Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2 - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Teya Salat

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2 (xem 4401)

Trọng sinh tiểu địa chủ – Phần 2

ng còn đựng chút hơi nước, nhưng mà, cứ ăn như vậy càng ngon hơn.


“Mẹ, mèo hoa nhà Nhị Nha sinh con, con muốn xin nàng một con.” Liên Mạn Nhi ở một bên cắn hạt hướng dương, một bên nói với Trương thị, “Nhưng mà mèo còn quá nhỏ, con sợ nuôi không sống, con bảo Nhị Nha giúp con nuôi vài ngày, để con mèo nhỏ ăn thêm vài ngày.”


“Mẹ, con mèo nhỏ kia con cũng đi xem qua, lông xù, nhìn được.” Tiểu Thất chen vào nói nói.


“Chúng ta cũng nên nuôi con mèo.” Liên Thủ Tín nói.


Trong cửa hàng bán thức ăn, dễ dàng mời gọi chuột. Nuôi một con mèo, cho dù vẫn là mèo con, nó mỗi ngày meo meo meo meo kêu lên vài tiếng, là có thể tạo thành lực uy hiếp không nhỏ đối với chuột muốn tới ăn vụng.


“Nuôi mèo, ta tán thành.” Trương thị nói, “Ta đây làm việc, không nhớ tới đến, nếu mọi người không đề cập tới, ta cũng muốn một con mèo…. Trước kia thời điểm ở nhà, ta liền thích mèo, đến này, trong phòng bà nội các con không cho nuôi vật sống, ta muốn nuôi cũng không dám nuôi.”


Liên Thủ Tín lập tức không lên tiếng.


“Mẹ, hiện tại ta muốn nuôi gì thì nuôi.” Liên Mạn Nhi nói.


“Vậy thật tốt.” Trương thị liếc Liên Thủ Tín một cái, nhịn không được cười nói.


“Đúng, ta muốn nuôi gì thì nuôi. Về sau đến phòng ở mới, muốn thế nào, đều tùy mấy mẹ con. Ta cái gì cũng không nói.” Liên Thủ Tín cười nói.


Trên mặt Trương thị ý cười liền càng rõ ràng. Những cái khác không nói, chỉ tính tình này của Liên Thủ Tín ở trong đám nam nhân thời đại này rất ít gặp. Cũng vì Liên Thủ Tín có tính tình như vậy, mấy năm nay, dù bị Chu thị đàn áp, nàng đều nhịn cả.


Chỉ chớp mắt, đã quyết định xong ngày thu hoạch ngô.


Chương 391: Thu Hoạch Ngô


Edit: Leticia Sáng sớm, sương vẫn còn vương trên cành lá, đội ngũ nhà Liên Mạn Nhi đi thu hoạch ngô đã đến nơi. Trương Thanh Sơn nhận được tin tức mà Trương thị nhờ cho người gửi đến, nên chỉ để Lý thị cùng vài hài tử ở lại giữ nhà. Hắn thì mang theo con trai trưởng Trương Khánh Niên, con dâu trưởng Vương thị, con trai út Trương Lưu Niên, con dâu út Hồ thị, còn có cháu gái lớn nhất Trương Thải Vân đi từ đêm, đã sớm đến nơi.


Lao động trưởng thành của Trương gia đều đến rồi, ngoại trừ hai xe ngựa kéo bằng la, Trương Thanh Sơn còn mượn thêm một chiếc xe ngựa nữa.


Hai cha con Ngô Ngọc Quý và Ngô Gia Hưng cũng mang một chiếc xe ngựa đến.


Sau đó là một nhà sáu người Liên Mạn Nhi, ba người nhà Liên Thủ Lễ, còn có xe ngựa kéo bằng nghé của Liên Mạn Nhi .


“Đợi thu hoạch xong xuôi, cha phải thương lượng cùng ông ngoại con một chút, nhờ ông giúp chúng ta mua hai con la trưởng thành, chúng ta cũng phải đổi một chiếc xe ngựa.” Nhìn ba chiếc xe ngựa kia, Liên Thủ Tín có chút trông thấy mà thèm, nói với Liên Mạn Nhi và tiểu Thất đi bên cạnh.


Đây tựa hồ là lần đầu tiên Liên Thủ Tín chủ động trù hoạch dùng tiền để mua một món gia sản lớn, Liên Mạn Nhi nhịn không được hé miệng cười.


Mọi người không bắt đầu ngay, mà đứng ở hai bên đầu bờ ruộng nói chuyện. Liên Mạn Nhi thỉnh thoảng quay đầu liếc mắt nhìn lên trên đường, Trầm Lục có nhắn lại, sẽ phái người tới, bọn họ phải đợi Trầm Lục phái người đến, mới bắt đầu thu hoạch được.


“Người ta có nói bao giờ đến không?” Trương Thanh Sơn hỏi.


“Chỉ nói có người đến nhưng không nói thời gian.” Liên Thủ Tín đáp.


Liên Mạn Nhi viết ở trong thư nhờ người mang đi, chỉ định ra ngày nào thu hoạch, về phần thời gian thì không tốt để định rõ ràng. Dù sao khoảng cách từ phủ thành đến Tam Thập Lý doanh tử cũng không gần, nếu như dựa vào thói quen của hộ nông dân như bọn họ, sáng sớm đã xuống ruộng làm việc, đám người Trầm Lục trước nửa đêm đã phải đi, mà còn phải đi tốc hành, mà khoái mã phải một đường đi phải không có trở ngại gì về tốc độ.


Thí dụ như lần trước Trầm Lục đến xem thu hoạch khoai lang là trước buổi trưa. Lần đó nghe Trầm tiểu béo nói bọn hắn sau nửa đêm đã phải xuất phát rồi.


Với thân phận, gia sự, công sự của Trầm Lục, nếu nói nhật lý vạn kỵ (ngày lo trăm việc) cũng không xê xích nhiều lắm đi. Thời gian còn tùy thuộc vào việc hắn có thuận tiện hay không.


Mọi người đang nói chuyện thì nhìn thấy trên đường bụi bay cuồn cuộn, hơn mười người cưỡi ngựa trong nháy mắt chạy như bay tới.


“Đến rồi, đến rồi.” Mọi người đều kêu lên.


Khi đội kỵ mã đến gần, quả nhiên đi chậm lại, sau đó từ trên đường rẽ vào đường nhỏ dẫn vào ruộng, một lúc sau đã đến trước mặt mọi người, rối rít xuống ngựa.


Tất cả mười mấy người đều là thanh niên tinh tráng khoảng hai mươi tuổi, ăn mặc theo phục trang của quân đội. Người cầm đầu đi đến chào hỏi Liên Thủ Tín.


Lúc này Liên Mạn Nhi mới nhận ra, người này là tâm phúc của Trầm Lục, mấy lần gặp Trầm Lục đều thấy Trương Thiên Hộ này là tùy tùng đi bên cạnh.


“Lục gia có việc, hôm nay không thể đến đây nên phái chúng ta tới giúp đỡ thu hoạch ngô.”


Trương Thiên Hộ thuật lại lời phân phó của Trầm Lục, nói là đột nhiên Trầm Lục có việc bận không dứt ra được, phải đợi năm ngày sau, thời điểm tách hạt thì Trầm Lục mới có thời gian tới.


Liên Mạn Nhi nghĩ thì thấy như vậy cũng tốt. Trầm Lục muốn đến cũng bất quá là quan tâm đến sản lượng ngô có cao như nàng dự tính hay không, hiện tại thu hoạch ngô thì không thể biết được con số chính xác, phải đợi tới lúc tách hạt mới dễ dàng cân.


Mà để cho Trương Thiên Hộ mang người tới giúp đỡ thu hoạch, an bài như thế cũng vô cùng có lòng rồi. Lập tức có nhiều thêm hơn mười lao động cường tráng, vốn dự tính vài ngày mới có thể làm hết việc. Bây giờ đoán chừng một ngày là có thể xong việc rồi.


Trương Thiên Hộ còn nói, thu hoạch cây ngô như thế nào, hắn cũng không hiểu, hết thảy đều nghe Liên Thủ Tín cùng Liên Mạn Nhi phân phó.


Trầm Lục phái người lao động cường tráng đến, Liên Mạn Nhi cũng không có ý định khách khí, nàng chia tất cả mọi người ra làm bốn tổ, người tổ một phụ trách chặt cây ngô. Những người này, mỗi người trong tay cầm một cái bao tải, đi ở trong rãnh ruộng, một người phụ trách hai luống, chặt bắp ngô trên mỗi cây ngô cho vào trong tải.


Cho đến khi không xếp được ngô vào trong túi nữa thì mang số ngô đó tập trung ở một chỗ giao cho tổ tiếp theo.


Tổ hai không cần đi theo, bọn hắn phụ trách xử lý những bắp ngô mà tổ một chặt xuống được. Đó là đem lá bao ở bên ngoài lột hết, chỉ để lại bắp ngô không thôi. Sau đó, đem những bắp ngô này phân loại đơn giản ra, chính là phân loại những bắp ngô có chất lượng tốt thì để riêng một chỗ, những bắp có chất lượng không tốt, nói thí dụ như bắp có hạt không đều, hoặc là bắp ngô nhỏ cũng để riêng ra sau đó cho vào trong túi, giao cho người tổ ba.


Tổ ba phụ trách vận chuyển bằng xe ngựa, đem những bao tải chứa những bắp ngô đã được lột lá chuyển đến sân phơi ngũ cốc của Liên gia.


Còn người tổ bốn phụ trách kiểm tra lại xem đã thu hoạch hết những cây ngô hay chưa và thu những cán cây ngô nữa.


Bởi vì người lao động nhiều, phân công công việc hết sức hợp lý, cho nên tốc độ thu hoạch rất nhanh.[

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Trái đắng cho người vợ không kiềm chế được ham muốn…

Tình yêu nơi thiên đường

Vợ choáng váng nghe bồ già vạch mặt chồng Sở Khanh

Ngày 8/3, cả nhà chồng tụ tập chúc mừng mẹ chồng để mặc cô con dâu út vào viện đẻ một mình và cái kết đau lòng khi cô cố với lấy cái bô để dưới gầm giường

Gửi đại ca của ba...