Liên Thủ Tín cũng nhìn Liên Kế Tổ nói: “Kế Tổ, là cha cháu không muốn phụng dưỡng lão thái thái nữa, muốn đem lão thái thái đến đây mặc kệ phải không? Cháu… Các người thực sự có thể làm được như vậy.”
Liên Kế Tổ vội nói: “Không có chuyện đó. Đây là lão thái thái tự mình muốn về.”
Liên Thủ Tín nói: “Không có khả năng. Ông nội cháu vẫn còn ở Thái Thương, bà nội cháu không thể một mình trở về. Hơn nữa tiểu cô cháu vẫn ở Thái Thương, bà nội cháu lại càng không nỡ xa tiểu cô.”
Liên Kế Tổ vội vã giải thích: “Thật sự là chính bà nội cháu muốn trở về mà.”
Liên Kế Tổ vừa nói lại vừa liếc nhìn Ngô Gia Hưng. Đây là có chuyện muốn nói nhưng cố kị Ngô Gia Hưng ngồi đây nên không thể nói.
Ngô Gia Hưng liền đứng lên muốn cáo từ.
Liên Mạn Nhi có chút buồn cười. Đến nước này rồi, Liên Kế Tổ còn có chuyện gì phải kiêng kỵ người ngoài sao? Chẳng lẽ hắn không biết chỉ bằng những gì hôm nay hắn làm, hắn đã vang danh Thanh Dương trấn rồi sao? Còn có việc gì nghiêm trọng hơn, đáng xấu hổ so với việc hắn ném Chu thị một mình ở lại Thái Thương, không gặp Liên Thủ Tín, Liên Thủ Lễ đã chạy mất dạng bị bắt trở về sao?
Liên Mạn Nhi vội nói với Ngô Gia Hưng: “Gia Hưng ca, huynh nếu không có việc gì vội phải đi thì cứ ngồi lại đã.”
Đây là coi như Ngô Gia Hưng đã là người trong nhà, mặc kệ Liên Kế Tổ nói cái gì cũng không cần kiêng kị.
Ngô Gia Hưng đương nhiên minh bạch ý tứ của Liên Mạn Nhi nhưng hắn cũng có lo nghĩ riêng của hắn: “Vậy huynh đi thư phòng ngồi, có chuyện gì, muội cho người báo huynh một tiếng.”
Liên Mạn Nhi nghe Ngô Gia Hưngnói vậy đành gật đầu, để tiểu Thất dẫn Ngô Gia Hưngđi.Ngô Gia Hưngrời đi là sợ Liên Kế Tổ nói đến chuyện quan trọng làm mất mặt Liên Thủ Tín.Ngô Gia Hưngtránh đi là thể hiện người thành thục mà Liên Mạn Nhi lưu khách lại cũng là có ý tứ.
Liên Thủ Tín truy vấn Liên Kế Tổ: “Cháu nói bà nội chính mình đòi về là vì sao?”
Liên Kế Tổ đáp: “Đây là bởi vì lão thái thái cùng lão gia tử giận dỗi.”
Trương thị biểu thi không tin: “Vợ chồng già rồi, bình thường ở nhà không phải cũng có lúc lục đục sao? Không phải đều qua hết sao?”
Liên Thủ Tín cũng không tin: “Coi như hai ông bà giận dỗi nhưng mọi người ở đó không biết khuyên giải sao? Sao lại thật sự để cho bà quay về? Đường xa như vậy, bà cũng lớn tuổi rồi còn như trẻ con sao?”
Liên Mạn Nhi gật đầu đồng ý với lời nói của Liên Thủ Tín, Trương thị. Chu thị cùng Liên lão gia tử giận dỗi. Chu thị là người tùy hứng nhưng cũng là người không thích ra ngoài. Chu thị sẽ ở trong viện đại náo cho đến khi những người đối lập với bà phải chịu thua. Chu thị tuyệt đối sẽ không chỉ đơn giản vì dận dỗi mà ngôi xe mấy trăm dặm quay về Tam thập lý doanh.
Liên Kế Tổ lúng túng tựa hồ như cũng khó mở miệng: “Lần này không phải là náo loạn bình thường. Chuyện này không dễ nói…”
Liên Mạn Nhi truy vấn: “Là chuyện gì?”
Liên Kế Tổ đưa hai tay lên che kín mặt nói: “Lão thái thái nghi ngờ… nghi ngờ lão gia tử có người khác.”
“Cái gì?”Một phòng người đều kinh hô, biểu lộ không thể tin được.
Liên Thủ Tín đỏ mặt nói: “Điều đó là không thể nào.” Hắn không tin Liên lão gia tử tóc đã bạc còn xuất hiện vấn đề ở phương diện này.
Liên Mạn Nhi nói: “Chỉ là nghi ngờ mà có thể náo đến như vậy khiến bà nội hờn dỗi trở về. Điều đó là không có khả năng. Kế tổ ca. Huynh vẫn chưa chịu nói thật.”
Chương 461: Bên Nào Cũng Cho Là Mình Phải
Edit: Rina Beta: Tiểu Tuyền “Kế Tổ, rốt cuộc là chuyện gì, con nói đi.” Liên Thủ Tín liền nói với Liên Kế Tổ.
“Tính tình bà nội, tứ thúc, tứ thẩm, Mạn Nhi các ngươi cũng không phải không biết.” Liên Kế Tổ không thể giấu, chỉ phải nói, “Sự tình là có chuyện như vậy…”
Từ lúc Liên Tú Nhi xuất giá, Chu thị liền nhớ nàng, hai mẹ con lui tới rất nhiều. Nhiều lần là Liên Tú Nhi về nhà, nhưng mà, vì tận mắt xem khuê nữ sống ở nhà chồng như thế nào, Chu thị không thích xuất môn có đôi khi cũng sẽ đi Trịnh gia nhìn xem.
Ngày nào đó, Chu thị ăn điểm tâm, an vị xe đi Trịnh gia thăm khuê nữ Liên Tú Nhi, luôn luôn tại Trịnh gia ăn cơm chiều. Liên Tú Nhi tính để Chu thị ở Trịnh gia ngủ lại một đêm, hơn nữa cũng phái người đến đưa thư cho Huyện thừa nha, nói Chu thị buổi tối không quay về.
Nhưng là cá tính Chu thị, ở bên ngoài không quen,, cuối cùng vẫn trở về nhà. Thời điểm Chu thị về nhà, trời đã sẩm tối. Kết quả, bà đi vào trong viện, vừa vặn liền thấy Bình tẩu từ trong phòng Liên Lão gia tử đi ra. Chu thị lập tức liền nổi lên lòng nghi ngờ, gọi Bình tẩu lại. Sau đó, Chu thị liền vào phòng, vừa thấy trong phòng chỉ có một mình Liên Lão gia tử, Chu thị lập tức liền phát hỏa, cho rằng Liên Lão gia tử cùng Bình tẩu hai người vụng trộm.
Chu thị tính tình nóng nảy, lập tức liền kéo Bình tẩu chửi ầm lên. Mắng Bình tẩu là một quả phụ, mà không tuân thủ nữ tắc, câu dẫn nam nhân. Còn mắng Liên Lão gia tử là lão súc sinh không biết xấu hổ.
“Bà nội mà há mồm thì mọi người cũng biết rồi. Bà vừa mắng, Bình tẩu lập tức đụng đầu tự tử. Mọi người phải chết sống kéo lại, chẳng qua trên đầu Bình tẩu cũng đụng chảy máu, thiếu chút nữa liền ầm ĩ ra mạng người.” Liên Kế Tổ nói với Liên Thủ Tín.”Tứ thúc, Bình tẩu kia không phải người hầu bán đứt cho nhà chúng ta, nếu thật xảy ra tai nạn chết người, bà nội phải bắt giam vào đại lao đền mạng. Chức quan Huyện thừa của Đại lão gia cũng không cần làm nữa….Ông nội mắng bà nội một trận. Lại thấy Bình tẩu như vậy, lão gia tử biết lợi hại, đã nói lão thái thái vài câu…”
“Lão thái thái cũng bắt đầu tìm cái chết. Mắng tất cả chúng ta, Liên gia tổ tông mười tám đời cũng đều mắng một lần.” Liên Kế Tổ lại tiếp tục nói, “Lão thái thái giọng to, vừa làm ầm ĩ, thì bên ngoài còn có không ít già trẻ nghe thấy, còn có người trong huyện nha cũng tiến vào khuyên can.
“Bình tẩu vốn bị đụng choáng váng, vừa tỉnh lại. Cũng đi theo khóc nháo, nói nàng là một người sạch sẽ, bị lão thái thái làm hỏng, nàng không có cách nào khác sống, muốn tìm cái chết. Nói chúng ta lúc ấy dù ngăn cản nàng. Qua đi nàng cũng có cơ hội tìm chết. Nàng còn nói cho những người đến khuyên nhủ, nói là vạn nhất nàng chết, không vì chuyện gì khác chính là vì chuyện này, còn nói mọi người giải oan cho nàng. Còn nói nhà Huyện thừa đây khi dễ nàng quả phụ thất nghiệp gì…”
Liên Kế Tổ là nam nhân vô cùng không thú vị, tự thuật chuyện khá khô khan. Nhưng, dù vậy, Liên Mạn Nhi cũng có thể tưởng tượng được, tình cảnh ngay lúc đó là hỗn loạn cỡ nào.
Nàng cũng đoán được. Sau lại sẽ phát sinh chuyện gì.
Mặc dù Liên Lão gia tử cùng Bình tẩu cái gì cũng không có, nhưng bị Chu thị nháo như vậy, Bình tẩu hoặc là thật sự đi tìm chết, hoặc là cũng chỉ có thể lại ở Liên gia.
Chu thị tính tình này, Liên Mạn Nhi chịu thua. Nàng nhớ tới năm trước, Chu thị cho rằng Trương thị ăn trộm trứng gà. Ở dưới tình huống không có chứng cớ gì, hơn nữa biết rõ cách làm người của Trương thị, nhưng v


