Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2 - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2 (xem 4485)

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2

inh đem bản đồ trang viên nhà Liên Mạn Nhi ra nghiên cứu qua một lần rồi mới ra quyết định.


Một khối hồ thạch liền đặt ở trong hồ nhỏ ở trước viện. Liên Mạn Nhi nhờ lão Hoàng tìm trên núi một người tay nghề giỏi, làm một cơ quan nhỏ, dẫn nước đến hồ thạch, hình thành núi giả thác chảy, trong ao nhỏ lại trồng thêm sen, nuôi thêm mấy con cá chép.


“Thật không ngờ, bài trí một hồi, khung cảnh của cả sân nhìn khác trước rất nhiều.” Lão Hoàng nhìn xem, vô cùng tán thán nói.


Một khối khác thì đặt ở hậu viện. Đợi đến lúc trong viện cây cối ngập tràn sắc xanh, sẽ cùng với hồ thạch này tạo thành môt phen phong cảnh. Liên Mạn Nhi tính toán lấy trong vườn một ít dây leo, kiểu như tường vi, đến để làm đẹp.


Phòng ốc của nhà Liên Mạn Nhi ít, sân có nhiều khoảng trống, nhiều chỗ dẫn nước đến, xung quanh trồng nhiều hoa cỏ, căn bản là không cần mở thêm hoa viên, bởi vì cả nhà các nàng sẽ ở trong hoa viên. Kiến trúc như vậy, là giống với bố cục lúc đầu tính toán.


Liên Mạn Nhi thích sống trong khung cảnh như vậy.


Hồ thạch, chẳng qua là là đến làm đẹp lúc mùa xuân bận rộn, việc cày bừa cho vụ xuân cũng phải khẩn cấp tiến hành rồi.


Vẫn như cũ nhờ phụ tử Ngô Ngọc Quý cùng Ngô Gia Hưng làm người trung gian, nhà Liên Mạn Nhi lại thuê thêm ba đầy tớ nữa, khỏe mạnh, lực lưỡng. Khế ước cũng ký là mười năm, là nô bộc bao ăn bao ở, thêm vào đó mỗi năm được hai xâu tiền công. Đãi ngộ như vậy cho nô bộc, xem ở xung quanh thôn, có vẻ hậu hĩnh rất nhiều.


Có ba đầy tớ giúp đỡ, Liên Thủ Tín tiến hành ương khoai lang.


Chương 480: Bánh Trái Du


*Cây du, thuộc họ Du (tên khoa học Ulmaceae, chi Ulmus), một loại cây rụng lá, lá hình răng cưa, rất phổ biến ở các nước ôn đới.


Khoai lang giống của nhà Liên Mạn Nhi năm ngoái đã có người đến đặt mua, trong đó có vài hộ ở Triệu gia thôn đặt hai trăm ba mươicây, trước đó vào thời điểm mùa thu năm ngoái, có mấy hộ nông dân ở các thôn trấn xung quanh Tam Thập Lý doanh tử đặt ba nghìn cây. Đến đầu xuân năm nay, như trước lại có vài người lục tục đến đặt mua.


Vì để có thể ươm đủ giống khoai lang, suốt một mùa đông qua, cả một nhà chỉ dám lựa ra những củ nhỏ, phẩm chất không tốt lắm để ăn, hơn nữa còn phải ăn rất tiết kiệm.


Giống khoai lang mà nhà Liên Mạn Nhi chuẩn bị ươm đều được lưu giữ trong hầm ngầm qua mùa đông. Lúc này lấy ra, mọi người kiểm tra, trừ một số ít bị biến chất, còn lại đa số đều được bảo quản rất tốt.


Năm nay gây giống khoai lang, Liên Thủ Tính lại tính dùng thổ kháng như mùa trước. Ở ngay trong viện, bên cạnh tường có dựng một căn hầm thấp. Bên trong hầm, ở giữa có một đường nhỏ, phía hai bên dùng gạch vuông (gạch sống, phơi nắng không nung) để xây giường gạch. Liên Thủ Tín mang theo vài người đầy tớ, chở cát mịn tới đây, đem cát rải đều lên trên giường gạch, lại đem củ khoai lang xếp lên trên rồi dùng đất cát phủ lên, sau đó mấy người nhóm lửa ở trong bếp lò, thẳng đến lúc đạt được nhiệt độ thích hợp mới thôi.


Trong suốt thời gian ươm giống, trên giường gạch phải duy trì ở nhiệt độ nhất định.


Có kinh nghiệm ươm giống của năm ngoái, năm nay Liên Thủ Tín liền quen tay quen chân, đem các phần công việc an bài cho mấy người đầy tớ hết sức thỏa đáng. Mà năm nay có người làm chuyên môn đảm nhận công việc đốt kháng, Liên Thủ Tín chỉ cần đúng hạn đến kiểm tra, so với trước kia nhàn hạ hơn nhiều.


Liên Mạn Nhi thì không nhàn rỗi, nàng đang chuẩn bị hạt giống để trồng rau.


Năm nay trong nhà nhiều thêm hơn năm miệng ăn, lại toàn người tráng kiện, sức ăn tất nhiên không hề nhỏ. Vườn rau giờ đã được mở rộng gấp đôi, nàng liền phải chuẩn bị thêm nhiều giống rau.


Hai đầu giường đặt gần phía lò sưởi ở nhà trên của Đông phòng cùng Tây phòng cơ hồ bày đầy khay cùng bát, mà phía vườn rau lại mở thêm một khoảnh đất nhỏ, chuẩn bị làm ruộng ươm. Nếu muốn nhanh chóng có rau dưa để ăn, sớm ươm sớm gieo chính là biện pháp tốt nhất.


Mà trong những khay kia, đến một nửa là hạt giống cây ngô.


Ăn xong cơm trưa, Liên Mạn Nhi trở lại phòng của mình. Bởi vì ngoài phòng đốt bếp lò cho nên giường gạch vẫn luôn giữ nhiệt, khí trời cũng rất tốt, ánh nắng chan hòa xuyên qua cửa thủy tinh, hắt lên phía giường gạch, tuy chỉ mặc áo kép nhưng Liên Mạn Nhi cảm thấy vô cùng ấm áp, thập phần thoải mái.


Đại Hoa theo chân nàng tới đây, kêu meo lên một tiếng rồi nhảy tót lên trên giường gạch, dưới ánh nắng ấm áp tìm một chỗ thư thái, cuộn tròn thân mình, hai mắt lim dim bắt đầu ngủ.


“Đúng là cái đồ mèo lười.” Liên Mạn Nhi cười mắng một tiếng.


Xuân khốn thu phạt (春困秋乏,thời tiết mùa xuân và mùa thu dễ khiến con người mệt mỏi, buồn ngủ), nhìn bộ dáng ngủ ngon lành của Đại Hoa, nàng không khỏi cảm thấy chút mệt mỏi.


“Tỷ, chúng ta nghỉ trưa một chút đi.” Liên Mạn Nhi nói với Liên Chi Nhi.


Hai tỷ muội đem chiếc đệm ngồi của mình trải lên trên giường. Đệm ngồi này, chiều rộng thì bằng đệm giường, nhưng chiều dọc lại chỉ bằng một nửa. Đệm ngồi của Liên Mạn Nhi phía mặt ngoài bọc vải hoa đỏ thẫm, bên trong là vải bông trắng, còn đệm ngồi của Liên Chi Nhi bên trong cũng là vải bông đỏ. Khuê nữ ở những nhà nông dân đều chú trọng đến cái này, bình thường đều có một chiếc đệm ngồi như vậy, khi ngồi ở trên giường gạch đều lấy ra dùng, thứ nhất là để sạch sẽ, sau đó lại giữ cho quần áo không bị hỏng.


Mà đệm ngồi còn có một công dụng đặc biệt nữa. Đối với nữ hài tử, trong những ngày nguyệt sự tới, lúc ngủ sẽ lấy đệm ngồi này trải nên trên đệm giường, như vậy nếu có vô ý làm dơ, chỉ cần đem đệm ngồi đi giặt, không phải phiền toái tháo cả một đại đệm giường.


Đây cũng là lý do tại sao bên trong đệm ngồi của Liên Mạn Nhi là vải bông trắng còn của Liên Chi Nhi lại là vải bông đỏ.


Hai tỷ muội trải đệm ra thật tốt, rồi vào trong phòng lấy gối đầu cùng chăn ra, sau đó đi đóng cửa, cởi giày lên trên giường gạch, lại đem áo khoác cởi ra, xong tất cả mới nằm xuống.


Đại Hoa mở mắt ra, kêu meo một tiếng, rồi đứng dậy, nhảy đến bên gối đầu của Liên Mạn Nhi nằm xấp xuống, nhắm hai mắt lại, cái mông mập ú kề sát mặt Liên Mạn Nhi làm cho nàng hô hấp khó khăn.


“Cái con mèo mập này, mày cũng biết chọn chỗ quá đấy.”


Liên Mạn Nhi cười đem Đại Hoa ôm xuống, trong chăn ở trước ngực. Đại Hoa rất nhanh liền nhân đó mà cuộn cuộn người lại, đem cái đầu lông xù lộ ở ngoài chăn co co rụt rụt vào bên trong. Trong lúc hành động, ngay cả mí mắt của Đại Hoa nhà ta cũng không có nhấc lên.


“Đừng mắng nó, nó vẫn còn có chỗ hữu dụng mà.” Liên chi Nhi liền nói, nó ở đây dĩ nhiên là chỉ Đại Hoa.”Có nó, trong cửa hàng của chúng ta sẽ không có chuột.”


“Ừm.” Liên Mạn Nhi tỏ vẻ đồng ý, “Nhà ta hiện tại phòng ốc nhiều, chờ ít ngày nữa, chúng ta chắc phải mua thêm một hai con.”


“Hôm nọ Gia Ngọc đến, không phải nói mèo nhà lão Lục chuẩn bị đẻ con sao? Đợi đến lúc đó chúng ta đến nhà lão mua luôn đi.” Liên Chi Nhi liền nói.


“Muội cũng vậy nghĩ như vậy.” Liên Mạn Nhi liền nói, “Nghe nói mèo nhà lão Lục là giốn

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Anh trốn vợ sắp cưới đến sống cùng với tôi

Vừa biết anh có vợ thì tôi phát hiện mình có thai

Giá Như Em Là Con Gái

Tử vi hàng ngày 12 cung hoàng đạo Thứ Tư ngày 08/03/2017

Hạo Nhiên: Năm năm tháng tháng