Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2 - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2 (xem 4484)

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2

g mèo rừng, nhưng lại rất mập. Mấy con mèo con có khi cũng là giống mèo rừng.”


Nói chuyện phiếm một hồi, hai tỷ muội cũng bắt đầu ngủ.


Liên Mạn Nhi vẫn có thói quen đi ngủ trưa, ước chừng ngủ khoảng nửa canh giờ, cơ hồ đã trở thành đồng hồ sinh học, không cần người gọi cũng tự tỉnh giấc.


Nhưng do ngày xuân tiết trời ấm áp, lại có phần thư thái, lần này, Liên Mạn Nhi ngủ liền một một canh giờ mới tỉnh.


Liên chi Nhi đã dậy trước, đang ngồi ở bên cạnh thêu hà bao.


Liên Thủ Tín cùng Trương thị đều là người chịu khó, mấy hài tử đều học theo cha mẹ. Tỷ như Liên Chi Nhi, công việc bên ngoài Trương thị đều không cho nàng động vào, nàng bây giờ, trong tay cơ hồ không rời châm tuyến.


“Tỷ, muội cũng muốn thêu được hà bao đẹp như vậy.” Liên Mạn Nhi thu lại đệm chăn, đem Đại Hoa vẫn còn đang ngáy ngủ đặt sang một bên, hướng Liên Chi Nhi cười nói.


“Chờ muội lớn bằng ta, cũng không kém thế này đâu. Muội xem, đệm giường kia không phải là muội tự mình vá sao, mẹ cũng khen muội vá rất khéo đó thôi.” Liên chi Nhi nói.


Liên Mạn Nhi cười hắc hắc hai tiếng, tự mình có thể vá đệm chăn, điều này quả là đáng mừng, so với kiếp trước ngay cả cây kim cũng chưa từng cầm tới, nàng như vậy là có tiến bộ nhiều rồi.


Thu thập chăn đệm gọn gàng, Liên Mạn Nhi cũng không xuống giường, đi đến đầu giường đặt gần lò sưởi, đến chỗ khay đựng mầm, xốc vải che lên xem xét.


“Đều đã nảy mầm rồi, ngày mai chúng ta sẽ đem cây ngô đi trồng.” Liên Mạn Nhi liền nói. Vườn rau năm nay rộng gấp đôi, chỉ riêng khoảnh đất để trồng cây ngô non so với năm ngoái cũng phải gấp đôi theo.


“Cây ngô non nhà chúng ta năm nay còn có thể đem bán chứ?” Liên Chi Nhi vừa thêu hà bao, vừa hỏi Liên Mạn Nhi.


“Có thể.” Liên Mạn Nhi khẳng định gật đầu. Hiện tại, ở Liêu Đông phủ, trong tay có cây ngô giống, trừ quan phủ ra thì chính là nhà nàng. Quan phủ muốn đợi đến thời điểm cày bừa vụ xuân mới bắt đầu cấp cây giống, mà cây giống nhà nàng, người đặt mua đã nhiều lắm, đợi đến lúc cày bừa vụ xuân thì xuất ra.


Có khả năng gieo trồng trước tiên, đến mùa hạ có cây ngô non bán, chỉ có duy nhất nhà nàng.


Cho dù năm nay cây ngô cũng không còn có hiếm lạ, cao giá, nhưng cũng chưa có phổ biến rộng, muốn bán với giá tốt cũng không khó. Trừ cách đơn giản nhất là luộc ngô non, Liên Mạn Nhi tính cùng Vũ chưởng quỹ chia sẻ thực đơn mấy món ăn từ ngô non, ngô non năm nay vẫn sẽ là cây hái tiền của nhà nàng.


Ngày thứ hai, Liên Thủ Tín, Trương thị, Liên Mạn Nhi mang theo mấy người đầy tớ đi trồng ngô.


Trước tiên là đem nghé con tiểu Hoàng đi kéo cày, kéo đất thành các luống, sau đó chiếu theo các khoảng cách nhất định, dùng cuốc bổ thành các lỗ nhỏ, rồi tưới nước, gieo giống, cuối cùng lấy đất lấp vào.


Trồng cây ngô non ngắn ngày, so với trồng bắp ở ngoài đồng thì yêu cầu phải tinh tế hơn. Đầu tiên là chọn giống, phải chọn giống tốt nhất. Năm ngoái, Liên Mạn Nhi đã cố ý giữ lại hạt ngô chín nhất từ cây ngô tốt nhất. Tiếp đó là về phần gieo trồng, nên áp dụng phương pháp bổ lỗ gieo hạt, chứ không phải là đem ra ngoài đồng vãi hạt, như vậy cây được chăm sóc tinh tế hơn, mà cũng tránh được việc phải tỉa cây gây lãng phí hạt giống.


Gần tới buổi trưa, Ngũ Lang cùng tiểuThất từ trường tư thục tan học trở về, hai huynh đệ cất sách vở đi, cùng ra ngoài vườn rau giúp mọi người làm việc.


Ngũ Lang mặc dù hiện tại học tập rất cực khổ, nhưng vẫn dành thời gian để hỗ trợ việc trong nhà. Tuy thế, trong nhà giờ đã mướn thêm nô bộc, hắn cũng đâu cần phải làm như vậy nữa.


Trương thị cùng Liên Thủ Tín đều đau lòng Ngũ Lang nhưng cũng không có ai ngăn hắn lại.


Liên Mạn Nhi cũng không ngăn Ngũ Lang, nàng cảm thấy, làm chút công việc vận động tay chân, rất có lợi cho thân thể của Ngũ Lang. Hơn nữa, làm như vậy còn có thể thường trực nhắc Ngũ Lang không được quên việc nhà nông vất vả.


Giáo huấn từ phòng trên Liên Thủ Nhân cùng Liên Kế Tổ đã khắc lại vô cùng sâu sắc.


“Mẹ, chúng ta nên đi chuẩn bị cơm trưa thôi.” Liên Mạn Nhi ngẩng đầu nhìn trời rồi nói với Trương thị.


Liên Mạn Nhi hiện tại có thể căn cứ vào vị trí của mặt trời ở trên trời để phán đoán canh giờ.


Trương thị cùng Liên Mạn Nhi từ vườn rau đi ra ngoài, Liên Mạn Nhi còn dẫn theo tiểu Thất cùng ra.


“Mẹ, hai ngày này người cứ nhắc hoài đến bánh trái Du, hay là hôm nay chúng ta liền làm bánh trái Du đi.” Liên Mạn Nhi hướng Trương thị đưa ra đề nghị.


Trên cây Du cơ hồ không có mọc thêm lá, chỉ có dày đặc từng khóm, từng chùm quả Du. Hiện tại chính là thời điểm quả Du tươi nhất, ăn ngon nhất.


“Được rồi.” Trương thị gật đầu.


Liên Mạn Nhi cùng tiểu Thất liền hoan hô một tiếng, lấy rổ, hướng tới vườn cây Du mà các nàng đã sớm nhắm đi tới.


“Các con cẩn thận một chút.” Trương thị nhìn hai đứa nhỏ đã chạy đi xa, lớn tiếng dặn dò.


Hái quả Du rất đơn giản, có thể trực tiếp dùng cành cây đem quả Du làm rụng xuống, sau đó nhặt trên mặt đất. Liên Mạn Nhi cảm thấy như vậy rất lãng phí, không bằng trực tiếp trèo lên cây hái sạch sẽ.


Tiểu Thất cũng ước gì có cơ hội này, có thể đường đường chính chính trèo lên cây chơi. Đừng xem hắn mập mạp, trèo cây, so với hầu tử còn nhanh nhẹn hơn.


Tiểu Thất nhoài người trên cây, chọn quả ngon nhất, ném cho Liên Mạn Nhi.


Liên Mạn Nhi dùng rổ đón lấy, lại lấy một chùm quả, rửa cũng không rửa, trực tiếp ăn luôn.


Ở cái niên đại này cơ hồ không có ô nhiễm, lấy quả Du ăn trực tiếp như vậy cũng không sợ xảy ra chuyện gì.


Liên Mạn Nhi cùng tiểu Thất hái được một rổ đầy quả Du, về đến nhà, Trương thị đã đem bột cán xong, đem để ở đầu giường cạnh lò sưởi. Bột là bột ngô, để ngon hơn, bên trong có cho thêm một chút bột mì.


Đem quả du bỏ ra, lấy đi hạt cứng, một số lá non cũng không có vứt đi, liền trộn lẫn với bột, nhào đều, sau đó Trương thị bưng chậu bột đi vào phòng bếp.


Bánh nướng là món ăn yêu thích của những người nông dân ở Tam Thập Lý doanh tử.


Trong nồi sắt lớn ở phòng bếp đang hầm đồ ăn, là canh xương hầm rong biển cùng đậu hủ, vừa vặn mới nấu xong, đúng lúc đem nướng bánh.


Trương thị đem chậu bột đặt ở trên bệ bếp, một tay nhào nhào bột mì, tay kia nắn nắn, sau đó phốc một tiếng ném đến bên thành chảo, bột mì tự nhiên tạo thành một vòng tròn nghiêm chỉnh, dán tại bên thành chảo.


Hình dáng của bánh bột ngô chính là thước đo tốt nhất để kiểm nghiệm trù nghệ của phụ nhân trong nhà.


Chương 481: La Ngựa Sung Túc


Edit: An Bánh bột ngô Trương thị làm ra hình dáng mượt mà, lớn nhỏ đều đặn, dày mỏng vừa phải. Trong số mấy con dâu Liên gia, nói đến khả năng nấu nướng, Trương thị là người đứng đầu. Có người giỏi nhất tất nhiên có người kém nhất. Ví dụ như hiện tại, Liên Mạn Nhi nhìn bánh ngô Trương thị làm liền nghĩ tới Hà thị.


Trước kia khi chưa ở riêng, đến phiên Hà thị nấu cơm, nướng bánh, mấy hài tử đều có chút mong đợi bởi mỗi lần đều có chuyện cười. Bánh bột ngô Hà thị làm ra hình dáng tương đối trừu tượng

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Nửa đêm, ô sin cố tình mở cửa rồi rên thật to để trêu tức chị vợ liệt giường, ai ngờ 5′ sau phải nhận cái kết

Chồng cho rằng kiếm được tiền là hết trách nhiệm

Đừng để nuối tiếc thêm một lần nào nữa

Em sẽ xóa tên anh

Câu trả lời khiến đối phương cứng họng là…