Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2 - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2 (xem 4533)

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2

“… Thời điểm ta vào nhà, lão vương đản kia đang xách quần kia…”


Chuyện phong lưu của Liên Lão gia tử, nhưng lại bị Chu thị nói thô lậu không chịu nổi như vậy, nữ quyến vãn bối trong phòng đều hoặc là cúi đầu, hoặc là xoay mặt, xấu hổ.


“… Đó cũng chính là vừa vặn, lão gia tử… Thực không có chuyện kia.” Liên Kế Tổ thấp giọng nói.


“Hắn không có việc gì, hắn không có việc gì có thể nói sẽ cho tiểu quả phụ kia một cái công đạo? Hắn không có việc gì, hắn không có việc gì có thể đuổi ta trở về?” Chu thị lạnh lùng nói.


“Cái này đâu có nói đuổi đâu.” Liên Kế Tổ nói.


“Gì nói đuổi, lão kia chính là có ngoại tâm, chướng mắt lão bà ta…. Thiếu đạo đức, đỉnh đầu lở loét, lòng bàn chân chảy mủ…” Chu thị lại bắt đầu hung tợn mắng.


Liên Mạn Nhi ngồi ở kia, đối với nguyền rủa của Chu thị mắt điếc tai ngơ, nàng mê mang.


Y như lời Liên Kế Tổ nói, Liên Lão gia tử cùng Bình tẩu, chỉ là chuyện hiểu lầm, là Chu thị hồ nháo, đem việc giả làm thực. Mà Chu thị lại nói có cái mũi có mắt, tựa hồ giữa Liên Lão gia tử cùng Bình tẩu, thật đúng là đã xảy ra chút chuyện không thể không nói.


Sự tình chân tướng là như thế nào?


Liên Mạn Nhi nghĩ nghĩ, liền cảm thấy, nàng suy nghĩ nhiều. Sự tình rốt cuộc như thế nào, đối với nàng mà nói, lại có quan hệ gì kia. Có thể khẳng định là, phương thức Chu thị xử lý sự tình, vô cùng ngu xuẩn. Chính là Liên Lão gia tử cùng Bình tẩu thật sự có chuyện gì, thì Chu thị cũng không nên như vậy. Ầm ĩ lên, Bình tẩu sẽ không có đường lui.


Bình tẩu cũng không phải bán đứt mình cho các nàng, quả thực chính là tìm phiền toái cho chính mình.


Chỉ cần tạm thời nhẫn nại, qua đi, rồi tìm lấy cớ đuổi Bình tẩu đi, Chu thị ở trong phòng nhà mình, thích như thế nào tính sổ Liên Lão gia tử liền như thế ấy.


Nhưng Chu thị không chỉ có náo loạn, còn đặc biệt nháo lớn hơn, đem Bình tẩu dồn vào ngõ cụt, đồng thời cũng khiến Liên Lão gia tử tức nước vỡ bờ. Thật sự là chỉ muốn nhất thời ngoài miệng thống khoái, lại mang về cho mình thêm một “tỷ muội”.


Mà sau đó, Chu thị dỗi muốn về Tam Thập Lý doanh tử, đây lại là ngu càng thêm ngu, hơn nữa, đây cũng không phải tác phong của Chu thị. Trận này không đánh thắng, ngược lại còn thua, theo tính tình của Chu thị, nên kiên trì đến cùng, không thắng không lui, rút lui là chuyện vạn vạn lần không có khả năng.


Về phần lời nói dỗi về nhà Chu thị quả thật có nói. Đây không có nghĩa là bà thật sự muốn về nhà, đây chính là sự uy hiếp của bà.


Chẳng qua, lúc này đây, Chu thị uy hiếp không chỉ có không có hiệu quả, không làm cho mọi người chịu thua, ngược lại còn làm cho người ta nhân cơ hội này, thật sự đuổi bà ra khỏi Thái Thương.


Liên Mạn Nhi cơ hồ có thể tưởng tượng đến tình cảnh ngay lúc đó, Chu thị kêu lớn tiếng phải đi, Liên Lão gia tử bị tức nói ngươi muốn đi thì đi, sau đó, không có bất luận kẻ nào ra mặt đến giữ Chu thị, còn có người vì Chu thị chuẩn bị tốt xe ngựa. Chu thị sượng mặt, chưa kịp có phản ứng gì, thì đã bị đóng gói đưa lên xe.


Nghĩ vậy, Liên Mạn Nhi không khỏi hé miệng nhịn cười.


Chu thị ngồi ở trên kháng , mắng nửa ngày, rốt cục cũng dừng miệng lại. Bà tựa hồ có chút mệt mỏi, dù sao lớn tuổi, còn chạy xa như vậy.


“Cái kháng này lạnh như băng, các ngươi muốn đông chết ta a?” Chu thị mũi không phải mũi, mặt không phải mặt nói.


Vẫn không dễ nói chuyện như trước, mỗi một câu đều phải làm khó người ta. Đương nhiên, thói quen nói chuyện loại này của Chu thị, cũng chia đối tượng, đối mặt là người tam phòng cùng tứ phòng, bà đã có thói quen tự nhiên này.


Ai bảo hai nhà này mọi người mềm lòng, đều nuông chiều bà chứ ?


“Kế Tổ ca, ca không nghe bà nội nói sao, nhanh đi đốt nóng kháng cho bà nội đi. Nội, Đại bá cùng Đại bá mẫu cho ca đến, không phải bảo ca hầu hạ bà nội sao ?” Liên Mạn Nhi lập tức sai khiến Liên Kế Tổ.


Chương 463: Áp Đảo


Edit: Rina Beta: Tiểu Tuyền Liên Kế Tổ khi nào thì làm qua việc như vậy, nhưng mà trong lòng hắn có chút sợ Liên Mạn Nhi, liền chầm chậm xuống kháng.


“Để ta đi.” Liên Lan Nhi cười nói. Trong lời nói của Liên Mạn Nhi cũng nói đến nàng, nàng nghe ra được.


“Cô cả, người không nói lời nào cháu còn thiếu chút nữa đã quên.” Liên Mạn Nhi liền cười nói, “Chúng ta vừa rồi hỏi Kế Tổ ca, vì sao Đại bá mẫu, đại tẩu các nàng đều không trở lại hầu hạ bà nội. Kế Tổ ca nói, ai hầu hạ cũng không như Cô cả hầu hạ. Có Cô cả, Đại bá, Đại bá mẫu bọn họ đều bớt lo, chúng ta cũng đều đi theo yên tâm.”


Liên Lan Nhi liền đi theo Liên Kế Tổ ra khỏi phòng ở, đi tìm củi nhóm lửa.


Trong lúc này, Chu thị an vị ở trên kháng, cái gì cũng đều không có nói.


Vừa rồi từ gian ngoài, Liên Mạn Nhi thử một lần, hiện tại thấy Chu thị lại là như thế này, trong lòng nàng liền càng thêm nắm chắc. Chu thị ở Tam Thập Lý doanh tử đợi lâu không được, bà nhất định là đặc biệt muốn nhanh trở lại Thái Thương.


“Bà nội, Cô cả cùng Kế Tổ ca cũng không ở đây, chúng ta hỏi người một câu. Người muốn một mình ở lại Tam Thập Lý doanh tử, hay là muốn về Thái Thương ?” Biết quanh co lòng vòng đối với Chu thị vô dụng, Liên Mạn Nhi liền trực tiếp hỏi.


Chu thị vẻ mặt bình tĩnh, sau một lúc lâu cũng không nói.


Bởi vì tùy hứng, bị người ta bỡn quá hoá thật, từ Thái Thương trở về, còn không chịu nhận bài học dạy dỗ, hiện tại bày ra thái độ như vậy, đơn giản là muốn làm cho con trai, con dâu ở nhà chịu thua bà, dỗ bà, cho bà một bậc thang đi xuống.


Bất quá lần này, Liên Mạn Nhi quyết định chủ ý, ai cũng không thể lại chiều Chu thị.


“Bà nội cứ từ từ nghĩ đi. Nghĩ xong rồi, thì nói cho chúng con biết.” Liên Mạn Nhi nói, “Người nếu muốn ở lại Tam Thập Lý doanh tử, có Cô cả cùng Kế Tổ ca chiếu cố. Việc nặng Kế Tổ ca làm. Nấu cơm, nấu nước, hầu hạ người cẩn thận, Cô cả làm. Đây đều là Đại bá ở bên kia an bài tốt…. Chúng con sẽ không tiến lên, đỡ phải người bị người khác chê cười. Là cùng sống với con trai, con dâu, tôn tử, cháu gái một đống lớn. Không có người quan tâm người, còn phải để cho người đã ở riêng chăm sóc.”


“Bà nội nếu mất hứng, bà cứ việc mắng tiếp, nháo tiếp, đến lúc đó chúng ta nghe đến tin, khẳng định lại đây giúp đỡ bà. Là Cô cả, Kế Tổ ca không hầu hạ người tốt. Là muốn đánh, hay là muốn mắng, hay là đưa quan phủ. Một câu của bà, chúng ta đều có thể làm theo.”


“Đúng rồi, còn có một việc, nói cho nội biết. Hàng xóm, chúng ta đều chào hỏi qua. Bà nội cứ yên tâm đi, Kế Tổ ca chạy không được, Cô cả thì chúng cháu yên tâm, nàng khẳng định không thể bỏ nội mặc kệ, các nàng đều ở tại đây cùng bà.”


“Còn gì nữa không.” Liên Mạn Nhi nói chuyện, liền đứng lên.”Cha, mẹ, hai người còn có gì lời muốn nói không?”


Trương thị trực tiếp lắc đầu.


“Vậy, mẹ, mẹ cứ yên tâm đợi đi. Thế nào, thế nào…” Liên Thủ Tín nghĩ nghĩ, liền nói với Chu thị. Ý tứ của hắn là muốn nói. Chẳng sợ Liên Thủ Nhân, Liên Thủ Nghĩa không nuôi sống Chu thị, có hắn, cũng không thể để Chu thị không có chỗ dựa vào.


“Ta cho ngươi thay ta làm chủ

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Quỳ xin bạn trai cưới vì cái thai đã hơn 8 tháng nhưng anh ta lại từ chối rồi phóng xe đi nhưng 3′ sau thì…

Vợ “đèn đỏ”, chồng cả đêm không được mặc quần áo vì cứ mặc vào là 5 phút sau phải bỏ ra vì…

Giả vờ thôi mà sao lại thành thật

Sắc Cầu Vồng Thứ Tám

“Cho tôi ngủ nhờ đêm nay thôi, 14/2 nên nhà nghỉ không còn phòng nữa”