Kết quả, lại gặp một người khác. Người này nói, cha cưỡi lừa, con đi bộ, làm cha mà lòng dạ ác độc, không quý trọng con. Hai cha con nghe xong liền dứt khoát cả hai đều cưỡi lừa.
Sau đó, họ lại gặp một người nữa, người này nói cả hai người đều cưỡi lừa, là muốn làm con lừa mệt chết sao?
Hai cha con nghe xong, vội vàng từ trên lưng lừa tụt xuống, ai cũng không cưỡi lừa, đều đi bộ, trong lòng còn nghĩ, như vậy cuối cùng sẽ không có ai nói gì nữa.
Rốt cục họ lại gặp một người khác, người này cảm thấy kì quái, hai cha con này là kẻ ngốc sao, có lừa không cưỡi lại đi bộ.
Hai cha con bị mọi người nói thế thì khó xử, thấy làm thế nào cũng không phải. Cuối cùng hai người thương lượng rồi quyết định dứt khoát khiêng con lừa đi cho rồi.
Liên Mạn Nhi kể xong, Tiểu Thất liền không nhịn được ôm bụng ha hả cười. Ngũ Lang nhìn trái ngó phải một hồi, rồi cũng nhỏ giọng nhoẻn miệng cười.
“Thực có người ngốc như vậy à!” Trương thị cũng cười.
Liên Mạn Nhi cười cười, chắc chắn không có ai khiêng con lừa đi, nhưng sẽ có người làm những chuyện ngốc tương tự.
“Haiz…” Liên Thủ Tín cũng cười nhưng lại là cười khổ.
Tuy là cười khổ, nhưng câu chuyện của Liên Mạn Nhi đã kịp thời cứu giúp Liên Thủ Tín, khiến ông sáng tỏ thông suốt.
“Câu chuyện này hay.” Liên Thủ Tín lên tiếng: “Chính là đạo lý này, người ta sống phải nghe khuyên giải, nhưng cái gì cũng nghe, không có chính kiến cũng không được.”
“Nhiều người đánh vớ vẩn tất loạn, nhiều đầu bếp không nấu được cơm. Chính là ý này.” Trương thị lên tiếng: “Ta làm việc có thể bị rất nhiều người xét nét, nhưng chỉ cần không trái lương tâm là được.”
“Đúng vậy, không cần nghe những kẻ rảnh rỗi lời ong tiếng ve kia. Nghe họ, ta liền như hai người khiêng con lừa đi đường, ta chết rồi cũng vẫn khiến người ta chê cười ngu dốt.” Liên Mạn Nhi nói.
“Chúng ta là người một nhà nên con mới nói, con thấy tam bá không có việc gì làm, nên chạy đến nhà cũ hiến việc đây mà.” Ngũ Lang lên tiếng: “Thấy bá ấy ở riêng gặp khó khăn, chúng ta mới giúp đỡ. Lòng dạ bá ấy không vững, nhà cũ phải hòa nhã khen bá ấy mấy câu, lòng mới vững được. Đây là tâm bệnh của tam bá, không dễ trị, trừ khi…”
Trừ khi Triệu thị lập tức sinh con trai cho ông.
Mọi người đều biết tâm bệnh này của Liên Thủ Lễ, nên nhân nhượng tha thứ cho ông cũng bởi điều này.
“Tam bá nói thì nói vậy. Lấy lòng nhà cũ bên kia, đến nhà ta liền thể hiện bá ấy hiếu thảo hơn. Cha, cha không phát hiện ra sao, tam bá dám nói với cha những lời này, nhưng với ca ca và bọn con, tam bá đâu dám nói. Cha, không bằng sau này tam bá nói gì cha cũng đừng nghe là được, nếu không, lần sau cha mắng cho bá ấy vài câu, cam đoan tam bá yên tĩnh lại liền.” Liên Mạn Nhi cười nói.
“Được rồi, để cha xem.” Liên Thủ Tín lắc đầu, thở dài, cười khổ nói.
“Cha, trong lòng cha đã dễ chịu hơn chút nào chưa?” Hai mắt Tiểu Thất vụt sáng hỏi.
“Cha đâu có không thoải mái.”Liên Thủ Tín cười nói, lần này trong nụ cười hoàn toàn không thấy cảm xúc khổ sở. “Có các con, cha còn gì phải buồn phiền, khó chịu hay không dễ chịu đây.”
Liên Mạn Nhi cố ý hỏi Liên Thủ Tín, lại còn kể một câu chuyện, Ngũ Lang và Tiểu Thất cũng theo khuyên nhủ, chẳng qua vì quan tâm ông. Trong lòng Liên Thủ Tín biết rõ, đương nhiên thấy cảm động.
Có người nhà như vậy, ông thật sự không cần phải vì kẻ khác mà không vui.
Ngày hôm sau, sau khi đã ăn xong điểm tâm, một nhà Trương Thanh Sơn liền ra về. Liên Thủ Tín và Trương thị phải chuẩn bị tiếp đãi Liên Chi Nhi lại mặt, bởi vậy trong nhà rất bận rộn, cho nên không ai tới nhà cũ.
Liên Thủ Lễ cũng không tới nói gì nữa. Ngày đó sau khi Liên Thủ Lễ về nhà, Triệu thị và Liên Diệp Nhi biết những lời ông đã nói với Liên Thủ Tín, liền khổ sở khuyên một hồi. Hơn nữa gần đến cuối năm rồi, trong tay Liên Thủ Lễ còn nhiều việc gấp, nên không còn thời gian nhàn rỗi.
Chỉ chớp mắt đã đến ngày lại mặt. Sáng sớm hôm nay, một nhà Liên Mạn Nhi đã thức dậy, ăn điểm tâm qua loa, rồi Trương thị và Liên Mạn Nhi liền dẫn theo mấy người đi vẩy nước quét nhà, bố trí lại một phen.
Con gái và con rể về lại mặt là một chuyện lớn, đương nhiên cần phải đối đãi trịnh trọng.
Triệu thị và Liên Diệp Nhi cũng tới sớm giúp đỡ. Nhị Lang và La Tiểu Yến dù ở xa cũng đến đây từ sáng sớm. Hôm đó sau tiệc cưới, Trương thị đã bảo Nhị Lang và La Tiểu Yến hôm nay đến.
Nhà Liên Mạn Nhi có đủ người, thực tế cũng không cần họ tới làm gì, chỉ muốn có người đến cho náo nhiệt, cũng có ý không coi họ là người ngoài.
Khi mặt trời lên cao ba sào liền nghe thấy tiếng pháo nổ đì đùng ngoài cửa, Ngô Gia Hưng và Liên Chi Nhi đã về đến rồi. Mọi người vội vàng đi ra tận cửa lớn nghênh đón.
Ngô Gia Hưng cưỡi một con la lớn, đằng sau là hai người đang khiêng một chiếc kiệu. Ngô gia có xe ngựa, nhưng vì lại mặt tân hôn nên mới cố ý thuê một chiếc kiệu. Mấy người đàn ông theo sau chiếc kiệu, cứ hai người gánh một gánh, bên trên có phủ lụa đỏ, đây là lễ lại mặt Ngô gia chuẩn bị. Gánh đầu tiên là một cái đầu heo cực to cột lụa đỏ, ba gánh phía sau là vải vóc, thịt cá các loại.
Quy củ kết hôn của Tam Thập Lí Doanh Tử, ngày thứ ba lại mặt phải mang theo đầu heo, đây là lễ lại mặt cực lì long trọng. Đương nhiên, cũng có những nhà không mua nổi đầu heo, như vậy trong lễ lại mặt ít nhất cũng phải có một gói thịt đầu heo.
Mà tập tục của phủ Liêu Đông, đầu heo là quà của chàng rể chuyên dành tặng nhà vợ. Còn nhà gái chiêu đãi con rể lại là gà. Dân gian phủ Liêu Đông lưu truyền một câu tục ngữ: “cô gia tiến môn, tiểu kê một hồn” (chàng rể vào cửa, gà con mất hồn).
Bốn thị tỳ Liên gia đưa cho Liên Chi Nhi đều cùng trở về, theo hai bên trái phải Ngô Gia Hưng và cỗ kiệu của Liên Chi Nhi hầu hạ.
Ngoài ra còn có một gã sai vặt Ngô gia thường thuê làm chân chạy đang chạy trước chạy sau theo đuôi.
Cỗ kiệu dừng lại trước cửa lớn, Liên Chi Nhi mặc váy áo đỏ thẫm toàn thân được đỡ ra từ trong kiệu.
Mặc dù mới xa cách vài ngày, nhưng lại giống như đã trải qua li biệt nhiều năm. Liên Chi Nhi vừa xuống kiệu, trông thấy Liên Thủ Tín và Trương thị liền gọi cha mẹ một tiếng, đi theo Ngô Gia Hưng tới trước mặt khấu đầu.
Ngũ Lang đỡ Ngô Gia Hưng. Liên Mạn Nhi đỡ Liên Chi Nhi.
“Trước khấu đầu dưới cổng chào đã.” Liên Thủ Tín lên tiếng.
Trước cổng chào đã dọn sẵn hương án, để sẵn nệm gấm. Mọi người đi qua đứng dưới cổng chào dâng hương lễ bái. Ngô Gia Hưng và Liên Chi Nhi khấu đầu đủ ba cái, lúc này liền được người đỡ lên. Ai nấy vây quanh, cười cười nói nói đi vào sân nhỏ.
Tới tiền thính, Liên Thủ Tín và Trương thị ngồi lên ghế chủ tọa. Hai tiểu nha đầu đặt nệm gấm xuống đất. Ngô Gia Hưng và Liên Chi Nhi liền quỳ trên nệm gấm, quy củ khấu đầu với Liên Thủ Tín và Trương thị.
Trước kia Ngô Gia Hưng vẫn gọi Liên Thủ Tín và Trương thị là thúc thúc, thẩm thẩm. Sau khi khấu đầu rồi, liền sửa lại gọi thành cha mẹ giống Liên Ch

