Cuống họng Lâm Vĩnh Túc bị chọc ra chọc vào đến buồn nôn, nhưng mà Trịnh Liệt vẫn một mực không tha cho cô. Cô có cảm giác như nếu bây giờ mình mà nôn thì sẽ nôn luôn cả ruột gan mình ra ngoài vậy, nước mắt không biết từ đâu tụ lại trên mắt, theo hốc mắt nóng ấm chảy xuống gò má. Vì công ty của bố mình, cô có thể chịu đựng.
Miệng vì bị dương vật của hắn lấp đầy mà không thể nói gì, chỉ phát ra được những tiếng ú ớ không rõ.
Trịnh Liệt bị khoái cảm áp chế khiến hắn muốn phun luôn trong miệng Lâm Vĩnh Túc, may mắn sao đã nhanh chóng kìm lại rồi rút ra, chất dịch trắng bắn lên trên mặt Lâm Vĩnh Túc.
Trịnh Liệt thỏa mãn thở một hơi, lại nhìn thấy đôi mắt ướt đẫm của Lâm Vĩnh Túc, lúc này hắn mới nhớ đến vừa rồi mình đã quá không kiểm soát được hành động mà đem cô làm như vậy. Trong lòng liền có chút áy náy nhưng rất nhanh biến mất, thay vào đó là cự vật vừa mềm đi vì nhìn thấy cơ thể của Lâm Vĩnh Túc mà lại lần nữa ngẩng cao đầu: “Cởi quần ra.” Hắn ra lệnh.
Lâm Vĩnh Túc không còn cách nào liền nghe theo, đưa tay cởi thắt lưng của Trịnh Liệt ra. Tiếng lạch cạch của dây lưng cùng mùi dịch mật nồng đậm trong không khí khiến cho không gian phòng làm việc vô cùng ám muội.
Chiếc quần còn chưa được cởi ra, Lâm Vĩnh Túc đã bị Trịnh Liệt lật người xuống mặt sàn có trải thảm, cả người cô lộ ra trước mắt hắn.
Trịnh Liệt tự mình cởi lấy quần, xong xuôi dùng cự vật đã ngẩng cao đầu, thô to dũng mãnh đến trước cửa huyệt đang tràn ra chất dịch nhầy. Quy đầu vờn nhẹ trước cửa huyệt: “Em đã ra nhiều vậy rồi hẳn là đang rất mong chờ nó đi vào đúng không?” Ngừng một lát, nói tiếp: “Là do em tự nguyện đưa đến trước mặt tôi. Miếng thịt ngon thế này, không ăn thì hơi phí nha.”
“Vậy…anh nhớ ăn cho kĩ vào, coi chừng nghẹn.” Lâm Vĩnh Túc nhìn hắn, hờ hững nói.
Trịnh Liệt nghe vậy khẽ cười nhẹ, đúng là chỉ có cô mới có thể nói ra những câu phi thường nguyền rủa như vậy đối với hắn: “Được, chiều ý em. Tôi sẽ ăn đến mức em cầu xin, tôi cũng sẽ không dừng lại.”
CHƯƠNG 33: TRAO ĐỔI VÀ ĐIỀU KIỆN (4)
Trên đường đời, nhiều thứ sẽ khiến ta lạc đường hay ít nhất là rẽ sai đường, điều chúng ta cần làm, là đừng sợ hãi, đừng lo lắng, mà hãy cố gắng biến sai thành đúng.
—-tôi là dải phân cách——–
Khẽ vỗ nhẹ vào cái mông tròn trịa trắng nõn của Lâm Vĩnh Túc một cái khiến Lâm Vĩnh Túc căn môi kêu lên một tiếng.
Tên xấu xa, dám khi dễ cô, rồi sẽ có ngày cô sẽ khi dễ hắn, cho hắn muốn sống không được mà muốn chết cũng không xong.
“Cảm ơn em đã quan tâm. Tôi sẽ ăn kĩ đến mức tới khi em khiec thét cầu xin tôi, tôi cũng sẽ không dừng lại.” Trịnh Liệt nhìn cô bằng ánh mắt tục lửa, ngọn lửa như muốn bùng cháy, muốn thiêu đốt dụng vọng bùng cháy hơn.
Trước lời nói vô cùng có “nhân tính” lần từ tính của hắn, Lâm Vĩnh Túc chỉ biết im lặng cắn cắn môi nghĩ: cái ngày cô khi dễ hắn… hằn là không có đi.
Đang nghĩ, Lâm Vĩnh Túc bỗng cảm nhận được một vật to lớn đang chạm trước cửa huyệt nóng bỏng bỗng xuất hiện. Vật kia quả thật là vừa thô vừa to khiến cho cô có chút trở nên giật mình rồi lại nhanh chóng nổi lên cảm giác như bị điện giật.
Cố không biết, cô không cần biết nữa. Chỉ biết hiện tại trong người cô đang trống rỗng, đang muốn được nếm trải lại cái cảm giác với hắn, cô nhớ…
“Nhớ của tôi đã đâm vào em bao nhiêu lần không?” Trịnh Liệt gian tà nở nụ cười, ngón tay vuốt ve phần da thịt đang ửng đỏ vì bỏng rát của Lâm Vĩnh Túc. “Muốn nó đâm vào em không?”
Vừa nói, côn thịt vừa nhấn ra vào quy đầu như đùa cợt như mồi nhử như thể đó là sự kiên nhẫn. Kiên nhẫn đến muốn phát điên!
Lâm Vĩnh Túc theo nhịp nhấn ra vào của quy đầu mà nâng mông lên, muốn vào sâu hơn nữa. Phải! Cô…
“Muốn…ưm…xin anh…đâm vào tôi…khó chịu quá….ân…” Lâm Vĩnh Túc vặn vẹo eo nhỏ, bàn tay xinh đẹp đưa tới một bên ngực mà tự mình xoa bóp nhẹ nhàng, như thể làm vậy sẽ khiến cô dễ chịu hơn vậy. Tay còn lại cô đưa lên miệng, ngón tay cái đưa đến trước miệng, mút vào. Trên ngón tay liền dính đầy nước bọt, gây kích thích thị giác vô cùng.
Nhìn cảnh này, Trịnh Liệt không thể nhịn nổi nữa mà gầm nhẹ một tiếng, dùng sức thật mạnh, đưa toàn bộ nam căn vào hoa huyệt ướt át.
“Á…” Bất ngờ bị chọc vào, Lâm Vĩnh Túc rên lớn một tiếng, từ nơi giao hợp co bóp chặt chẽ lấy côn thịt to lớn chạy lan truyền khắp toàm thân cảm giác tê rần như thể có hàng ngàn con kiến đang gặm nhấm cô, có điều… cảm giác này khiến cô nghiện. “A…nhanh hơn…nhanh một chút…ư…mmm…”.
Trịnh Liệt cũng thoải mái đến thiếu chút nữa đã không biết trời đất gì nữa. Hắn nghiến chặt răng, qua kẽ răng sít sao rít lên: “Tiểu yêu tinh, em muốn khiến tôi chết trên người em luôn đúng không?”
“A……ừ…. . ” giờ phút này ý thức Lâm Vĩnh Túc trở nên mơ hồ, cả người run rẩy, không còn nghe hắn nói gì, không còn biết mình đang ở đâu, chỉ biết hưởng thụ lấy khoái cảm đê mê đang xông đến từng lỗ chân lông trên người cô.
Trịnh Liệt chậm rãi động mấy cái, cúi người xuống hôn mặt cô, nụ hôn rất nhẹ nhàng giống như lông vũ rơi xuống. Lâm Vĩnh Túc rên rỉ thốt ra, Trịnh Liệt dùng môi bao trùm lên môi Lâm Vĩnh Túc, sau đó đâm mạnh một cái khiến Lâm Vĩnh Túc kêu lên. Trịnh Liệt nâng đầu lên, nhìn xuống khuôn mặt vì đau mà khẽ nhíu mày lại của Lâm Vĩnh Túc, từ môi dưới có màu anh đào nhạt của cô hiện tại đã có thêm một màu nữa, là màu đỏ tươi cùng dấu răng của hắn.
nhìn bộ dạng cô như thế này khiến cho hắn có một loại cảm giác thỏa mãn mãnh liệt, hắn không khỏi thỏa mãn than nhẹ, thật là một tiểu yêu tinh.
Lâm Vĩnh Túc bị hắn trêu đùa hết sức thoải mái, há mồm rên rỉ, nghe tiếng rên rỉ đầy phóng túng của cô, Trịnh Liệt khẽ cúi đầu nở nụ cười, động tác phía dưới bắt đầu tăng nhanh. Mãnh liệt kích thích khiến tòan thân Lâm Vĩnh Túc run rẩy, eo thon đong đưa theo động tác của Trịnh Liệt, đón hắn đi vào.
Trịnh Liệt thấy Lâm Vĩnh Túc động tình phối hợp thì trong lòng càng thêm hưng phấn, hắn đem hai chân Lâm Vĩnh Túc vòng qua hông hắn, hai tay nâng mông trắng nõn của cô, chỗ kín động tác không ngừng, cấp tốc vào sâu một chút, chỉ thấy toàn thân Lâm Vĩnh Túc một hồi động đậy, hai chân không tự chủ được kẹp chặt hông hắn, trong hoa kính một dòng chất lòng trào ra, khiến Trịnh Liệt thoải mái cực điểm, vì vậy hắn gầm nhẹ một cái, ôm eo cô hung hăng ra vào, đâm thật mạnh vào bên trong.
Mỗi nếp nhăn bên trong hoa kính mềm mại dường như đều căng ra hết mức, đón nhận lấy từng đợt xâm nhập như vũ bão của Trịnh Liệt.
“Ân…mạnh….lớn…không… ngừng…aaa….không được&

