Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2 - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Disneyland 1972 Love the old s

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2 (xem 4438)

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2

a, đổ một ít tôm khô vào trong chén, lại cầm chiếc đũa trộn đều lên cùng cơm, đặt ở đầu giường để mèo tới ăn.


Hộ nông dân, nhà nào có nhiều mèo, chó con lại không nuôi được hết, sẽ tặng người, hoặc là ai muốn, cũng có thể xin. Nhà đó sẽ không thu bất cứ phí tổn gì, nhà Liên Mạn Nhi cùng nhà Nhị Nha xem như là thân thích, qua lại với nhau rất tốt. Tôm khô này là Liên Mạn Nhi lúc ra cửa đột nhiên nhớ tới, để cho mèo mẹ nhà Nhị Nha và mèo con được ăn nhiều hơn. Những ngày nuôi con này nên cải thiện thức ăn cho mèo mẹ.


Mèo mẹ nhà Nhị Nha đang ghé vào đầu giường đặt xa lò sưởi, bên người có một con đang quấn lấy, đúng là con để lại cho nhà Liên Mạn Nhi. Tiểu Thất vừa vào cửa, hai mắt đã dính chặt trên người mèo con, không chịu rời. Nhị Nha đi qua cho mèo ăn, tiểu Thất cũng đi theo.


Liên Mạn Nhi cũng muốn đi qua, ánh mắt của nàng cũng có chút ít không muốn rời khỏi con mèo đó, song, bà Nhị Nha giữ nàng lại nói chuyện.


“Mạn Nhi, ông bà nội cháu đã đi được hai tháng chưa, đã nhờ người mang tin về chưa?”


“Đã nhờ người mang tin về rồi ạ.” Liên Mạn Nhi nói.


Một đoàn người Liên lão gia tử, Liên Thủ Nhân ly khai Tam Thập Lý doanh tử, vốn là đi thị trấn ở hai ngày, sau đó mới lên đường, chạy đến huyện Thái Thương. Đến huyện Thái Thương sau, dàn xếp xong xuôi, Liên lão gia tử đã viết một phong thư cho Liên Thủ Tín và Liên Thủ Lễ.


“Đều rất tốt chứ, ở đó đã quen chưa?” Bà nội Nhị Nha lại hỏi tiếp.


“Đều rất tốt ạ, nói là nóng hơn so với ở chỗ chúng ta. Ở trong nha môn thị trấn, đều là người thị trấn rồi, so với trong thôn chúng ta tốt hơn nhiều, sao có thể không quen được ạ.” Liên Mạn Nhi trả lời.


Liên lão gia tử viết ở trong thư nói mọi chuyện đều tốt, chỉ là giữa những hàng chữ để lộ ra chút ý tứ. Đám người Liên Thủ Nghĩa mang không nhiều hành lý, những chăn, đệm giường cũ nát dứt khoát đều ném ở nhà, đến đó, vài thứ tốt đều muốn mua, khắp nơi đều đòi tiền.


Hơn nữa, nha môn vì Huyện thừa chuẩn bị sân nhỏ cũng không lớn, bọn hắn nhiều người như vậy thoáng cái đều chuyển vào thì có chút chật chội.


Nhiều người như vậy, một loạt tiến vào thể nào cũng có xung đột.


Chương 399: Cắt Thuốc Lá


Edit: Leticia Beta: Sakura Chuyện như vậy, kể cả là trong thư Liên lão gia tử cũng đề cập không rõ ràng, Liên Mạn Nhi cũng sẽ không ở trước mặt bà nội Nhị Nha nói thẳng ra, chỉ có thể nói mọi chuyện đều tốt.


“Vợ Nhị Lang ca của cháu tính tháng có phải hay không là sắp sinh rồi?” Bà nội Nhị Nha lại hỏi tiếp Mạn Nhi. Nữ nhân bát quái là bản tính trời sinh, chưa bao giờ theo số tuổi tăng mà giảm bớt, mà là càng ngày càng mãnh liệt.” Nhìn nàng nâng cao cái bụng to đi trên đường, tâm chúng ta đều vì nàng mà treo lơ lửng.”


“Mấy hôm trước mẹ cháu tính toán nói là còn phải hai tháng nữa mới có thể sinh.” Liên Mạn Nhi nói, “Nghe ông nội viết trong thư, hẳn là rất tốt.”


Trong thư Liên lão gia tử cũng không đề cập đến Triệu Tú Nga, cái gọi là không có tin tức, thì có nghĩa là tin tức tốt. Xem ra Triệu Tú Nga tất cả đều mạnh khỏe đấy.


“Vậy là tốt rồi, vợ Nhị Lang ah, xem ra còn rất khỏe mạnh.” Bà Nhị Nha nói.


“Tỷ.” Tiểu Thất đứng ở đầu giường gạch đặt xa lò sưởi, gọi Liên Mạn Nhi đi qua xem mèo.


Liên Mạn Nhi đi xuống giường, đi đến đầu giường.


Mèo mẹ nhà Nhị Nha đang ăn cơm trộn lẫn tôm khô, từng miếng từng miếng rất ngon lành. Con mèo nhỏ được Nhị Nha và tiểu Thất đặt ở trên đệm, vừa kêu meo meo, vừa loay hoay cọ xát.


Tiếng kêu của nó như âm thanh trẻ đòi bú sữa, khiến trong lòng người nghe như nhũn ra.


Mèo mẹ nhà Nhị Nha thuộc loại mèo báo (mèo rừng), chú mèo nhỏ này gần như kế thừa hoàn toàn tướng mạo của mèo mẹ. Từ cái đầu cho đến màu lông của chiếc đuôi nhọn, đều là một màu tro sẫm, một màu đen đậm, nhưng phần quai hàm phía dưới mặt, bụng và bốn chân lại là màu trắng như tuyết.


Con mèo nhỏ loay hoay một lúc, rồi tự vo tròn thân thể của mình. Ôm cái đuôi gục xuống, lông xù lên, rất giống một quả cầu bằng lông.


Liên Mạn Nhi vươn tay ra, nhẹ nhàng sờ lên lưng con mèo nhỏ, để cho bộ lông xuôi theo một chiều. Mèo con kêu meo meo hai tiếng, nâng móng vuốt lên, bấu vào tay Liên Mạn Nhi. Liên Mạn Nhi liền không nhịn được, nhéo nhéo đệm thịt mềm trên mặt bàn chân của nó.


Con mèo nhỏ lại kêu meo một tiếng, thu móng vuốt trở về.


Liên Mạn Nhi thò tay vào chỗ dưới cằm mèo nhỏ , nhẹ nhàng gãi gãi.


Con mèo nhỏ không trốn tránh, đôi mắt xanh ngọc bích nhìn Liên Mạn Nhi, nheo mắt lại. Một bên từ trong cổ họng phát ra thanh âm hưởng thụ gừ gừ, một bên ngẩng đầu, để Liên Mạn Nhi gãi ngứa cho nó thật tốt.


Liên Mạn Nhi âm thầm nắm chặt tay. Quả nhiên muốn thu phục được mèo, bất kể là mèo lớn hay là mèo nhỏ dùng tuyệt chiêu gãi ngứa thì trăm phát trăm trúng.


Chơi một lúc, Liên Mạn Nhi cáo từ Nhị Nha và bà nội Nhị Nha, đặt con mèo nhỏ vào giỏ xách mà nàng mang tới. Trong giỏ xách trải một tấm đệm dày. Đệm này là do Liên Mạn Nhi chính mình làm đấy, dùng những đầu góc vải mịn nối liền từng khối vào với nhau, bên trong bỏ thêm lông gà cùng bông. Mèo con nằm sấp lên đó, tuyệt đối ấm áp lại thoải mái dễ chịu.


Một mạch đi về cửa hàng, Liên Mạn Nhi xách theo giỏ, con mèo nhỏ nằm ở bên trong kêu meo meo. Tách khỏi mèo mẹ, đối mặt với thế giới xa lạ, nó cần thời gian thích ứng. Song, sẽ quen thuộc rất nhanh .


Tiểu Thất thì cơ hồ dính ở trên rổ, hai con mắt, hai cánh tay đều không nỡ rời khỏi mèo con.


“Tỷ, chúng ta đặt cho nó một cái tên nhé.” Tiểu Thất thương lượng với Liên Mạn Nhi.


“Uh, nên đặt tên cho nó.” Liên Mạn Nhi gật đầu.”Vậy thì gọi là Đại Hoa a.”


“Đại Hoa, Đại Hoa.”


Tiểu Thất gọi liên tiếp, sau đó mèo con Đại Hoa cũng kêu meo meo theo, Liên Mạn Nhi nhịn không được cười thầm. Trong lòng mềm nhũn.


Trở lại cửa hàng, Liên Mạn Nhi tiến vào phòng trong, cởi giày leo lên trên giường, đem rổ đặt tại trên giường gạch nơi có thể phơi nắng mặt trời. Tiểu Thất cũng muốn trèo lên trên giường, bị Liên Mạn Nhi ngăn cản.


“Đệ không phải yêu thích Đại Hoa đấy ư, vậy sau này để đệ chăm sóc nó.” Liên Mạn Nhi nói cho tiểu Thất.


Tiểu Thất tuổi còn nhỏ, vừa thật thà lại yêu quý Đại Hoa, nên đã ngây ngốc mà đáp ứng. Trong lòng Liên Mạn Nhi cười thầm, sai tiểu Thất đi chuẩn bị bát ăn cơm cho Đại Hoa, gồm hai cái bát sứ. Một cái là đựng cơm, một cái đựng nước.


Mặt khác, còn có một đồ vật trọng yếu nữa.


“Ngày hôm qua, tỷ nhờ Tam bá làm một cái chậu gỗ, đệ đi lấy cát mịn sạch sẽ đổ vào đó, sau đó mang vào đây.” Liên Mạn Nhi nói với tiểu Thất.


“Vâng.” Tiểu Thất thống khoái đáp ứng, chạy ra ngoài. Sau một lát, bé bưng một chậu gỗ tràn đầy cát mịn từ từ đi vào.


Liên Mạn Nhi nhận lấy chậu gỗ, đặt ở trên giường gạch dựa vào tường. Sau đó, nàng ôm mèo con Đại Hoa từ trong giỏ xách đi ra, đặt ở trong chậu gỗ.


“Cái này sau này sẽ là nhà vệ sinh chuyên dụng của ngươi đấy, ” Liên Mạn Nhi vuốt đầu Đại Hoa, nói cho nó, “Ở trong phòng này, nếu ngươi dám đại tiểu tiện ở trên

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Truyện Những Mối Tình Đã Qua Full Online

Không gọi được cho bạn gái liền nhắn tin để rồi nhận được tin nhắn này mới hiểu vì sao em về nhà không bao giờ nghe điện thoại

Truyện Hay Cô Vợ Nhí Đáng Yêu Full

Đi làm 3 tháng liền đều bị trừ hết lương, tôi hùng hổ lên phòng sếp thì á khẩu khi thấy vợ cũ ngồi chễm chệ trên ghế tổng

Đọc Truyện Cưa Chị Hàng Xóm Voz Full