Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2 - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2 (xem 4459)

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2

ơi tới nhà ta, ta cho ngươi hết đồ của ta.” Trầm tiểu mập nắm tay lại mấy lần, lại buông ra, cuối cùng cũng có dũng khí, cầm tay Liên Mạn Nhi lên.


Liên Mạn Nhi kinh ngạc nhìn Trầm tiểu mập, nhưng cũng không lập tức giãy ra.


Mặt Trầm tiểu mập ngày càng đỏ, mắt cũng ngày càng sáng.


“Mạn Nhi, ngươi theo ta về nhà đi. Hai ta ngày ngày ở chung, ngươi muốn ăn gì, chơi gì, ta đều cùng ngươi. Bọn người Lục ca nói, đã chọn cho ta phủ bá tước, rất lớn, phòng lớn rất đẹp, hoa viên lớn, chờ ta trưởng thành là có thể dọn qua đó ở. Mạn Nhi, đến lúc đó hai ta cùng đi, thật tốt.”


Trầm tiểu mập một hơi nói xong liền nhìn Liên Mạn Nhi vô cùng mong đợi, ánh mắt giống như nếu LiênMạn Nhi gật đầu, hắn lập tức dẫn Liên Mạn Nhi tới nhà hắn.


Chao ôi, tiểu tử xấu xa này, vẫn còn rất xa a.


Liên Mạn Nhi híp mắt, trong đầu đột nhiên hiện lên một suy nghĩ tinh nghịch.


“Tiểu mập, ngươi muốn dẫn ta về nhà. Ta nếu đi, thân phận của ta là gì?” Liên Mạn Nhi nhìn Trầm tiểu mập hỏi.


Một câu nói của Liên Mạn Nhi khiến cho khuôn mặt vốn đỏ bừng của Trầm tiểu mập càng đỏ hơn, cả tai, cổ cũng đỏ lên, Liên Mạn Nhi gần như có thể cảm giác được nhiệt khí bay lên từ đầu tiểu mập, giống như nếu không cẩn thận sẽ bốc cháy vậy.


Cho dù như vậy, tiểu mập vẫn nắm tay Liên Mạn Nhi không buông.


Tay Trầm tiểu mập lớn hơn tay Liên Mạn Nhi nhiều, bởi vì còn chưa hoàn toàn thoát khỏi vẻ trẻ con mập mạp, tay hắn vẫn toàn thịt là thịt. Tay Liên Mạn Nhi bị Trầm tiểu mập giữ chặt không nhịn được giật giật tay, nàng dùng ngón cái vuốt vuốt mu bàn tay đầy thịt của tiểu mập.


“Mạn, Mạn Nhi, ngươi, ngươi theo ta, trở về,” Trầm tiểu mập lắp bắp nói, “Hai ta, mãi mãi ở chung, không xa rời nhau. Chúng ta, chúng ta thành, thành, thành thân!”


Liên Mạn Nhi liền rút tay của mình về, che kín mặt.


“Mạn, Mạn Nhi, ngươi đừng tức giận, ta là thật lòng.” Trầm tiểu mập hoảng loạn nói, cầm cổ tay Liên Mạn Nhi đung đưa.


Liên Mạn Nhi liền di chuyển tay, lộ ra mặt, nhìn Trầm tiểu mập.


Trầm Khiêm cũng nhìn Liên Mạn Nhi, trong mắt của hắn, mặt Liên Mạn Nhi lúc này cũng đỏ, một đôi mắt to đen trắng rõ ràng, long lanh nước, khiến cho hắn nhìn mà tim đập không dứt.


Đây là Mạn Nhi thẹn thùng, Trầm Khiêm nghĩ.


Muốn cả đời đều ở cùng một chỗ với Mạn Nhi…, ở chung một chỗ làm cái gì? Đương nhiên là làm cái gì cũng tốt, nhất định phải chơi thật vui, ăn thật ngon! Lúc này Trầm Khiêm càng thêm quyết tâm.


“Ngươi mới bao nhiêu tuổi, đã nghĩ thành thân.” Liên Mạn Nhi trêu chọc nhìn Trầm tiểu mập. “Bé trai, ngồi ngoài cửa, khóc la muốn vợ.”


Trầm tiểu mập há to miệng, vẻ mặt phức tạp vô cùng.


“Không, không phải.” Không phải cái gì, hắn cũng nói không rõ.


“Ngươi bây giờ có thể làm chủ sao? Đã nói như vậy.” Liên Mạn Nhi nhếch mày, làm bộ dáng hung ác, “Chờ khi nào ngươi có thể làm chủ, ngươi còn muốn những thứ này không. Hừ, Trầm tiểu mập, lời của ngươi hôm nay ta nhớ kĩ rồi…”


Đợi đến tương lại, bọn họ đều lớn. Khi đó nếu còn có thể làm bằng hữu, Liên Mạn Nhi nghĩ, có cơ hội, nàng nhất định dùng chuyện ngày hôm nay trêu gheo Trầm tiểu mập.


Không biết khi đó, vẻ mặt của Trầm tiểu mập có thể càng thêm đặc sắc hay không.


“Mạn Nhi, ngươi chờ ta, biết, sẽ có ngày đó…” Vẻ mặt Trầm tiểu mập giống như muốn khóc, hai tay nắm chặt thành quả đấm.


“… Rất mong đợi nha…” Liên Mạn Nhi trừng hai mắt, khi đó, Trầm tiểu mập sẽ trở thành Trầm đại mập, rất mong đợi đấy.


“Tiểu mập, ngươi không giận ta sao.” Một lát sau, Liên Mạn Nhi nói.


“Không có.”


“Vậy, chúng ta vẫn là bằng hữu sao?” Liên Mạn Nhi lại nói.


“Ừ.”


Chờ Ngũ Lang và tiểu Thất nhặt được một rổ trứng vịt đầy, bốn hài tử liền trở về.


Liên Mạn Nhi lại dẫn Trầm Khiêm tới vườn rau xanh, hái được một ít cải dầu, cải thìa và đậu hòa lan tươi.


Tiểu mập là một hài tử tính cách không tệ, chỉ một chút thời gian mà đã khôi phục thái độ bình thường, ít nhất là Liên Mạn Nhi nghĩ thế.


Bọn họ ra khỏi vườn rau xanh, đoàn xe của Trầm Lục đang rẽ vào từ đường lớn. Bọn người Liên Thủ Tín, Trương thị bận rộn ra đón, Trầm Lục xuống xe ngựa, trong vòng vây của mọi người quỳ lạy trước cổng chào ngự ban, sau đó Liên Thủ Tín và Trương thị mời Trầm Lục vào sân.


Trầm Lục ừ, ánh mắt liền rơi vào người Liên Mạn Nhi và Trầm Khiêm.


Chương 489: Hoa Cỏ


Edit: An Ánh mắt Trầm Lục có chút ý tìm tòi nghiên cứu.


Dưới ánh mắt của Trầm Lục, Liên Mạn Nhi có cảm giác yếu ớt, mà khóe miệng Trầm tiểu mập cũng có chút hạ xuống.


Trầm Lục liền vẫy tay với Trầm tiểu mập, Trầm tiểu mập liếc nhìn Liên Mạn Nhi một cái, chầm chậm đi tới cạnh Trầm Lục. Chỉ có mấy bước mà dường như hắn đi một bước ngoái đầu lại nhìn một cái.


Đi tới bên cạnh Trầm Lục, Trầm tiểu mập liền đứng lại.


Trầm Lục vươn tay, xoa xoa đầu Trầm tiểu mập, giống như đang an ủi.


Trầm tiểu mập ủy khuất co rút khóe miệng, hai huynh đệ gần như cùng lúc nhìn về phía Liên Mạn Nhi.


Hai huynh đệ đều nhìn Liên Mạn Nhi, nhưng ánh mắt lại khác nhau. Trầm tiểu mập là ủy khuất, lưu luyến, Trầm Lục là đánh giá, tìm tòi nghiên cứu. Khóe miệng Trầm tiểu mập hơi hạ xuống, mà khóe miệng Trầm Lục lại hơi nhếch lên.


Đây là tình huống gì? Cứ như nàng bắt nạt Trầm tiểu mập vậy. Liên Mạn Nhi thầm nghĩ, nhìn bộ dáng Trầm Lục, giống như biết cái gì đó. Chẳng lẽ Trầm Lục biết trước là Trầm tiểu mập đến tìm nàng nói chuyện?


Nếu như vậy, Trầm Lục quả thật dung túng tiểu mập.


Trầm Lục dẫn theo Trầm tiểu mập cũng không đi thẳng vào đại môn nhà Liên Mạn Nhi mà tùy tiện đi xung quanh bốn phía, xem một chút.


“Như thế này coi như không phụ ân điển của hoàng thượng.” Sau khi xem xong, Trầm Lục nói với nhà Liên Mạn Nhi đang đi cùng.


Ý của Trầm Lục, Liên Mạn Nhi hiểu. Hoàng đế ban thưởng vàng và cổng chào, nếu nhà các nàng còn sống cuộc sống như cũ, quả thực là không hợp với cổng chào ngự ban. Mà quy mô mở rộng của nhà Liên Mạn Nhi hiện nay cũng chỉ coi như không phụ ý. Nếu muốn làm nổi bật ân điển này, các nàng còn cần tiếp tục cố gắng.


Đây là tất nhiên, Liên Mạn Nhi thầm nắm tay. Ai không muốn làm cho cuộc sống phát triển không ngừng, càng lớn càng tốt chứ.


Nhìn đại khái trang viên một lần, Trầm Lục cùng Trầm Cửu cùng nhau vào sân trong nhà Liên Mạn Nhi. Đứng thêm một lúc cạnh tảng đáng bên bờ hồ rồi mới vào tiền sảnh.


Tiền sảnh đã sớm bày biện chỉnh tề, Trầm Lục dẫn theo Trầm Cửu ngồi xuống. Trong phòng trừ người nhà Liên Mạn Nhi ra cũng chỉ có hai gã sai vặt đi theo bên người hầu hạ.


Trước khi vào cửa, Trầm tiểu mập đã gọi một gã sai vặt tới dặn dò gì đó. Chờ Trầm Lục và Trầm Cửu vào phòng ngồi, gã sai vặt kia cùng một gã nữa cùng nâng hộp điểm tâm tiến đến.


“Mạn Nhi, lúc nãy ta đã nói, mang điểm tâm tới cho ngươi.” Trầm tiểu mập nhìn Liên Mạn Nhi một cái, nói.


“Đạ tạ Cửu gia.” Liên Mạn Nhi vén áo hành lễ, cười nói.


“Ngươi không gọi hắn là tiểu mập?” Khóe miệng Trầm Lục vểnh

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Xem tử vi ngày 28/03/2017 Thứ Ba của 12 cung hoàng đạo

Ai Là Mẹ Anh

Những mùa hoa tháng ba

Truyện Em Luôn Ở Trong Tâm Trí Anh Full

Đòn trả thù cao tay của cô con dâu bị nhà chồng lừa cưới