“Quần áo bốn mùa đều đã đủ rồi, đến lúc đó cô cả lại cho con thêm mấy xấp vải nữa để sau này dùng.” Trương thị nói.
“Đại tỷ, tỷ đã thêm trang cho cháu nó nhiều lắm rồi, đừng đưa nữa.” Trương Vương thị nói.
“Tỷ chỉ có duy nhất một đứa cháu gái này thôi, phải cho nhiều mới được chứ.” Trương thị nói: “Nếu như trước đây tỷ có muốn cho cũng không cho được, bây giờ không phải cuộc sống đã tốt hơn rồi sao. Thái Vân lần này thành hôn tỷ cho bao nhiêu đây, sau này Tiểu Long, Tiểu Hổ cũng y như vậy.”
Niên đại này trọng nam khinh nữ nhưng Trương gia lại không như vậy, ngược lại rất coi trọng và yêu thương nữ nhi. Trương thị hứa sau này sẽ cho hai đứa cháu trai đồ cưới ngang bằng với của Trương Thái Vân, Lý thị và Trương Vương thị nghe được trong lòng rất vui. Mọi người bàn bạc xong mẫu thêu quần áo của Trương Thái Vân, lại nói đến mấy ngày sau. Trương thị muốn giữ ba người ở lại chơi mấy ngày, cuối cùng chỉ có Lý thị và Trương Thái Vân đồng ý ở lại.
“Mẹ ở đây vừa vặn có thể giúp Thái Vân thêu thùa, mẹ của Thái Vân thì ngày mai hãy về đi.” Lý thị nói.
Trương thị cũng đồng ý để Lý thị ở đây. Trương Vương thị làm con dâu cả phải trở về trông coi, lo liệu việc nhà, đây cũng là chuyện đương nhiên.
Bởi vì ngày mai Trương Vương thị phải về rồi nên cơm tối nay chuẩn bị nhiều món ăn hơn thường ngày. Liên Mạn Nhi bảo nhà bếp làm một bàn đầy thức ăn, mọi người vui vẻ ăn xong thì ngồi vừa uống trà vừa nói chuyện.
Mùa này người nhà nông ăn cơm tương đối sớm. Ăn cơm xong rồi mặt trời vẫn còn ở phía Tây đỉnh núi.
Bên ngoài có người bẩm báo, nói Liên Thủ Lễ đến.
“ Ta đi xem sao.” Liên Thủ Tín đứng lên đi ra tiền viện.
Lát sau, Liên Thủ Tín chậm chạp đi vào.
“Tam bá qua đây có việc gì không?” Trương thị hỏi.
“Nhà cũ muốn ta qua đó một chút.” Liên Thủ Tín nói với Trương thị.
“Chuyện gì nữa chứ! Bọn họ coi tam bá là chân chạy vặt thật sao?” Liên Mạn Nhi nghe thấy, liền hỏi Liên Thủ Tín.
Liên Thủ Tín nhìn mấy người Lý thị ngồi trên giường một cái, sau đó đi ra khỏi phòng. Trương thị biết đây là Liên Thủ Tín có lời muốn nói nhưng không tiện nói trước mặt mấy người Lý thị.
Trương thị theo sau Liên Thủ Tín ra ngoài, Liên Mạn Nhi tinh mắt, nhìn thần sắc hai người không đúng cũng len lén đi theo ra.
“… lão gia tử và lão thái thái đánh nhau rồi, nói là vô cùng ầm ĩ.” Liên Thủ Tín đè thấp giọng nói với Trương thị: “Nói là không ai can được hai lão nhân đã động thủ rồi, tam bá bọn nhỏ tìm ta là muốn ta qua đó khuyên bọn họ.”
Liên Mạn Nhi trợn mắt. Lúc Liên Thủ Tín từ tiền viện về, trên mặt ấm ức, bước chân chậm chạp, biểu hiện rõ trong lòng không muốn dính vào chuyện này. Mà không nói trước mặt Lý thị là do ngại ngùng, muốn che đậy chuyện xấu trong nhà.
Lão gia tử và lão thái thái nhà ai đã lớn tuổi như vậy, chắt gái cũng có luôn rồi mà còn đánh nhau cho cả thôn xem. Chuyện này thật không có gì hay ho. Do đó Liên Thủ Tín không muốn để cho mẹ vợ biết chuyện, Liên Mạn Nhi tỏ vẻ hiểu rõ.
“Cha, ông bà nội vì sao đánh nhau, cha có hỏi tam bá không?” Liên Mạn Nhi nói.
“Hỏi rồi.” Liên Thủ Tín do dự một chút rồi nói: “Không có chuyện gì lớn, chỉ là mấy chuyện vặt vãnh thôi.”
“Tam bá không nói cụ thể là chuyện gì sao ạ?” Liên Mạn Nhi lại hỏi một câu.
Liên Thủ Tín ngập ngừng do dự dường như không biết phải nói thế nào.
“Cha, không phải có liên quan đến nhà ta đấy chứ.” Liên Mạn Nhi vừa nhìn mặt Liên Thủ Tín vừa đoán: “Có liên quan đến đồ cưới của Thái Vân tỷ hả?”
“Là thật à?” Trương thị nhìn sắc mặt Liên Thủ Tín cũng biết được đáp án, cau mày nói.
Liên Thủ Tín thấy không giấu được vợ con đành phải nói thật.
“Chắc là mẹ của Nhị Lang nhìn thấy chúng ta mang nhiều đồ về như vậy thì đoán là chúng ta mua hết tất cả những thứ ấy cho Thái Vân. Bà ta trở về mách lẻo với lão gia tử và lão thái thái, lão gia tử thì không sao, tính khí của lão thái thái… hai người cãi nhau …” Liên Thủ Tín nói.
Chuyện như vậy cũng đã xảy ra một lần, lúc đó cũng đã nói rõ ràng. Nhưng nếu Chu thị không nghi ngờ, mà trở nên thông tình đạt lý hiểu chuyện thì đã không phải Chu thị rồi.
“Thật là không làm cho người ta bớt lo.” Trương thị thở dài nói: “Mấy người đáng ghét đúng là nơi nào cũng có.”
Liên Thủ Tín cùng Liên Mạn Nhi không tiếp lời, họ biết Trương thị đang nói đến Chu thị.
“Mấy người đó thích chõ mõm vào chuyện gì thì cứ việc. Ngươi không cần đi, ta làm việc ngay thẳng không việc gì phải sợ cả.” Trương thị lại nói.
“Ta định đi qua đó!” Liên Thủ Tín bất đắc dĩ cười khổ nói.
“Cha, nếu cha qua đó liệu có ứng phó nổi không?” Liên Mạn Nhi hỏi Liên Thủ Tín.
“Có gì mà ứng phó với không ứng phó chứ, chuyện bày ra rành rành như vậy, là bọn họ vô lý gây sự mà!” Liên Thủ Tín nói.
“Cha của con cũng biết vô lý gây sự rồi ha.” Liên Mạn Nhi phì cười thành tiếng: “Cha, vậy cha qua đó đi, bảo bọn họ đừng quậy nữa. Nếu không, làm lớn chuyện đến tai bà ngoại con thì không hay.”
Tuy rõ rành rành là nhà cũ cố tình gây chuyện nhưng Liên Thủ Tín cũng phải đi qua làm sáng tỏ, áp chế chuyện này xuống. Bởi vì không thể để người của Trương gia bị bôi nhọ, hơn nữa sau này Thái Vân lên trấn trên còn liên quan đến Trịnh gia nữa.
“Không thể có lỗi với thông gia.” Liên Thủ Tín nói.
Liên Thủ Tín không còn là Liên Thủ Tín trước kia, bây giờ hắn còn nghĩ được như vậy làm cho Liên Mạn Nhi rất yên tâm. Cho nên chỉ phái quản sự Hàn Trung dắt gã sai vặt đi theo Liên Thủ Tín. Nàng và Trương thị về phòng đợi tin.
“Nhà Diệp Nhi có chuyện à?” Lý thị thấy Trương thị và Mạn Nhi vào, Liên Thủ Tín lại ra ngoài, liền hỏi Trương thị.
“Là nhà cũ bên kia ạ, hai lão đánh nhau, kêu cha bọn nhỏ qua khuyên can.” Trương thị nói.
So với Liên Thủ Tín, Trương thị đối với chuyện lão gia tử và Chu thị đánh nhau không có chút áp lực nào.
“Hai người này thật là…cãi nhau ầm ĩ cả đời, hòa thuận cũng cả đời.” Lý thị có chút cảm khái: “Chuyện cãi nhau này này, hễ có lần thứ nhất thì tất sẽ có lần thứ hai, ầm ĩ cả đời không ngừng được.”
Chu thị và lão gia tử hai người đúng là oan gia, Liên Mạn Nhi nghĩ.
“Các cháu nhớ kỹ, sau này thành thân rồi, có chuyện gì cũng đừng nhao nhao lên, phải bình tĩnh nói chuyện biết không. Nhất là lúc mới thành thân đã cãi nhau thì sau này cả đời gặp chuyện là cứ ầm ĩ.” Lý thị cảm khái xong, lại nhìn cháu nội, cháu ngoại trai, cháu ngoại gái nói.
Bà đang truyền thụ kinh nghiệm cuộc sống vợ chồng cho các cháu. Trương Thái Vân và Liên Chi Nhi đỏ mặt. Ngũ Lang cúi đầu không nói, chỉ có Liên Mạn Nhi và Tiểu Thất, một người lén cười, một người cười ra tiếng.
Lý thị tất nhiên biết cháu trai và cháu gái không phải cười bà, chỉ là còn nhỏ, nghịch ngợm mà thôi, cho nên cười đem hai cháu ôm vào lòng.
“Nhớ lời bà ngoại nói, đợi khi các cháu lớn lên tự nhiên sẽ hiểu.” Lý thị yêu thương nói.

