Trọng sinh tiểu địa chủ - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Trọng sinh tiểu địa chủ (xem 7523)

Trọng sinh tiểu địa chủ

n còn mặt mũi để nói, con ăn hết cơm, không bằng gà mái đẻ trứng, con còn công lao khổ lao, cũng do Liên lão gia tử thu lưu con, đổi là người khác, đã sớm đem con đuổi đi rồi.”


Đây là Chu thị đối với Triệu thị ra đòn sát thủ, bởi vì Chu thị đã từng nói muốn hưu (ly hôn) Triệu thị, lại bị Liên lão gia tử ngăn cản. Chu thị mặc dù không tốt nhắc lại, ngày bình thường thỉnh thoảng mà lấy ra, phần lớn là có hàm ý khác để cho Triệu thị khó chịu. Hôm nay Chu thị cũng là khó thở rồi, lại đem cái này nói ra.


Không bằng gà mái đẻ trứng, đúng là Triệu thị mắc tâm bệnh nhiều năm. Bà cùng Chu thị đều tự động không để ý đến sự tồn tại của Liên Diệp Nhi, đối với các nàng mà nói, sinh bao nhiêu con gái đều là không tốt, sinh con trai mới thật sự sanh con.


Triệu thị che mặt, cúi đầu khóc chạy ra ngoài.


“Tam tẩu.” Trương thị sợ Triệu thị nghĩ quẩn, vội vàng đuổi theo, Liên Mạn Nhi cùng Liên Diệp Nhi cũng đi theo.


Liên Thủ Lễ đứng ở đó, trong lòng sốt ruột, cũng muốn đuổi theo.


Chu thị ho khan một tiếng.


Chân Liên Thủ Lễ liền giống bị đóng đinh, bất động tại chỗ.


“Nương, mấy năm nay, không có con trai, thì không có con trai, con đều nhận thức.” Liên Thủ Lễ trung thực nói, chuyện này hắn, chính là tại vì Triệu thị nói chuyện.


Chu thị hừ lạnh một tiếng.


“Ta còn không có hỏi con, con bây giờ chủ ý cũng thật lớn, ta kêu con đem rau hẹ ném đi, con ném đi đâu rồi…”



Trong sân, Trương thị đuổi theo Triệu thị, dìu Triệu thị vào Tây Sương phòng.


“Tam tẩu, mấy năm nay, miệng lưỡi của bà nội bọn nhỏ, tỷ còn không biết sao ngàn vạn đừng để trong lòng, đừng nghĩ bi quan quá. Tỷ còn có Diệp nhi, Tam bá hắn cũng là người biết đau biết nóng.” Trương thị khích lệ Triệu thị.


Có Trương thị khuyên giải Triệu thị, Triệu thị có lẽ sẽ không có chuyện gì nữa.


“Diệp Nhi, muội hôm nay làm tốt lắm.” Liên Mạn Nhi cùng với Liên Diệp Nhi đi đến gian ngoài nói chuyện.


“Thế nhưng mà Mạn Nhi tỷ, mẹ muội… bà nội mắng mẹ muội như vậy, đều là vì muội.” Liên Diệp Nhi nói.


Liên Mạn Nhi cho rằng Liên Diệp Nhi nói rất đúng bởi vì Liên Diệp Nhi phản kháng, cho nên Chu thị mới giận chó đánh mèo Triệu thị.


“Đây là chuyện không có biện pháp.” Lúc ấy nàng phản kháng Chu thị, Trương thị cũng đồng dạng ăn hết liên lụy, nhưng các nàng bây giờ không phải là rất tốt sao.


Liên Diệp nhi cúi đầu nghĩ nghĩ, “Muội đi tìm bà nội.”


“Mạn Nhi, mang chậu nước rửa mặt vào cho Tam tẩu của con.” Trương thị ở trong nhà nói.


“Dạ.” Liên Mạn Nhi đáp ứng, đi múc nước cho Triệu thị, nhất thời không có chú ý tới Liên Diệp Nhi đã đi ra.


Bên trong phòng trên, Liên Thủ Lễ đang bị Chu thị răn dạy đến đỏ bừng cả khuôn mặt, nhìn thấy Liên Diệp Nhi nắm nắm đấm từ bên ngoài đi vào.


Liên Diệp Nhi trực tiếp đi đến trước mặt Chu thị.


“Bà nội, bà tại sao mắng mẹ cháu là không bằng gà mái đẻ trứng, cháu không phải mẹ cháu sinh đúng không?” Liên Diệp Nhi hỏi Chu thị.


Chu thị sững sờ.


“Chén tương kia, chính là bà cố ý để ở bên ngoài, bởi vì mẹ cháu giúp tứ thẩm làm việc, bà nhìn thấy nên tức giận, cố ý bới móc mắng mẹ cháu.” Liên Diệp Nhi lại nói.


Chu thị xác thực là ý tứ này, nhưng bị một đứa trẻ con như vậy vạch trần ra, bà trên mặt không thể đi xuống. Hơn nữa, bà ở trên người Liên Diệp Nhi, thấy được Liên Mạn Nhi thứ hai. Đây là chuyện bà tuyệt sẽ không dễ dàng tha thứ.


“Lão thiên gia ah, ngươi không có mắt ah, lại để cho một tiểu nha đầu chỉ vào mũi răn dạy ta a, ta đây là làm nên tội nghiệt gì.” Chu thị bắt đầu vỗ tay đánh chưởng mà gào thét lên.


“Diệp Nhi, mau xin lỗi bà nội .” Liên Thủ Lễ đối với Liên Diệp Nhi lớn tiếng nói.


Liên Diệp Nhi bị Liên Thủ Lễ rống thân thể run lên, nước mắt rào rào rơi xuống đất, nhưng lại mím chặt bờ môi, không rên một tiếng. Nàng không có sai, nàng sẽ không xin lỗi Chu thị.


“Tam ca, ngươi nói ngoài miệng thì có ích gì.” Liên Tú Nhi ở bên cạnh nói.


“… Tiểu nha đầu này đánh vào mặt già của ta ah.” Chu thị ngã ngửa người về phía sau, gục tại mép giường, nói “Ta còn có mặt mũi gì để mà sống, lão Tam, con dứt khoát trước tiên đánh chết ta đi.”


“Nương, nương…” Liên Thủ Lễ gọi vài tiếng nương, những lời khác lại nói không nên lời.


“Liên Diệp Nhi, dập đầu nhận lỗi với bà nội, bằng không thì cha…cha sẽ đánh con.” Liên Thủ Lễ bị ép buộc sắc mặt đỏ bừng, trán nổi gân xanh, đành phải đối với Liên Diệp Nhi giương lên bàn tay.


Liên Diệp Nhi đứng thẳng tại chỗ, chính là không nói lời nào.


“Ta không có cách nào sống rồi…” Tiếng khóc của Chu thị lần nữa vang lên. Đây là thúc giục Liên Thủ Lễ nhanh động thủ.


Nếu như không đánh Liên Diệp Nhi, sẽ không làm cho Chu thị thoả mãn, Chu thị cũng không ngừng làm ầm ĩ. Liên Thủ Lễ đánh phải tàn nhẫn, đem bàn tay hướng trên người Liên Diệp Nhi đánh tới.


… …


Liên Mạn Nhi ở trong Tây Sương phòng, bưng nước rửa mặt cho Triệu thị, quay đầu mới phát hiện Liên Diệp Nhi không thấy đâu.


“Tỷ, có nhìn thấy Diệp nhi không?” Liên Mạn Nhi từ trong nhà đi tới, hỏi Liên Chi Nhi.


“Đi phòng trên rồi.” Liên Chi Nhi nói.


Làm ầm ĩ như vậy, ở Liên gia là chuyện thường ngày, bởi vậy bọn người Liên Chi Nhi vẫn còn tiếp tục làm rau hẹ, cũng không có tiến lên.


Liên Mạn Nhi vội vàng đi tìm Liên Diệp Nhi, nhấc màn cửa lên, nhìn thấy Liên Thủ Lễ muốn đánh Liên Diệp Nhi, Liên Diệp Nhi tuy rằng sợ hãi, lại quật cường mà không né.


Không thể để cho Liên Thủ Lễ đánh Liên Diệp Nhi, không thể để cho ý muốn của Chu thị thực hiện được.


“Không tốt rồi, Tam thẩm thắt cổ rồi.”


Chương 91: Một Khóc Hai Nháo Ba Thắt Cổ


Edit: Huyền Phạm Beta: Sakura “Gì?” Nghe Liên Mạn Nhi nói Triệu Thị thắt cổ rồi, Liên Thủ Lễ lập tức dừng tay lại.


Chu thị, Liên Tú Nhi cùng Liên Diệp Nhi cùng nhìn về phía Liên Mạn Nhi, dường như các nàng không có nghe rõ Liên Mạn Nhi nói cái gì.


“Tam thẩm thắt cổ tự tử rồi.” Liên Mạn Nhi cố tỏ ra vẻ mặt lo lắng nói.


“Ai nha.” Liên Thủ Lễ hét to một tiếng, cũng không cùng Chu Thị chào hỏi, liền vội sải bước đi ra phía ngoài.


Liên Diệp Nhi cũng chạy ra bên ngoài, chạy ra đến cửa , liền xoay người lại hướng Chu Thị nói: “Cháu…, mẹ cháu nếu mà chết thì chính là do bà làm hại”.


Chu Thị thân thể chấn động, trong lúc nhất thời không thể nói chuyện phản bác được, cũng không nhìn thấy trong đôi mắt của Liên Diệp Nhi khắc đầy hận ý, vẫn còn bị tin tức Triệu Thị thắt cổ làm cho khiếp sợ.


Liên Mạn Nhi bận rộn lôi kéo Liên Diệp Nhi đi ra ngoài, chạy thẳng tới Tây sương phòng.


Liên Thủ Lễ nhanh chóng chạy vào Tây sương phòng, trong miệng kêu: “Mẹ bọn trẻ, mẹ Diệp Nhi”.


“ Ở nơi này” Trương Thị nghe thấy được, liền ở trong phòng kêu lên.


Liên Thủ Lễ liền vén màn cửa xông vào.


Trong phòng, Triệu Thị mặc dù đã rửa qua mặt, vành mắt vẫn hồng hồng, nhưng là không có rơi nước mắt, Trương Thị ngồi đối diện nàng, đang khuyên nhủ nàng.


“Mẹ bọn trẻ, ngươi, ngươi

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Những Cô Em Gái

Thiếu Một Chút

Mẹ yêu

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 4

Đừng Cố Gắng Chạy Trốn Vì Đó Là Định Mệnh