Sau đó lão Kim cũng giúp nhà Liên Mạn Nhi mấy lần, nhà Liên Mạn nhi cũng có qua có lại, ví dụ như chuyện khoai lang, cây ngô giống, lão Kim đều có phần.
Vì vậy, mặc dù Liên Thủ Tín và Trương thị còn kiêng kị xuất thân của lão Kim, hai nhà qua lại không quá thân thiết nhưng ở trong thôn cũng coi như là giao hảo.
Nói chuyện với lão Kim so với nói chuyện với người khác, Liên Thủ Tín cũng nhiệt tình hơn mấy phần.
Trương thị, Liên Mạn Nhi và tiểu Thất cũng đi theo Liên Thủ Tín tới đầu ruộng, LiênMạn Nhi và tiểu Thất lấy thùng nước cho Tiểu Hoàng uống nước. Trong nhà có thêm hai con la cường tráng nhưng tiểu Thất vẫn thích Tiểu Hoàng nhất. Qua một năm, Tiểu Hoàng đã từ bò thiếu niên lớn thành bò thanh niên.
“Những thứ kia đều giao cho mấy huynh đệ họ làm, ta và lão nhi tử không có chuyện gì làm nên đi dạo một chút.” Lão Kim khoát tay áo, cười nói, “Trồng lúa mì, cái này hay. Ta từng đi về phía nam, nơi trồng lúa mì cũng giống nơi này. Đất của chúng ta trồng lúa mì, đúng là tốt.”
“Chính là nơi này đời đời kiếp kiếp không ai nhớ tới trồng. Lão Tứ huynh đệ, ngươi trở thành người cầm đầu.” Lão Kim cười ha ha nói, “Hạt giống lúa mì này là tìm như thế nào?”
“Không phải mấy mẹ con họ vừa đi Thái Thương về sao, chính là mua từ Thái Thương về.” Liên Thủ Tín đáp.
“Tốt, tốt. Hạt giống này đúng là xung quanh đây không mua được. Hiện tại muốn trồng lại không kịp.” Lão Kim liền nói, có chút tiếc nuối.
“Chờ sang năm xem chúng ta trồng ra sao. Nếu chúng ta trồng tốt, xung quanh đây đều có thể trồng.” Liên Thủ Tín nói.
“Lão Tứ huynh đệ, ngươi quả là rộng rãi hào phóng, tốt tính.” Lão Kim liền nói.
Hai người họ đang nói chuyện thì người khác tới, cũng lại gần dò hỏi.
Ở niên đại này, giáo dục không thông dụng, vì vậy suy nghĩ của mọi người tương đối đơn giản, rất nhiều chuyện cũng dựa theo quán tính. Nhưng một khi có người bắt đầu, người noi theo sẽ rất nhiều.
Lúa mì và lúa giống nhau, tương đối khó xử lý. Nhưng có rất nhiều người từng trồng lúa. Mà lúa mì xay ra là lương thực tinh, giữ lại cho nhà mình ăn có thể cải thiện cuộc sống, mang ra thị trường bán cũng có thể bán ra giá tiền tốt hơn.
Liên Mạn Nhi có thể đoán được, chờ năm nay mọi người thấy bông lúa vàng óng nhà nàng thu hoạch được, xay ra bột mì thơm phức, lấy được tiền lời. Như vậy sang năm nhất định sẽ có rất nhiều người trồng lúa mì.
Lại có thể kiếm một khoản tiền bán hạt giống lúa mì, Liên Mạn Nhi nắm tay.
Hỉ Bảo nhìn trái nhìn phải, đi tới bên cạnh Liên Mạn Nhi và tiểu Thất. Hắn cố ý đi qua đi lại hai vòng trước mặt Liên Mạn Nhi, Liên Mạn Nhi chỉ cầm bàn chải chải lông cho Tiểu Hoàng mà dường như không để ý tới hắn.
“Tiểu ngưu làm việc đồng áng mệt mỏi, đừng nóng vội cho nó uống nước.” Hỉ Bảo tỏ vẻ lão luyện nói, “Muốn uống cũng cho nó uống từ từ.”
Hỉ Bảo vừa nói chuyện vừa cầm một nắm cỏ tới, định để vào trong thùng, kết quả nhìn thấy trên mặt nước trong thùng đã có cỏ khô rồi.
“Khụ khụ.” Hỉ Bảo có chút lúng túng, ho khan hai tiếng, một đôi mắt to tròng cố ý nhìn xung quanh.
“Hỉ Bảo ca, cám ơn huynh, đệ biết rồi.” Tiểu Thất thấy Hỉ Bảo vô cùng lúng túng, liền cho hắn một bậc thang đi xuống.
Hỉ Bảo người này, ngươi cho hắn một bậc thang, hắn có thể lấy gạch làm ra một chiếc thang đầy đủ, còn bổ sung cả sân phơi.
“Mạn Nhi, nhà ngươi bây giờ cũng có đứa ở rồi, sao còn xuống ruộng?” Hỉ Bảo nói chuyện với Mạn Nhi, “Ngươi nhìn nhà ta, cha ta và mẹ ta đều nói, nếu nhà ta có tiểu khuê nữ, khẳng định sẽ yêu thương như bảo bối, việc nặng gì cũng không để nàng làm. Mấy chị dâu của ta đều không cần ra đồng.”
“Ta muốn xuống ruộng làm việc thì ta sẽ xuống. Ta không muốn không có người ép được ta.” Liên Mạn Nhi rốt cục nghiêng đầu sang chỗ khác, nhìn Hỉ Bảo nói.
Hỉ Bảo hôm nay mặt áo choàng ngắn bằng vải mịn màu xanh nhạt, trên cổ đeo một chiếc vòng vàng rực, quần cùng màu, không bó chân, hiển nhiên hôm nay ra đồng cũng không định làm việc.
Có gió thổi qua vén lên cổ áo mở ra của Hỉ Bảo, Liên Mạn Nhi liếc thấy cái yếm màu sắc tươi đẹp phía trong áo của Hỉ Bảo. Dù là nhìn thoáng qua, Liên Mạn Nhi cũng có thể kết luận, kĩ thuật thêu tinh xảo rườm rà hơn cái Trương thị thêu cho tiểu Thất.
Hỉ Bảo thấy Liên Mạn Nhi quan sát mình, một đôi mắt to càng thêm có thần thái.
“Hỉ Bảo, sao ngươi lại có tài ăn nói thế nào, trước kia ngươi không như vậy.” Liên Mạn Nhi đột nhiên nói.
“A?” Hỉ Bảo liền sững sờ, “Ta…”
Liên Mạn Nhi dẫn theo tiểu Thất, cùng Trương thị về nhà, Hỉ Bảo còn đứng ở đầu ruộng lúa mì, cúi đầu, vô thức dẫm lên vết bánh xe trên mặt đất.
“…Tứ ca gạt ta, nói có tài ăn nói sẽ được cô nương yêu thích…”
……
Một trăm cân hạt giống lúa mì mua từ Thái Thương về, tổng cộng trồng gần mười mẫu lúa mì. Trồng xong chỗ lúa mì kia, Liên Thủ Tín liền mời người làm công ngắn hạn, trồng đậu phộng ở mười mẫu đất thượng đẳng còn dư lại. Mà ba mươi mẫu còn lại ở Nam Sơn thì chia ra trồng cao lương, hạt kê và các loại cây đậu.
Gieo trồng xong năm mươi mẫu ở chân Nam Sơn, tiếp theo là một trăm ba mươi chín mẫu ở phía bắc Triệu gia thôn.
Hơn một trăm mẫu này, trừ hai đầu bờ ruộng để lại để sau này trồng dưa, còn lại đều trồng ngô. Mà có rất nhiều người ở Triệu gia thôn có được mầm ngô từ nhà Liên Mạn Nhi, tất cả đều trồng ở ruộng lân cận, hơn nữa cũng học theo nhà Liên Mạn Nhi đều để lại hai đầu bờ ruộng trồng dưa.
Mấy trăm mẫu gần đó đều trồng như vậy, sau khi hoàn tất còn gọn gàng hơn cả quy hoạch trước kia.
Hoa màu đều trồng xong, kế tiếp, tầm mắt Liên Mạn Nhi chuyển tới mười mấy mẫu vùng núi kia.
Chương 483: Vui Sướng Hướng Tới Phồn Vinh
Edit: An Nhân dịp hôm đó thời tiết tốt, Liên Mạn Nhi dẫn theo tiểu Thất đi một vòng trong núi, phát hiện dây nho dại mọc lên tươi tốt. Sau khi trở về, nàng nói với cả nhà, lập tức chuẩn bị dời ra ngoài trồng.
Sáu mươi tám mẫu đất núi và đất hoang cần số lượng dây nho dại tương đối lớn. Đầu tiên Liên Thủ Tín buộc xe vào la và trâu, dẫn theo đứa ở vào núi đào dây nho, khi xe đầy dây nho lập tức chuyển tới ruộng để trồng.
Bận rộn như vậy một ngày rưỡi, toàn bộ số dây nho dại có thể đào trong núi ở Tam Thập Lý doanh tử đều đã đào lên mà ruộng mới chỉ kín gần một nửa. Liên Thủ Tín lại dẫn theo mấy đứa ở đánh xe tới khe suối gần thôn, đào ba xe dây nho dại về nhưng vẫn chưa đủ.
Cũng may, Trương Thanh Sơn bên kia gấp gáp gieo hạt xong, nhớ lời nhờ của Tam Thập Lý doanh tử bên này, vừa chuyển tới ba xe dây nho dại, một xe mầm cây ăn quả.
Bọn họ giờ Dần rời khỏi nhà, sáng sớm đã tới Tam Thập Lý doanh tử.
Trừ một chiếc xe ngựa của Trương gia, ba cỗ xe ngựa khác đều là tìm người thuê.
Liên Thủ Tín thương lượng với Trương Thanh Sơn xem dây nho và mầm cây ăn quả cần bao nhiêu tiền, tiền xe, tiền bốc xếp cần bao nhiêu.
Trương Thanh Sơn chỉ khoát tay chặn lại.
“Dây nho dại này mọc hoang trong núi,


