Bốn phía trang viên nhà Liên Mạn Nhi, có chỗ có tường thấp, nhưng phần lớn đều chỉ trồng cây liễu, dưới cây còn trồng một loại hoa dại nhỏ tên là cúc bất tử.
Hoa cúc dại này lúc nở hoa có đủ mọi màu sắc, đóa hoa cũng không lớn, không có mùi thơm nhưng sức sống tràn trề, từng bụi rậm mọc trên mặt đất cũng rất dễ nhìn. Sở dĩ tên là bất tử vì bọn chúng tràn đầy sức sống. Chỉ cần gieo xuống, sau đó không cần chăm sóc nhiều, bọn chúng có thể tự sinh trưởng, nở ra hoa tươi đẹp. Cho dù mùa hè bị mưa rền gió dữ làm cho ngã rạp xuống mặt đất, sau đó sau cơn mưa trời lại sáng, bọn chúng cũng sẽ tự đứng lên, tiếp tục tràn trề sức sống tồn tại.
Muốn trồng hoa hồng gai đẹp hơn, thơm hơn, thậm chí hữu dụng hơn, nhưng Liên Mạn Nhi vẫn muốn giữ lại cúc bất tử. Bởi vì sức sống của hoa bất tử làm nàng phải khâm phục.
Mùa này, hoa bất tử còn chưa nở hoa, nhưng các bụi cây đã lớn lên tương đối khỏe mạnh.
“Cứ để hoa bất tử mọc ở đây đi, chúng ta trồng hoa hồng gai bên trong.” Liên Mạn Nhi nói.
Mấy hài tử phân công ra đào hố, tưới nước, gieo hạt, lấp đất. Bởi vì trong trang viên có kênh đào cho nên lấy nước rất dễ, việc trồng hoa cũng không khó, mấy hài tử cười cười nói nói như đang cùng chơi vậy.
“Nhiều cây ăn quả như vậy, nở hoa kết quả, còn có nhiều hoa như vậy…” Liên Mạn Nhi đưa mắt nhìn xung quanh, nghĩ tới một vấn đề, “Thật tiếc, chỗ này có thể nuôi một tổ ong mật. Nếu chúng ta nuôi một tổ ong, chúng ta có thể ăn mật ong.”
Hương hoa hồng gai ngọt ngào vô cùng dụ dỗ ong mật. Cây ăn quả, hoa sen, dưa và rau dưa trái cây các loại… nhà Liên Mạn Nhi trồng cũng sẽ nở hoa, cũng có thể nuôi dưỡng ong mật.
“Đúng vậy.” Trương Thải Vân gật đầu, “Trên núi bên kia của chúng ta có nuôi ong mật, nếu không chờ ta trở về, để cha ta vào núi lấy một tổ ong mật, sẽ nhờ người chuyển thùng nuôi ong tới cho các ngươi.”
“Tổ ong, còn cả ong mật kia dễ lấy như vậy sao, sẽ đốt đại cữu của ta mất.” Liên Mạn Nhi liền nói, “Thải Vân tỷ, không phải tỷ nói có người nuôi ong mật đó sao, cứ mua một tổ đi, mua cả thùng nuôi ong luôn.”
“Được, ta về sẽ lo liệu cho muội.” Trương Thải Vân cười ha ha nói.
“Thải Vân tỷ, vậy ngươi sắp xếp cho chúng ta nhanh một chút nhé.” Tiểu Thất nghe thấy có mật ong để ăn, hắn cũng không khách khí với Trương Thải Vân.
“Yên tâm đi, ta về sẽ lập tức lo liệu chuyện này cho ngươi, bảo đảm ngươi có thể ăn mật ong.” Trương Thải Vân cười nói.
Có thể ăn mật ong do nhà mình làm ra, Liên Mạn Nhi nghĩ thôi đã không nhịn được cao hứng. Trước cứ nuôi một tổ ong mật xem sao đã, nếu có thể được, Liên Mạn Nhi định mua thêm một tổ nữa, tài nguyên của trang viên này tuyệt đối không thể lãng phí.
Buổi trưa kết thúc công việc, về đến nhà đã thấy Lý thị, Trương thị và Trương Vương thị tụ tập cùng một chỗ, không biết đang nhỏ giọng nói gì, thấy mấy hài tử trở về liền ngậm miệng không nói gì nữa.
“Sắp trưa rồi, nhanh chuẩn bị cơm.”
Ba mẹ con đều đứng lên, xuống bếp bận rộn làm việc.
Người khác không nghĩ gì, nhưng trong lòng Liên Mạn Nhi còn chưa hết nghi vấn. Nàng chờ lúc xung quanh không có người, liền kéo Liên Chi Nhi lại hỏi thăm.
Liên Chi Nhi luôn ở nhà không ra ngoài, Liên Mạn Nhi cho rằng mấy người Trương thị nói gì, Liên Chi Nhi đều biết. Trong mắt mấy người Trương thị, các nàng là tiểu hài tử, nhưng Liên Chi Nhi đính hôn rồi, cũng coi như là người lớn.
“Tỷ cũng không biết, mẹ và mọi người cũng giấu tỷ.” Liên Chi Nhi cười lắc đầu, nói không biết.
Làm sao Liên Mạn Nhi có thể không nghe ra sơ hở trong lời nói của Liên Chi Nhi.
“Tỷ, cho tới trưa, mẹ và mọi người nói bao nhiêu chuyện, muội đây vừa hỏi, tỷ đã biết muội hỏi chuyện gì rồi? Tỷ, chắc chắc tỷ biết. Nói cho muội biết đi, muội sẽ không nói cho người khác.”
“Thật là cái gì cũng không giấu muội được.” Liên Chi Nhi cười, nhìn hai bên một chút, hạ giọng nói với Liên Mạn Nhi một câu.
“Làm mai cho Thải Vân tỷ ư?” Liên Mạn Nhi trợn to hai mắt nói.
“Suỵt.” Liên Chi Nhi bảo Liên Mạn Nhi không lên tiếng, “Còn chưa chắc, không thể nói, đừng để Thải Vân biết.”
“Vâng.” Liên Mạn Nhi gật đầu, tỏ vẻ nàng sẽ giữ bí mật.
Cơm trưa đặc biệt thịnh soạn, gà vịt thịt cá đều có, hơn nữa, Trương thị còn tự tay chiên, luộc cá loại khác biệt, mọi người ăn vô cùng ngon miệng.
Sau khi ăn cơm xong, nghỉ ngơi một hồi lâu, đoàn người Trương Thanh Sơn mới trở về. Liên Thủ Tín đào gần bốn mẫu cây khoai lang giống chất lên xe ngựa, Liên Mạn Nhi và tiểu Thất hẹn trước với Trương Thanh Sơn chuyện ong mật và thùng nuôi ong.
“Mẹ, khi nào trời nóng mẹ dẫn Thải Vân tới, đem cả mấy đứa nhỏ tới, ở nhiều vài ngày.” Tiễn Lý thị lên xe, Trương thị còn dặn dò.
……
Lúc cày bừa vụ xuân, không nói Liên Thủ Tín hàng ngày dẫn đứa ở xuống ruộng, Liên Mạn Nhi ở nhà mấy ngày cũng không nhàn rỗi, đầu tiên là bán hạt giống ngô. Hạt giống ngô không thu tiền mặt, chỉ ký văn thư, lúc thu hoạch sẽ trả lại bằng lương thực, tiếp theo bán khoai lang giống, lúc này mới lấy tiền mặt.
Chương 485: Trời Tháng Tư
Edit: An Người mua khoai lang giống rất nhiều, nhà Liên Mạn Nhi cũng không trồng trước mà chuyển sang cho những người đặt trước. Triệu gia thôn đặt một ngàn hai trăm ba mươi củ khoai mầm. Sau khi bàn giao rõ ràng số khoai lang giống đó, nhà Liên Mạn Nhi mới giữ lại đủ cho nhà mình, nhà Trương Thanh Sơn, nhà Ngô Gia Hưng và vài nhà khác.
Sau đó còn hai ngàn củ khoai giống mới đem bán cho người tới mua.
Cũng chỉ cần ba ngày, hai ngàn củ khoai giống này đều bán sạch.
“Mạn Nhi, khoai giống bán được tổng cộng bao nhiêu tiền?” Trương thị nhìn Liên Mạn Nhi đếm tiền, ký sổ liền hỏi.
Tổng cộng bán sáu ngàn hai trăm ba mươi củ khoai giống, mỗi củ giá năm văn tiền.
“Ba mươi mốt xâu tiền chẵn, ngoài ra còn một trăm năm mươi văn tiền.” Liên Mạn Nhi nói.
“Xuân này cũng không phí công bận rộn.” Liên Thủ Tín cười nói.
Muốn gây trồng nhiều củ khoai giống như vậy dù có đứa ở nhóm lửa, trông nom, Liên Thủ Tín làm chủ nhà cũng không thể mặc kệ, còn phải thường xuyên nửa đêm thức dậy đi xem, dẫn theo đứa ở nhóm lửa, tưới nước.
“Một mùa xuân này bận rộn khiến cha con gầy đi nhiều. Mẹ, mai chúng ta đi chợ mua hai cân xương sườn về ninh bồi bổ cho cha.” Liên Mạn Nhi cười nói.
“Một mùa đông này, nếu không phải con ăn tiết kiệm, khoai lang kia có thể đã bị con ăn sạch rồi.” Tiểu Thất vừa cho hai chú chó nhỏ ăn, đi tới nghe thấy lời này liền yếu ớt nói.
Mọi người bật cười.
“Muốn ăn đồ ngon gì còn có thế thiếu phần của con sao.” Trương thị liền nói.
“Cha đâu có gầy.” Liên Thủ Tín nghe thấy tiểu khuê nữ nhà mình nói muốn mua xương xườn về bồi bổ cho hắn, trong lòng vô cùng khoan khoái, liền cười nói, “Cha không cần bồi bổ, có hành tây chấm tương, cha ăn cái gì cũng thấy ngon. Muốn mua, mua cho a

