Ông xã thần bí không thấy mặt - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Ông xã thần bí không thấy mặt (xem 6539)

Ông xã thần bí không thấy mặt

Ngạn chưa từng nghe cô đề cập đến.


“Ừm!” Duy Nhất gật đầu, “Từ nhỏ em đã không cha, mẹ mang theo em về nông thôn ở cùng ông bà ngoại, đến năm ông bà ngoại mất, mẹ cũng sinh bệnh nặng, may mà cấp cứu kịp. Sau khi bệnh mẹ tốt rồi thường ôm em khóc, sau đó dẫn em tới đây, nói hy vọng em có được hoàn cảnh tốt, để cho em đọc sách thật giỏi, còn đưa em vào trường học tốt nhất, nhưng mà em không đành lòng nhìn mẹ vất vả như vậy, cho nên thường trốn học đi làm, ôi, cuối cùng vẫn phụ hy vọng của mẹ…”


Lãnh Ngạn không hiểu rõ quá khứ của cô, chỉ biết cô và mẹ sống nương tựa vào nhau, cuộc sống tương đối gian truân, chỉ có điều, trong hoàn cảnh gian truân, Duy Nhất có thể lớn lên lương thiện đơn thuần như vậy, hơn nữa kiên cường như cô, tự tin như cô, đúng là khó có được.


Anh lẳng lặng nghe cô nói xong, thương tiếc ôm chặt cô, “Duy Nhất, bây giờ không phải em rất tốt sao? Tổng giám đốc công ty, mẹ nên cảm thấy vui mừng.”


Mặc dù đây không phải lần đầu tiên nghe anh gọi mẹ mình là mẹ, nhưng nghe vào trong tai vẫn hết sức cảm động, “Nhưng mà, tất cả đều của anh cho, không phải em tự làm…”


“Nói bậy, nếu em không có năng lực này, coi như anh cho em, cũng sẽ bị em làm thua sạch, lại nói, chẳng lẽ giải thưởng lớn thiết kế đồ chơi cũng là anh cho em?” Lãnh Ngạn cưng chiều trách cứ cô, “Được rồi, đừng nói những cái này, để anh quyết định đi, ngày mai chúng ta đi hưởng tuần trăng mật! Lần này anh muốn đền bù cho em một trăng mật hoàn mỹ! Ngủ trước!”


Hai ngày sau, Lãnh Ngạn và Duy Nhất xuất hiện ở biển Aegean Hy Lạp. Hai người đều mặc quần áo trắng đơn thuần thoải mái, nằm trên thuyền nhỏ mướn được, trên đầu là bầu trời xanh trong mênh mông bát ngát, ánh mặt trời màu vàng không che không ngăn cản vung vãi xuống, chung quanh họ là nước biển xanh thẳm như bầu trời điểm ánh sáng vàng kim lộng lẫy, tất cả đều cực kỳ xinh đẹp.


“Đẹp không?”Lãnh Ngạn khẽ híp mắt, màu sắc tươi đẹp rực rỡ của bầu trời khiến người ta lóa cả mắt.
“Đẹp, thật là đẹp! Chưa bao giờ nhìn thấy màu sắc tinh khiết như vậy, bầu trời ở đây giống như màu vẽ thoa lên vậy!” Duy Nhất nằm bên cạnh Lãnh Ngạn khen từ tận đáy lòng.


Lãnh Ngạn khẽ mỉm cười, “Biển Aegean, là nơi đẹp nhất mà anh đã đến, tất cả màu sắc đều thuần túy như thế, trong không khí không hạt bụi. Đến nơi này mới hiểu ra, thì ra trong bảng pha màu sắc, đều lấy từ màu tự nhiên.”


Biển Aegean có rất nhiều đảo, thỉnh thoảng có thuyền bè đi qua bên bọn họ, đi qua các đảo dày đặc như sao trên trời, Duy Nhất và Lãnh Ngạn chỉ yên lặng lơ lửng trên mặt biển, lẳng lặng lắng nghe thời gian trôi.


“Hai vị, có muốn lên đảo xem một chút?” Chủ thuyền dùng tiếng Anh hỏi bọn họ.


“Không cần!” Lãnh Ngạn quả quyết từ chối.


“tại sao không lên đảo xem một chút?” Duy Nhất trẻ tuổi rất hứng thú với những hòn đảo nhỏ dày đặc như sao trời.


Lãnh Ngạn để ý đến ánh sáng trong mắt cô, hỏi ngược lại, “Em rất muốn đi sao?”


Duy Nhất thông minh, lập tức hiểu Lãnh Ngạn không muốn lên bờ, nhớ tới trước khi bọn họ tới Hy Lạp đã từng nói, anh mệt chết được, lòng mệt mỏi, biết anh muốn nhàn nhã như vậy.


Mà đối với cô, điều quan trọng nhất trong trăng mật chính là Lãnh Ngạn, mà không phải dạo chơi, vì vậy khẽ lắc đầu, đến gần anh, “Không đi! Chuyện hạnh phúc nhất trong cuộc sống, chính là ở bên cạnh anh nhìn mây trôi thanh thản, yên lặng bồng bềnh trên nước biển, sau đó, cùng nhau chậm rãi chờ trời tối, chờ mặt biển nhuộm màu sáng bạc…”


Lãnh Ngạn ôm cô cười to, “Lúc nào thì Duy Nhất biến thành nhà thơ rồi hả? Rốt cuộc là biển Aegean đẹp khiến cho ý thơ của em ứng với câu nói kia, người trong tình yêu không phải người ngu thì là nhà thơ?”


Duy Nhất cong môi đánh anh, “Ghét, sao anh cười nhạo em vậy, chẳng lẽ em nói không đúng?”


“Đúng!” Lãnh Ngạn thâm tình cầm tay cô, “Duy Nhất, em nói đến lòng anh đi, anh chỉ cứ muốn lẳng lặng trôi lơ lửng trên biển như vậy, nhìn trời xanh di chuyển từng chút từng chút một như vạy, sau đó cảm giác mình rất nhỏ bé, rất nhỏ bé, thế giới rất xa, rất xa. Duy Nhất, cám ơn em đã hiểu anh, cũng cám ơn em… Vì anh mà bỏ qua huyên náo ầm ĩ.”


“Hả?” Bị anh nhìn thấu, Duy Nhất hơi kinh ngạc, vội vàng giải thích, “Không phải, em thật sự không muốn đi những đảo nhỏ kia…”


“Bé ngốc, không có gì lừa được anh?” Lãnh Ngạn cười khẽ, hôn lên môi cô, anh không quản du khách gì, anh không quản nhà thuyền gì, thế giới này chỉ có trời xanh, mây trắng, nước biển, anh, và cô…


Chương 217: Hoa cát…


Ban đêm, bước chậm trên cát mềm mịn ở biển Aegean, gió biển thổi đến hương vị đặc biệt của biển rộng, mặn mặn, ẩm ướt, Duy Nhất nhắm mắt lại, nhớ tới “Xuân về hoa nở”.


“Lãnh Ngạn, chúng ta ra ngoài đã bao lâu?” Cô dừng bước, ngồi trên bờ cát, ra sức hít thở hơi thở gió biển.


Lãnh Ngạn ngồi xuống bên cạnh cô, nhìn ngoài khơi sáng như đá quý trong bóng đêm, híp mắt, “Tầm mười ngày đi, nhớ nhà?”


Cái gì là nhà? Trong đầu Duy Nhất thoáng hiện ra từng căn nhà, lồng chim bồ câu, nhà cũ nhà họ Lãnh, xuân về hoa nở, còn có biệt thự nhỏ lúc bỏ nhà ra đi Lãnh Ngạn len lén mua cho cô. Lồng chim bồ câu đã giải tỏa, nhà cũ nhà họ Lãnh cho Tĩnh Lam, trong xuân về hoa nở còn có Only, biệt thự nhỏ đã đưa cho Mỹ Mỹ ở tạm, ở đâu là nhà của cô đây?


Gió đêm thu mang theo chút hơi lạnh, trên da nhanh chóng nổi lên tầng da gà, ngay lập tức, ấm áp vây quanh lấy cô, không cần nhìn cũng biết, là Lãnh Ngạn lấy áo khoác của anh choàng lên người cô, mang theo nhiệt độ của anh, mang theo hơi thở của anh, sao cô không ấm áp?


Mắt Duy Nhất ướt át trong nháy mắt, ý nghĩa của nhà chính là ấm áp, đối với cô mà nói, hơi thở của anh chính là chú thích chính xác nhất cho ấm áp, cho nên nhà tương đương với anh?


Suy luận này đúng sao?


“Sao vậy? Thật sự nhớ nhà?” Ngón tay Lãnh Ngạn khẽ xẹt qua khóe mắt cô, cho rằng sẽ có giọt nước mắt rơi xuống.


Duy Nhất áp mặt vào lòng bàn tay anh, chỗ lóe sáng nhất trong tròng mắt trong sáng là bóng dáng của anh, khóe môi nở nụ cười tinh khiết giống như bầu trời biển Aegean, “Em không khóc, ngốc! Em nhớ anh lắm!”


Nhớ anh, chính là nhớ nhà…


“Em mới là bé ngốc! Không phải anh ở trước mặt em sao?” Một tay khác của Lãnh Ngạn sờ mũi cô.


“Lãnh Ngạn, em chính là nhớ anh!” Cô cố chấp mỉm cười, cố chấp nhấn mạnh.


Nụ cười của Lãnh Ngạn đọng lại, trong tròng mắt thâm thúy phản chiếu ngọn đèn của biển Aegean, ấm áp mà mông lung, Duy Nhất nhào vào trong ngực anh, “Lãnh Ngạn, em chính là nhớ anh…”


Tham lam hít thở hơi thở của anh, đó là hơi thở cô say đắm nhất, hơi thở của nhà…


An

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
“Gái ngoan” quỵ ngã chứng kiến mẹ làm điều này mỗi tối để chu cấp 5 triệu mỗi tháng, “ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc”…

Sự thật đáng ngại đằng sau người bạn thân giàu sang mà vẫn ế của tôi

Vợ người ta sáng nào cũng đợi ở cửa chờ chồng hôn tạm biệt còn tôi thì đợi từng đồng tiền chồng ban phát cho

Em sẽ xóa tên anh

Đọc Truyện Yêu Người Cùng Tên Voz Full