Mộng dục - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Pair of Vintage Old School Fru

Mộng dục (xem 6225)

Mộng dục

y của Vô Dĩnh Kỳ.


Nhìn cảnh từ một Khiên Thục Linh kiên cường ngạo nghễ, chỉ sau một tai nạn mà mất đi trí nhớ, bây giờ phải sống trong cuộc sống không có quá khứ, Vô Dĩnh Kỳ vô thức càng thêm xót xa cho người phụ nữ này.


Vô Dĩnh Kỳ nhìn bà, nở nụ cười dịu dàng, sau đó bước ra khỏi phòng bệnh.


TRong phòng bệnh của bệnh viện A chỉ còn lại mỗi Khiên Thục Linh, bà bước xuống giường, đôi chân trần trắng như bạch ngọc có chút xanh xao bước gần lại cửa sổ. Đưa tay ra đẩy cánh cửa sổ, nhìn xuống bên dưới là một chàng trai trẻ với áo sơ mi trắng đang chạy ra phía cổng bệnh viện.


Đôi mắt trong veo của Khiên Thục Linh đưa theo bóng dáng của cậu, cho tới tận khi cậu sắp khuất bóng thì có một tiếng chuông điện thoại gọi tới khiến cho bà giật mình. Đi tới bên giường, nhìn vào màn hình, Khiên Thục Linh nhíu mi tâm, sau đó bấm phím nghe: “Alo…Được. Hiểu rồi, cứ theo kế hoạch mà làm.”


Tắt điện thoại, dường như là cùng lúc, một dáng người tràn đấy lãnh khí bước vào, dáng người hắn cao lớn, khuôn mặt xinh đẹp đến ma mị, đôi mắt đang hằn lên tia đỏ cũng phát ra tia mỹ hoặc quỷ dị.


Ánh sáng buổi sớm chiếu vào người hắn ta dường như lại càng tôn thêm sự tuấn mỹ của hắn, Lý Nhậm Trình gằn giọng, nhìn thẳng vào Khiên Thục Linh đang đưa ánh mắt vô tư nhìn mình: “Dì Linh, tôi thật ghê tởm, dì. Dì dám đem cả đứa con gái ruột của mình vào trong cái kế hoạch trả thù vô nhân tính của dì.” Càng nói, âm thanh của Lý Nhậm Trình càng như nghiến chặt hai hàm răng với nhau, chỉ cảm nhận được sự giận dữ rít qua kẽ răng.


Khiên Thục Linh nhướng mày một cái tỏ vẻ không quan tâm: “Sống mà không biết ‘vô nhân tính’ thì cậu sẽ luôn là kẻ thua cuộc.” Ngừng một lát, nói tiếp: “Về đi, đừng buộc tôi không nương tay với cậu.”


(Na: Cặp Khiên Thục Linh-Vô Dĩnh Kỳ này thật là…đứa nào cũng nham hiểm như nhau. Mô phật.)


CHƯƠNG 37: NHẬN RA


Lý Nhậm Trình nhìn người phụ nữ trước mặt đang đưa đôi mắt trong veo nhìn mình, dường như mọi sự đều không liên quan tới bà ta vậy. Tại sao…. Tại sao bà ta có thể ung dung như thế? Có thể vô tư khi chính mình đã làm những việc như vậy ngay cả chính đối với đứa con gái của mình chứ?


“Bà không còn là con người nữa rồi.” Nói xong một câu này, Lý Nhậm Trình liền xoay người bước ra khỏi phòng bệnh. Nụ cười trên khuôn mặt của Khiên Thục Linh cũng dần dần hạ xuống, khóe miệng như cười như không, ánh mắt lộ ra vẻ đau thương đầy chua xót.


Phải. Lý Nhậm Trình nói đúng. NGười ta bảo ‘hổ dữ không ăn thịt con’, vậy mà một người mẹ như bà lại đưa đứa con gái duy nhất của mình vào trong cái kế hoạch trả thù ngu ngốc này.


Bà không xứng đáng được làm mẹ, không xứng đáng được nhận tình thương của đứa con gái bé bỏng đó.


Nhưng mà….


Mối thù này…


Không trả không được.


Vĩnh Túc, mẹ xin lỗi con. Dù cho sau này con có hận mẹ, có ghét bỏ mẹ, thì mẹ cũng không thể dừng lại, mẹ phải trả thù cho bố của con, Lâm Trạch.


**************


Ánh dương buổi sáng nhè nhẹ chiếu lên gò má đang ửng hồng, vẫn còn vương vấn mang theo những hằn ngón tay của Lâm Vĩnh Túc.


Cô nằm trên giường nệm êm ái, hàng mi khẽ động làm cho ngón tay đang vuốt nhẹ sợi tóc của cô rụt vội về. Lại thấy cô vẫn đang say trong giấc mộng, những ngón tay thon dài lại tiếp tục nhẹ nhàng vuốt mấy sợi tóc đang rủ xuống che đi hàng lông mi dài cong vút của cô.


Trịnh Liệt nghiêng đầu, một vài sợi tóc đen nhánh rủ xuống che đi đôi mắt của hắn khiến cho người ngoài không thể nhìn ra tâm trạng thật sự của hắn lúc này.


Chỉ thấy được rõ ràng, ngón tay hắn rất nhẹ, nhẹ nhàng tới mức như thể sợ chuồn chuồn làm cho làn nước trong hồ mua thu động vậy.


Dáng người hắn cao lớn ngồi ở trên ghế cạnh giường.


“Xin lỗi, tôi khiến em đau rồi.”


Giọng nói của Trịnh Liệt khi nói ra câu này vô cùng nhỏ, nhỏ tới mức không thể nhỏ hơn được nữa. TRong giọng nói có chứa đau lòng, có chứa cả sự tự trách.


Là hắn tự trách mình sao lại để cho cô phải chị hai cái tát từ Ngô Hoàng Nhung? Hắn tự trách sao lúc đó bản thân hắn lại chỉ đứng mà không làm gì cả? Hắn tự trách tại sao tới tận khi cô ngất đi, tận khi người đàn ông tên Lý Nhậm Trình đó đưa tay đỡ cô đang bất tỉnh suýt ngã khụy vào trong lồng ngực của anh ta thì hắn mới nhận ra rằng mình đối với cô gái này không phải chỉ là mối quan hệ ‘cho và nhận’. Mà còn hơn thế nữa….


Trịnh Liệt đưa ngón tay cái sờ nhẹ bên khóe miệng. Vết máu đã khô lại, nhưng khóe miệng hắn vẫn còn sưng đỏ, bằng chứng duy nhất còn sót lại cho việc hắn bị người đàn ông tên Lý Nhậm Trình đó giáng một nắm đấm vào mình.


Lúc đó, cái khi mà Lý Nhậm Trình đang định dìu cô đi khỏi IE rồi từ từ quay người lại nhìn bàn tay hắn đang giữ lấy tay cô, không cho anh ta đưa cô rời khỏi đó. Cái khi mà Lý Nhậm Trình đặt cô nhẹ nhàng tựa vào tường rồi nắm xốc lấy cổ áo hắn, gầm lên những từ ngữ căm hận, như thể anh ta đang muốn giết người rồi đánh hắn một cái, hắn cũng im lặng, không đánh trả. Chỉ từ từ lau đi khóe miệng dính máu rồi cho bảo vệ kéo anh ta ra ngoài, để lại Lâm Vĩnh Túc đang bất tỉnh ở đó.


Lúc đó…


Hắn mới biết rằng…


Dường như là hắn sợ mất đi cô.


Hắn sợ nếu như lúc đó cô bị Lý Nhậm Trình mang đi, hắn sẽ không bao giờ được nhìn thấy cô nữa.


Hắn sợ…


Vì vậy trong khi đưa cô về đây hắn đã nghĩ rồi. Hắn sẽ giữ cô ở bên người, không cho cô thoát khỏi vòng tay của mình, không cho ai động chạm tới cô, không….


Để cô chịu thiệt thòi nào nữa.


Khiên Thục Linh, hắn sẽ bảo vệ cô khỏi bà ta.


(Na: hóa ra ai cũng cáo già thành tinh hết rồi, mỗi con bé Túc nhà ta là ngu ngơ thôi *Xoa xoa cằm*)


Đang miên man lạc vào thế giới của mình, bỗng có tiếng chuông điện thoại reo khiến cho Trịnh Liệt giật mình bừng tỉnh khỏi những thứ đang rối ren trong đầu.


Hắn cầm lấy điện thoại, nhìn màn hình hiển thị một lúc, sau đó mới nhấn phim nghe: “Tôi đây, có chuyện gì không? Ừ…rồi… tôi tới ngay.”


Tắt máy, Trịnh Liệt cúi đầu nhìn Lâm Vĩnh Túc một chút, sau đó cầm lên áo khoác ngoài, bước ra khỏi phòng, trước khi ra còn rất nhẹ nhàng đóng cửa lại. Ngay sau khi tiếng cửa đóng lại, một đôi mắt nai to tròn mở ra, hàng lông mi dài cong chớp nhẹ một cái.


Rốt cuộc hắn đang muốn làm gì?


Lâm Vĩnh Túc thầm nghĩ trong đầu rồi bước xuống giường. Đi tới gần cửa sổ, qua tấm rèm cửa sổ màu trắng thanh thoát đang phất phơ trong cơn gió cuối hạ, mang theo mùi vị của nắng ban mai bay vào trong phòng, có chút nồng của hạ.


Lâm Vĩnh Túc nhìn thấy dáng dáng cao lớn tuấn mỹ của Trịnh Liệt bước vào trong chiếc xe đen bóng, sau đó xe khởi động, rồi chạy đi. Lúc này cô mới thở phào một cái.


Vừa rồi…thật sự là làm cho cô chết khiếp rồi. Hắn vuốt tóc cô sao?


Ha.


Theo bản năng đôi môi anh đào xinh đẹp khẽ nhếch

Từ khóa: Mộng dục,
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Bạn Trai Tôi Là Gangster-boss Đại Nhân

Chỉ một cuộc điện thoại tôi đã đẩy cả gia đình ra đường ở

Hạt Mưa Ngày Ấy

Đọc Truyện Vì Đó Là Em Voz Full

Người hôm nay ta từ bỏ là người ngày mai ta muốn tìm lại nhất