Hơn nữa, chuyện Liên Kế Tổ lưu lại văn tự, Liên Mạn Nhi cũng đã sớm cùng cả nhà khơi thông.
Trương thị dĩ nhiên sẽ không bỏ qua Liên Mạn Nhi mà tự ra chủ trương.
“Còn trả gì chứ, khi đưa tiền chẳng phải đã nói rồi sao, là chúng ta cho, không có vay mượn gì hết.” Trương thị không chịu nhận tiền màTưởng thị đưa qua.
“Đúng vậy, đại tẩu, tẩu làm như vậy, khác nào coi nhà bọn muội là người ngoài.” Liên Mạn Nhi cũng cười nói.
“Cháu nào dám xem mọi người là người ngoài, chỉ là, chuyện này nhất định phải làm chu toàn.” Tưởng thị cười cười, nói tiếp, “Tứ thẩm, đây là lời Lão thái gia cùng Đại lão gia căn dặn, nhất định phải đem số tiền này đưa lại choTứ thúc và Tứ thẩm.”
Tưởng thị lại lấy Liên lão gia tử cùng Liên Thủ Nhân ra làm giá đỡ.
Tưởng thị là người rất giảo hoạt, nói chuyện giọt nước cũng không lọt, luôn là đem chính mình hoàn toàn vô can. Chẳng hạn như, việc đưa lễ tới, là do Chu thị làm chủ, còn như muốn Trương thị nhận lấy tiền, trả lại văn tự cho nàng, lại nói là do Liên lão gia tử cùng Liên Thủ Nhân phân phó.
Liên lão gia tử cùng Chu thị là cha mẹ ruột của Liên Thủ Tín, Liên Thủ Nhân là đại ca ruột của hắn, ba vị này cấp Liên Thủ Tín, Liên Thủ Lễ. Liên Thủ Lễ chỉ có cảm kích, không dám oán trách lời nào. Mà bọn họ lên tiếng, Liên Thủ Tín cũng phải ngoan ngoãn vâng theo.
Đổi lại nếu Tưởng thị nói đây là nàng cùng Liên Kế Tổ muốn, như vậy Trương thị có thể dựa vào thân phận trưởng bối, ra mặt trách cứ nàng.
“Ông nội sao lại khách khí như vậy. Chuyện này thực sự không cần mà.” Liên Mạn Nhi liền cười nói.
“Tứ thẩm, đại gia (chỉ Liên Kế Tổ) bởi vì chuyện này, mà bị không ít người quở trách. Nếu giờ Tứ thẩm không nhận món tiền này, đến lúc bọn cháu về bên kia, Lão thái gia cùng Đại lão gia đều sẽ không tha cho chàng, dù là cháu, đến lúc đó cũng không biết phải ăn nói như thế nào.” Mắt thấy nhắc tới Liên lão gia tử cùng Liên Thủ Nhân cũng không có tác dụng, Tưởng thị lời nói lại càng mềm mỏng.”Tứ thẩm, coi như là thẩm đau lòng cháu trai, đau lòng cháu dâu người đi.”
Nàng đây là dùng mặt mũi hai tiểu vợ chồng nàng để van cầu Trương thị.
Trương thị đối đãi vãn bối, từ trước tới giờ đều mềm lòng, dễ nói chuyện. Tưởng thị lại đến đại diện cho Liên gia. Ngày trước Trương thị đối đãi với Tưởng thị, chính là, cho dù không để cho Liên kế tổ mặt mũi, cũng phải cho Tưởng thị một chút thể diện.
Chỉ là, ở Thái Thương xảy ra nhiều chuyện như vậy, khiến cho cái nhìn của Trương thị về Tưởng thị đã thay đổi.
Trương thị hiện tại không có hảo cảm, thậm chí có chút phòng bị đối với Tưởng thị.
Nhưng mà Trương thị da mặt mỏng, cho dù có không thích, có phòng bị Tưởng thị, nghe Tưởng thị mềm giọng khẩn cầu như vậy, điều nàng có thể làm được là lấy tâm tình cứng rắn mà không đáp ứng, muốn nàng sảng khoái cự tuyệt thì còn khó hơn đi lên trời.
Da mặt mỏng là thổ ngữ ở vùng nông thông Tam Thập Lý doanh tử, ý tứ đại khái chính là hay ngại ngùng, xấu hổ.
“Sao lại nói như vậy chứ.” Trương thị liền khó xử nói.
“Mẹ, đại tẩu con đã khẩn cầu mẹ như vậy, tiền này, mẹ vẫn nên nhận đi.” Liên Mạn Nhi ở bên canh nhìn thấy liền cười nói.
“Hả?” Trương thị nhìn thoáng qua Liên Mạn Nhi, thấy Liên Mạn Nhi hướng nàng gật đầu, mặc dù trong lòng không giải thích được, nhưng mà vẫn làm theo ý tứ của Liên Mạn Nhi, đem tiền nhận lấy.
“Xem ngươi nói kìa, thật giống như ta không nhận số tiền này thì sẽ có đại họa xảy ra vậy. Được rồi, tiền này ta liền nhận.” Trương thị nói.
Tưởng thị thấyTrương thị nhận tiền, giống như thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Trương thị mặc dù cầm tiền, nhưng lại không đề cập tới văn kiện thỏa thuận của Liên Kế Tổ.
Tưởng thị đợi hồi lâu không thấy, đành phải mở miệng lần nữa.
“Tứ thẩm….văn tự kia?” Tưởng thị nhắc nhở Trương thị.
“Văn tự gì?” Trương thị nhận được Liên Mạn Nhi ra dấu, liền cố ý giả ngu nói.
“Chính là cái văn tự mà Liên Mạn Nhi cho đại gia mượn tiền, rồi đóng dấu tay vào đó.” Tưởng thị đành phải nói rõ.
“A. . . . . .” Trương thị làm bộ dáng như chợt hiểu ra.
“Đại tẩu, tẩu nói chính là tờ giấy kia sao?” Câu chuyện đã nói đến đây, Liên Mạn Nhi liền cười nói, “Lúc đó chỉ là muốn đùa với Kế Tổ ca một chút, về sau muội cũng không biết đã ném đi đâu rồi, mẹ, hay là người cầm đi nhóm lửa rồi?”
Liên Mạn Nhi cố ý hỏi Trương thị.
“Đã qua nhiều ngày như vậy rồi, mẹ làm sao mà nhớ nổi. Mạn Nhi, sao con có thể bất cẩn như vậy chứ?” Trương thị liền nói.
“Đâu có nghĩ tới để cho Kế Tổ ca phải trả lại tiền, giữ lại cũng chẳng để làm gì, sao con lại phải lưu tâm làm gì chứ.” Liên Mạn Nhi cười nói.
“Vậy……văn tự kia bây giờ là còn hay mất?” Tưởng thị ánh mắt tối sầm lại, liền truy hỏi.
“Cái này, cũng không rõ thế nào nữa.” Liên Mạn Nhi liền nhận lấy túi tiền trong tay Trương thị, “Đại tẩu, nếu không thì tẩu chờ ở đây một chút nhé, để muội đi vào trong phòng tìm một chút xem sao.”
Tưởng thị còn có thể nói gì, chỉ có thể gật đầu.
Liên Mạn Nhi liền mang theo túi tiền, đi vào trong hậu viện.
Trở lại trong phòng, Liên Mạn Nhi lấy tiền trong túi đổ ra, đếm rồi xếp vào trong hộp tiền, sau đó rửa tay, cầm lấy một quả táo, lại xuất ra một quyển sách, lật đến trang đang đọc dở ngày hôm qua, vừa đọc vừa gặm táo.
Ăn xong quả táo, Liên Mạn Nhi mới buông sách xuống, chậm rì rì quay trở lại tiền viện.
“. . . . . . Tìm không thấy.” Liên Mạn Nhi buông buông tay, nói cho Tưởng thị.
Tìm không thấy, cùng không cẩn thận đã mất hoặc là đã bị phá hủy, không có đồng dạng như nhau. Nói cách khác, chứng từ này về sau sẽ biến mất hoàn toàn, hoặc cũng sẽ có thể bị người tìm ra.
Tưởng thị là người thông minh, đương nhiên nàng biết phương diện này có khác biệt.
Nếu như Liên Mạn Nhi nói đã bị mất, bị hủy, sau này cho dù Liên Mạn Nhi đem văn tự lấy ra, nàng còn có thể phản bác. Nhưng mà Liên Mạn Nhi chỉ nói tìm không thấy, nàng còn có thể nói gì.
Bảo Liên Mạn Nhi tiếp tục tìm kiếm?
Liên Mạn Nhi sẽ đáp ứng, nhưng kết quả chỉ sợ vẫn như cũ là không tìm thấy.
Trương thị cùng Liên Mạn Nhi ngầm thống nhất, đều tỏ thái độ, nói văn tự kia cũng không có gì quan trọng, mà nàng có cố ý cưỡng cầu, cũng chỉ như muối bỏ bể.
Hơn nữa, dù nàng có cố ý cưỡng cầu, kết quả cũng sẽ không có gì khác biệt.
“Cái này….. .” Tưởng thị khẽ nhíu mày, thông minh như nàng, giờ phút này cũng không biết tìm lời nào thích hợp để nói.
“Đại tẩu, đây chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, tẩu trở về thì nói với ông nội cùng Đại bá là đã đem tiền đưa qua, đảm bảo chuyện gì cũng không có….cái kia cũng không phải biên lai mượn đồ, có gì quan trọng đâu. Cả nhà chúng ta đều hòa thuận với nhau, có gì mà phải lo lắng chứ.” Liên Mạn Nhi liền nói.
Ý tứ của Liên Mạn Nhi rất rõ ràng, văn tự kia, có thể tồn tại, cũng có thể không tồn tại. Chỉ cần các người không đến trêu chọc

