Trọng sinh tiểu địa chủ - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Old school Swatch Watches

Trọng sinh tiểu địa chủ (xem 7518)

Trọng sinh tiểu địa chủ

c biệt thoải mái.


“Còn cây quạt này, người nông thôn, cũng không ai dùng.” Trương thị nhìn chuôi quạt giấy nói.


Liên Mạn Nhi liền đem cây quạt lấy ra, mở ra nhìn coi, phía trên là tranh sơn thủy. Liên Mạn Nhi cũng không hiểu tranh, chỉ cảm thấy nét vẽ tiêu sái, kết cấu đại khí, nếu không phải đồ tốt, Trầm Lục cũng sẽ không lấy ra làm lễ vật rồi.


“Cây quạt này ah, con chính mình giữ lại, về sau, khẳng định hữu dụng.” Liên Mạn Nhi đem cây quạt cẩn thận để vào trong hộp lễ, nói ra. Trong lòng nàng có một ý định, bất quá hiện tại còn không có quyế định, cho nên sẽ không có nói ra.


Trương thị cất hộp lễ, Liên Mạn Nhi lại đem những đồ vật mua được đều cho Trương thị nhìn.


“Tổng cộng bán đi 240 văn tiền, chúng ta thật cao hứng, nên đã tiêu hết.” Liên Mạn Nhi cười hì hì nói.


Nhìn thấy mấy đứa trẻ con nhà mình kiếm được tiền mua đồ vật trở về, Trương thị so với việc nhìn thấy hộp lễ càng thêm vui vẻ.


Bởi vì có mua bánh bao về, giữa trưa cơm cũng không cần làm, người một nhà vừa ăn bánh bao, vừa nói chuyện.


“Mẹ, đêm nay chúng ta hầm gan với xương đi.” Liên Mạn Nhi cùng với Trương thị thương lượng.


“Tốt.” Tiểu Thất không đợi Trương thị nói chuyện, liên tục không ngừng mà gật đầu.


“Tiểu quỷ thèm ăn.” Trương thị sờ đầu Tiểu Thất, cũng gật đầu đáp ứng, “Buổi tối mẹ sẽ làm cơm.”


“Mẹ bọn nhỏ làm món gan tiêm là ngon nhất.” Liên Thủ Tín nói.


“Vậy buổi tối, ta sẽ đợi nếm thử tay nghề của mẹ.” Liên Mạn Nhi nói.


“Mạn Nhi, rau hẹ này bá đều đặt đây cho cháu.” Lúc này chợt nghe tiếng Liên Thủ Lễ ở bên ngoài cửa sổ nói.


“Dạ, cháu đã biết.” Liên Mạn Nhi vội vàng đáp .


“Rau hẹ gì?” Trương thị hỏi Liên Mạn Nhi.


“Con nói rau hẹ Tam bá xúc xuống đều cho con.” Liên Mạn Nhi nói.


“Vậy cũng già không ít, vừa rồi Tam thẩm con đã chọn hai bó non đưa tới cho ta, đủ ăn rồi. Những rau hẹ kia đều già rồi.” Trương thị nói.


“Mẹ, mùa đông không phải muốn làm dưa chua sao?” Liên Mạn Nhi hỏi, mùa đông ở đây rét lạnh, cũng không có rau cải tươi, rau xanh chỉ có cải trắng, khoai tây. Liên gia trồng rất nhiều cải trắng, trong đó không sai biệt lắm có một nửa là định muối dưa chua.


“Đúng vậy a.”


“Mẹ, bông hẹ ta có thể hầm cách thủy không?” Liên Mạn Nhi lại hỏi.


“Bông hẹ, bông hẹ gì, Mạn Nhi con nói là rau hẹ chết?” Trương thị khó hiểu nói.


Liên Mạn Nhi cũng hiểu được, ở đây không có thói quen dùng bông hẹ.


Bông hẹ là đồ tốt, thực tế cùng dưa chua có thể nói là tuyệt phối. Mặt khác, ăn lẩu dê, cũng không thể thiếu bông hẹ.


“Mẹ, bông hẹ này, con đã nghe Trầm Khiêm nói có thể dùng được.” Liên Mạn Nhi chỉ có thể nói như vậy, rồi đem bông hẹ là cái gì cùng Trương thị nói sơ qua một lần.”Chúng ta trước làm một hộp, mẹ sẽ hiểu.”


Làm bông hẹ phải dùng loại già, chỉ dùng muối, không cần gia vị khác.


“Những rau hẹ này nếu ném đi, cũng đáng tiếc. Đi, ta làm bông hẹ.”


Cả nhà đều là người chịu khó, nói làm liền làm.


Trước muốn làm sạch rau hẹ, đem lá vụn và bị côn trùng cắn ngắt xuống hết, có sâu nhỏ thì phải đem sâu nhỏ cầm ra. Sau đó chính là tẩy trừ, phải rửa sạch sẽ, hong khô hơi nước, cắt thành đoạn ngắn. Sau đó, bỏ vào trong bình sạch, đồng thời cho thêm muối, tỏi băm vào trộn đều, cho đến khi muối và rau hẹ hòa chung thành hỗn hợp.


Kỳ thật bông hẹ, chính là tương hẹ a, Liên Mạn Nhi giật mình hiểu ra.


Mấy người phân công nhau làm việc, Liên Thủ Tín phải chịu trách nhiệm cung ứng nước, Liên Mạn Nhi và Tiểu Thất phụ trách hái rau hẹ, Liên Chi Nhi phụ trách rửa rau hẹ, Trương thị kỹ thuật xắt rau tốt, bà phụ trách cắt, sau đó đảo rau hẹ chính là Liên Thủ Tín và Ngũ Lang làm. Triệu thị và Liên Diệp Nhi thấy, cũng tới hỗ trợ.


“Rau hẹ này đều già rồi, nhìn thân cây hẹ này, lại lưu vài ngày, rau hẹ sẽ chết hết.” Triệu thị nói.


“Đừng nhìn thân, muốn bông hẹ đủ vị, phải dựa vào nó.” Liên Mạn Nhi nói.


“Vợ lão tam, con tới.” Chu thị đứng ở trên cửa phòng hô.


Triệu thị vội vàng để rau hẹ trong tay xuống, cùng Chu thị tiến vào phòng trên, Liên Diệp Nhi lo lắng cho Triệu thị, cũng đi theo.


Một hồi công phu, chỉ nghe thấy phòng trên truyền ra tiếng tức giận mắng chửi của Chu thị.


Chương 90: Một Chén Tương Phong Ba


Edit: Rabitdễthương Beta: Sakura “Lại là chuyện gì vậy, thật vất vả mới yên tĩnh được hai ngày.” Trương thị dừng thái rau hẹ lại, nhỏ giọng thầm nói.


Gần đây Liên gia liên tiếp xảy ra chuyện, hôm nay khó được yên tĩnh một ngày.


“Con thấy sắc mặt của bà nội vừa rồi rất khó coi.” Liên Mạn Nhi có chút bận tâm mà nhìn phương hướng phòng trên.


“Ta cũng thấy kỳ quái, ” Trương thị đối với Liên Thủ Tín nhỏ giọng nói, “Tam tẩu là người hiền hậu, bảo làm gì thì làm đó, một câu nói to cũng sẽ không nói, mấy năm nay , nương thế nào lại xem Tam tẩu không vừa mắt.”


Liên Thủ Tín vùi đầu đảo rau hẹ, cũng không đáp lời. Liên Mạn Nhi nghĩ thầm, có lẽ cũng là bởi vì Triệu thị quá hiền hậu nên Chu thị mới có thể mắt nạt thẩm ấy.


Đúng lúc này ở bên trong phòng trên, tiếng mắng chửi của Chu thị càng ngày càng lớn, trong đó còn kèm theo tiếng khóc của Triệu thị.


Trương thị không chịu nổi, để dao phay xuống sau đó lau tay ẩm ướt lên tạp dề.


“Ta đi xem một chút.” Trương thị nói xong liền hướng phòng trên đi.


“Mẹ, con đi với mẹ.” Liên Mạn Nhi để rau hẹ trong tay xuống, đi theo Trương thị vào phòng trên. Nàng lo lắng nhất chính là sợ Trương thị chịu thiệt, thứ hai là từ ngày đó Liên Diệp Nhi cùng nàng nói chuyện, nàng đối với chuyện của Triệu thị và Liên Diệp Nhi càng chú ý hơn so với trước kia.


Liên Mạn Nhi đi vào phòng trên, trước vô ý thức mà nhìn thoáng qua Tây phòng. Cửa Tây phòng đóng kín, bên trong im ắng, tựa hồ căn bản cũng không có người ở. Bất quá Liên Mạn Nhi biết rõ, Cổ thị, Liên Hoa Nhi, còn có Tưởng thị mang theo Nữu Nữu đều ở bên trong. Đánh mất Liên Đóa Nhi, Cổ thị thương tâm là không cần phải nói, hai ngày này luôn buồn bã. Liên Hoa Nhi cũng trở nên thập phần yên tĩnh, cơ hồ nhìn không thấy nàng từ trong phòng đi ra, chân của nàng tổn thương ở Liên gia trở thành một chủ đề cấm kị.


Sớm biết hôm nay, thì trước kia đừng làm. Liên Mạn Nhi nghĩ đến một câu nói như vậy. Bất quá tâm tư của nàng rất nhanh liền từ phía trên này chuyển dời đi, Trương thị đã đến gần Đông phòng. Liên Mạn Nhi vội vàng đi theo.


Liên lão gia tử đi ra ngoài thăm họ hàng rồi, trong Đông phòng, Chu thị đang ngồi ở trên mép giường. Chỉ vào Triệu thị cùng Liên Diệp nhi quở trách.


“… Một chén tương thật tốt, đặt ở cho ruồi ăn, con là đồ phá sản… ”


Triệu thị mắt đỏ lên. Một câu không dám cãi, chỉ là không ngừng mà vung lên vạt áo lau nước mắt. Liên Diệp Nhi mím môi, trừng tròng mắt, thân thể nhỏ tức giận đến phát run.


“Nương, đây là xảy ra chuyện gì, có chuyện thì cứ nhẹ nhàng khuyên bảo, nương xem Tam tẩu khóc kìa, Diệp nhi cũng sợ hãi.” Trương thị không thay đổi bản sắc lúc trước, vì người khác ra mặt ở phương diện này l

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Truyện Dành Cho Những Trái Tim FA Full

Truyện Tôi Không Phải Là Công Chúa Full

“Không Có Tiền Tôi Mới Chết, Chứ Không Có Anh Nắng Vẫn Rực Rỡ Lắm!”

Vợ vượt giới hạn với rất nhiều người có quyền, chức

Hoàng phi: Sở đặc công số 11 (Sở Kiều truyện) – Phần 2