Lâm Vĩnh Túc khóc nấc, nước mắt ứa ra, nói không rõ lời, bị cắt ngang bởi những lần đâm ra chọc vào của Trịnh Liệt. Cô chịu không nổi nữa, quá thô bạo, qúa mãnh liệt đi, nó khiến cô muốn nổ tung.
“hự…rốt cuộc là em đang muốn nói gì? ân… Tôi nghe thật không hiểu nha.” Tiểu yêu tinh này, trong hoàn cảnh này rồi mà vẫn cố gắng nói ra những lời đó để câu dẫn hắn? thật đáng trừng phạt mà.
Đang chọc vào, Trịnh Liệt dừng lại. Hắn đứng dậy đi tới giá sách treo trên tường.
ở một góc nhỏ gần lọ thủy tinh trên dãy sách thứ hai, hắn lấy ra một lọ nước màu đen. Nhìn qua cũng có thể hiểu đó là thuốc gì, chỉ là hiện giờ Lâm Vĩnh Túc đang bị dục mê chiếm cứ, đầu óc không thể suy nghĩ đến những chuyện khác, mà thân thể vì bị ngừng khi đang chuẩn bị tới cao trào nên không ngừng vặn vẹo đến đỏ ửng từng mảnh da thịt.
Mở nắp lọ ra, một mùi hắc bốc lên nồng nặc. Lúc này Lâm Vĩnh Túc mới khịt mũi mở mơ hồ he hé mắt ra, nhìn tới lọ nước đen trong tay Trịnh Liệt không khỏi giật mình, ánh mắt lộ rõ vẻ hoảng sợ.
“Không cần…không…xin anh…”
Nhưng là lọ nước đã được Trịnh Liệt đưa vào hoa huyệt của cô, đổ hết vào trong đó.
Chất lỏng lạnh ngắt tiếp xúc với hoa huyệt non mềm khiên sc sinh ra một loại cảm giác ớn lạnh khó tả.
“A…không cần…aa…..xin anh….ưm…” thứ chất lỏng màu đen kia đi vào cơ thể cô qua đường hoa huyệt, nó chảy đến đâu cô đều có thể cảm nhận rõ ràng sự khác biệt của cơ thể mình, phải, cô nhận thấy sự thay đổi rõ rệt.
“Tiểu yêu tinh, đây là cực phẩm xuân dược. EM có cảm thấy có gì khác không?” vừa nói, bàn tay Trịnh Liệt vừa sượt nhẹ lên da cô, từ mặt, đến vai, eo, đùi.. Bàn tay hắn vuốt đến đâu, chỗ đó như bị hàng ngàn con côn trùng thiêu đốt, nóng cháy đến khó chịu. Đến vùng tam giác giữa hai chân cô, Trịnh Liệt dừng lại, giọng nói mang theo thập phần mập mờ khó đoán: “Em sẽ hiểu thế nào là địa ngục và thiên đường ở chung một chỗ sớm thôi. Đến lúc đó đừng trách tôi ăn em kĩ quá nhé.”
(Na: Chương trình thả thính con dân xin được tiếp tục. ^^)
CHƯƠNG 34: TRAO ĐỔI VÀ ĐIỀU KIỆN (5)
Nơi hạ bộ đang được bàn tay Trịnh Liệt chạm vào nổi lên từng sớ cảm xúc khó tả. Nóng cháy mà tràn đầy khao khát.
“Aa…nóng….Ưm…..nóng quá….khó chịu…aaa……” Lâm Vĩnh Túc vặn vẹo mông, bàn tay càng xoa nắn bầu ngực mãnh liệt hơn: “ân….cho tôi…cho tôi….tôi muốn….”
Lâm Vĩnh Túc khe khẽ nói, như có như không mở mắt ra, đưa ánh mắt tràn đầy sương mù dục vọng nhìn Trịnh Liệt.
Một tay Trịnh Liệt thong thả vuốt ve mặt cô, còn cái tay đang đặt nơi u cốc vẫn như có như không vờn lấy nơi yếu ớt mẫn cảm nhất của cô, nhấn một cái.
“Ngô…” Cảm giác được cô kháng cự kẹp chặt hai chân lui về sau, bàn tay vốn đang vuốt ve mặt cô kia cường ngạnh nhưng cũng không mất đi ôn nhu đè gáy cô lại, tay kia thì dùng sức hơn nhấn thật mạnh lên viên trân châu, sau đó trực tiếp xoa nắn viên trân châu cứng rắn đứng thẳng bên trong, ngón tay cái mềm nhẹ vuốt ve nó, ngón giữa chậm rãi ở cửa hoa huyệt khẽ vuốt qua lại, khiêu khích dục vọng của cô bộc phát ra ngoài.
Chưa bao giờ bị âu yếm như thế, lại còn bị Trịnh Liệt đổ xuân dược loại cực mạnh vào người, cô làm sao có thể chống lại khiêu khích như vậy, người đàn ông ngang tàn trước mặt cũng không thể kiềm chế được bản thân nữa mà đè nam căn tráng kiện của hắn lên miệng hoa huyệt ướt át nóng rực của cô, ma sát làm cho thân thể cô nóng lên, khí nóng dồn dập, khoái cảm càng ngày càng tăng vọt.
Lâm Vĩnh Túc có cảm giác cô sắp nổi điên rồi, cô vốn đâu phải là người như thế này , nhưng mà cô lại không thể khống chế được chính mình, dục vọng xa lạ mà lại điên cuồng, làm cho cô bắt đầu đón ý hùa với hắn, đón ý hùa với người đàn ông chiếm đoạt thân thể của mình, đón ý hùa với người đã trực tiếp lấy đi mạng sống của bố cô, đón ý hùa với người mà vốn dĩ cô nên trốn tránh thật xa.
Trong cơ thể đột nhiên có một ngón tay nhập vào làm cho Lâm Vĩnh Túc mạnh mẽ ngẩng đầu lên, trong khóe mắt dính nước mắt trong suốt, cô không biết bộ dạng hiện tại của mình có bao nhiêu hấp dẫn, chỉ biết không ngừng rên rỉ, theo mỗi lần ngón tay trườn vào, cô có cảm giác như mình sắp chết.
“Liệt! Ô ── , nhanh ..nhanh hơn một chút…” Trời ạ! cô thật thoải mái, lại thật khó chịu, không thể khống chế được cảm giác muốn bắn ra goài, ngón tay kia không biết va chạm vào điểm nào trong vách tường của cô, chính là hung hăng nhấn một cái, liền làm cho cô vứt bỏ toàn bộ rụt rè, e lệ, thầm nghĩ không ngừng rơi xuống, rơi xuống, trụy lạc trong vực sâu dục vọng đen tối.
Ánh mắt u ám nhìn gương mặt thanh thuần trong tay mình bây giờ tràn ngập xuân triều, Trịnh Liệt tà tứ cong lên khóe môi, lại nhập vào hai ngón tay, bay nhanh trong hoa kính co rúm, cảm nhận được nhục bích non mềm của cô một trận lại một trận co rút đè ép ngón tay hắn, hắn một bên ấn lên viên trân châu cứng rắn, một bên để lên điểm cứng rắn nổi lên ở sâu trong vách hang kia, mạnh mẽ đè xuống ──
“A! A a a…” Lâm Vĩnh Túc cuối cùng cũng nhịn không được khóc rống thất thanh, ở trong cực hạn cao trào cô dường như thấy được có hàng ngàn bông pháo hoa bắn lên trong đầu mình, bàn tay người đàn ông dịu dàng mơn trớn mái tóc dài của cô, giống như cha cô trước đây vẫn vuốt ve đầu cô như thế, ôn nhu mà lại tinh tế.
“Cô có nhớ người cha hiền từ hết lòng vì gia đình của mình không? Có nhớ người mẹ uy nghi nhưng không kém phần quyến rũ của mình không? Một gia đình thật hạnh phúc…” âm thanh trầm thấp như đang thôi miên, mê hoặc tâm trí cô, trong mông lung cô dường như nhìn thấy được mái ấm kia, khi đó cô vẫn là tiểu công chúa rất hạnh phúc, cô thích nhất mặt váy lụa trắng , cùng bố mẹ đi dạo ở trong vườn hoa tung tăng vui đùa.
“Ân…” Mơ hồ đáp lại câu hỏi của hắn, Lâm Vĩnh Túc không nhìn thấy được , ánh mắt người đàn ông vốn đang tràn ngập tình dục dần dần u ám lại, trở nên lạnh lẽo.
Cũng không báo trước, Trịnh Liệt dùng sức thật mạnh, chỉ nghe một tiếng da thịt va chạm nhau vang lên thật lớn, cả côn thịt đã ngập trong hoa huyệt. Hoa huyệt như cái miêng đói khát, mút thật chặt lấy nam căn của Trịnh Liệt như không cho hắn rút ra vậy.
Lúc này, Lâm Vĩnh Túc còn không kịp hét lên tiếng, chỉ biết mở lớn mắt, há miệng thật lớn, như để giải tỏa cơn khoái cảm điên cuồng đang xông lên bộ não của cô.
“Bảo bối, không thích tôi làm vậy sao?” hắn hôn nhẹ lên cái cổ bóng loáng của cô, động tác ấy vô cùng ôn nhu đến ngay cả Trịnh Liệt cũng không nhận ra, “Em có cảm thấy không, nó đang cùng tôi kết hợp…”
“Ân…” Lâm Vĩnh Túc mị nhãn như tơ, khó nhịn vặn vẹo thân thể, thân thể bị hắn dạy dỗ vô cùng mẫn cảm dễ dàng bị trêu chọc nổi lên p


