyền Phạm Beta: Sakura Hà Thị ngăn Liên Mạn Nhi lại, đôi mắt không để ở trên người Liên Mạn Nhi mà nhìn vào cái bát Liên Mạn Nhi đang cầm.
“Mạn Nhi, trong cái bát cháu cầm là cái gì vậy? Thẩm ngửi thấy ở trong sân nhỏ đầy mùi thơm, là thịt hầm cách thủy a.” Hà Thị nói, liền vươn tay, muốn mở vung xem bên trong cái bát.
Liên Mạn Nhi nghiêng người tránh né.
“Ông nội, cháu mang đồ ăn đến rồi.” Liên Mạn Nhi cố ý gọi lớn tiếng một chút.
“Ừ.” Liên lão gia trong phòng đáp ứng.
“Nhị thẩm, đây là xương hầm cách thủy.” Liên Mạn Nhi liền đối với Hà Thị cười cười, nhấc màn cửa đi vào nhà, đặt bát canh trên mặt bàn của Liên lão gia.”
“Hôm nay bọn cháu đi chợ bán đậu phộng, mua xương thịt về hầm cách thủy, còn có lá gan chiên, cùng bánh màn thầu, cha và mẹ bảo cháu mang tới cho ông cùng bà nếm thử.” Liên Mạn Nhi đối với Liên lão gia cười nói.
“Tốt, tốt.” Liên lão gia liền gật đầu.
Liên Mạn Nhi theo phòng trên đi ra, trở lại bên trong Tây sương phòng.
“Đồ ăn đều đã cho người mang qua cho ông nội trước, mau lên giường, chúng ta cũng ăn cơm đi.” Trương Thị đã đem bàn ăn bố trí thỏa đáng, cả nhà đều cởi giày lên giường, ngồi vây quanh bên bàn ăn, bắt đầu ăn cơm.
“…Đây là từ năm ngoái đến năm nay mới được ăn lại xương sườn đó.” Liên Thủ Tín than thở nói.
“Liền như vậy chỉ có mấy miếng, hầm với hai hũ dưa chua, mỗi người còn không được một miếng.” Trương Thị gật đầu nói.
Liên Mạn Nhi nhớ tới thời điểm nàng vừa tới, bộ dạng Tiểu Thất nhìn thấy thịt, lòng không khỏi chua xót thay bọn hắn.
“Chúng ta ăn nhanh lên a, con nhìn ý tứ Nhị thẩm, một hồi khẳng định sẽ tới.” Liên Mạn Nhi lên tiếng.
“Diệp Nhi nói, hai lần trước con mang đồ ăn tới cho ông nội, Nhị thẩm ăn một nửa chén cơm đã muốn thôi. Thẩm thế nhưng bao giờ cũng ăn nhiều nhất, lúc nào không phải là ăn đến cuối cùng, cái kia chính là muốn nghĩ đến bên chúng ta kiếm chút gì ăn đấy. Diệp Nhi nói, ông nhìn thấy, nói với thẩm, lại để cho thẩm ăn cơm thật ngon. Chứ không nhất định thẩm phải đến đây.” Liên Chi Nhi nói.
“Thế nhưng lần này là xương sườn, con xem ông nhất định không thể ngăn được.”
Mấy người cùng mấy đứa trẻ con nhìn thoáng qua nhau, tốc độ ăn cơm đều nhanh hơn. Không phải bọn hắn keo kiệt, mà là Hà Thị là người không biết khách khí, mặc kệ có bao nhiêu thứ cũng không đủ cho nàng ăn.
Quả nhiên Liên Mạn Nhi vừa gặm được một nửa miếng xương sườn, bên ngoài màn cửa đã vang lên.
“Vợ lão Tứ, mọi người thế nào còn đóng cửa ăn cơm?” Thanh âm của Hà Thị vang lên ngoài cửa.
“Mạn Nhi, con đem cửa đóng lại hả?” Trương Thị nhỏ giọng hỏi.
Liên Mạn Nhi đem xương sườn trong miệng gặm sạch sẽ, rồi lấy khăn lau lau miệng, sau đó mới gật nhẹ đầu. Nàng đoán được Hà Thị nhất định sẽ qua, dĩ nhiên là phải đem cửa đóng lại.
“Thế nào mà giữa ban ngày mọi người còn không cho ta vào cửa à?” Hà Thị ở bên ngoài vừa gõ cửa vừa nói.
“Nhị thẩm, thẩm chờ một chút, cháu mở cửa cho thẩm.”
Đem mấy thứ t


