Trịnh Liệt không nói gì, chỉ im lặng, sau đó nói tiếp: “Tôi muốn gặp con bé.”
“Tất nhiên, coi như cậu nợ tôi một ân huệ đấy. Nhưng mà…” Ngừng một lát, đầu giây bên kia lại nói tiếp: “Tiểu bạch thỏ nhà cậu… Mùi vị rất tốt.” Sau đó là một tràng cười đầy thâm thúy. Không cần nói nhiều, trong câu nói của Ninh Kiến Thần cũng lộ ra tám phần là ý gì rồi, Trịnh Liệt cũng không muốn nói nhiều, chỉ là hắn đã tìm kiếm cô ấy bao nhiêu năm như vậy đều không tìm ra. THời gian đầu thật khiến hắn muốn phát điên khi dường như đã lật tung cả thế giới này lên mà đều không tìm được cô ấy. Lô Vỹ Tinh, giờ nghe lại cái tên này, trong lòng hắn lại bình lặng lạ thường.
Có thể…là vì…
CHƯƠNG 39: CẢNH XUÂN NHÀ NGƯỜI TA (2)
Có thể…là vì….
Nghĩ tới đây khóe miệng của Trịnh Liệt lại cong lên một chút.
Cô gái đó…hẳn là đã tỉnh sau khi hắn rời khỏi rồi nhỉ? (Na: sắp chết tới nơi luôn chứ tỉnh thôi đã là gì. hơ hơ….)
************
Chiếc xe chở Trịnh Liệt dừng lại trước một tòa nhà lớn nhất ở khu nhà cao cấp Trịnh Hòa, ngôi nhà mang theo phong cách Âu Mỹ cổ điển kết hợp với hiện đại, rất sang trọng và mang theo chút gì đó rất cổ kính.
Cánh cổng lớn nạm vàng đang đóng chặt khiến xe của Trịnh Liệt không thể tiến vào được. Thấy xe dừng lại không đi tiếp, Trịnh Liệt mở mắt ra, nhíu mày một cái sau đó rút điện thoại ra, nhấn phím gọi.
Đầu giây bên kia phải mất khá lâu thời gian mới bắt máy, vang lên giọng trầm thấp, âm hiểm, nhưng ít nhất là còn khàn khàn của dục vọng còn chưa nguôi có chút bất mãn, nói: “Trịnh Liệt, gọi tôi? Không phải là ngày mai có động đất hay sóng thần đấy chứ?”
Nghe câu nói đầy vẻ châm biếm của Ninh Kiến Thần thì Trịnh Liệt phần nào cũng hiểu được là mình đang phá hoại giây phút tốt lành của người nào đó: “Tôi đang ở trước nhà cậu.” Trịnh Liệt nói một câu ngắn gọn, không thừa không thiếu, vừa đủ để Ninh kiến Thần xác nhận được được một việc vô cùng quan trọng, đó là vì mải mê muốn ăn điểm tâm mà quên mất đã hẹn Trịnh Liệt tới nhà mình.
Nghĩ tới Trịnh Liệt đang ngồi trong xe, chờ mình mở cửa với khuôn mặt không nhẫn nại, đen hơn cả mỏ than châu Phi thì khóe miệng Ninh Kiến Thần nở nụ cười.
“Đang ở trước nhà tôi? Hảo.”
Nói xong câu đó, cả Trịnh Liệt và Ninh Kiến Thần đều cùng tắt máy. Sau hai giây, cánh cửa của tòa nhà từ từ mở ra. Khi thấy xe của Trịnh Liệt thì hai hàng vệ sĩ to cao, mặc vest đen, đeo kính đen ở hai bên cúi chào dù hắn vẫn đang ngồi bên trong.
Trịnh Liệt vẫn nhắm mắt nhưng cái hình ảnh quen thuộc này thì hắn có thể tưởng tượng ra không sót một chi tiết nào.
Cái tên Ninh Kiến Thần này, thật là quá phô trương rồi, để Vỹ Tinh ở đây, hẳn sẽ bị hắn làm hư mất thôi.
Vỹ Tinh…Aizzzz…. con bé này từ nhỏ đã sợ Trịnh Liệt.
Nhắm mắt suy nghĩ lại một chút về bản thân.
Trịnh Liệt, có một người mẹ xinh đẹp, một người cha tuấn lãng nhưng vô cùng đào hoa. Năm năm tuổi, cha hắn bỏ mẹ con hắn theo một người đàn bà tên là Khiên Thục Linh, mẹ hắn vì đau buồn mà đổ bệnh. Bị bố mình ruồng bỏ không một chút thương tiếc, không một đồng xu dính túi, lúc đó hắn còn quá nhỏ để lo được việc gì cho mẹ mình, chỉ biết giương mắt nhìn người mẹ đáng thương ngày một gầy gò xanh xao hơn vì phải kiếm tiền nuôi lớn mình. Phải sống dưới gầm cầu, hay lại trên những chiếc ghế đá ngoài công viên. Đêm lạnh buốt đến thấu xương, mẹ hắn ngồi co ro ôm đứa con trai với chiếc áo may vá đủ kiểu vào lòng. Khuôn mặt tái nhợt, đôi môi tím ngắt….
Dù là đứa trẻ….
Trịnh Liệt hắn cũng đã nảy sinh thù hận sâu sắc đối với hai kẻ kia.
Thật may mắn sao, mẹ hắn lại được một người đàn ông yêu mến, rồi cưới về. Người đàn ông đó rất yêu mẹ hắn, yêu thương hắn như con ruột.
Năm hắn bảy tuổi, người cha nuôi với mẹ hắn mang về một đứa bé gái, rất đáng yêu, đặt tên là Lô Vỹ Tinh.
Năm mười lăm tuổi, công ty của bố nuôi hắn đang trên đà phát triển thì bỗng nhiên qua một đêm liền sập đổ, mẹ hắn vì tội lỗi mà ngã bệnh rồi qua đời. Lòng thù hận của Trịnh Liệt lại càng tăng. Hắn đã thề sẽ trả bằng được mối thù này.
Lô Vỹ Tinh, con bé vẫn luôn nghĩ hắn là người anh trai cùng cha khác mẹ. Nhưng thật ra… Chỉ có hắn biết rằng, thật ra hai anh em bọ họ, chẳng dính líu chút huyết thống nào cả.
(Ồ men. tôi nói nhé, nhiều bạn buồn cười cực, đọc truyện của tôi mà bảo truyện tôi giống truyện này truyện nọ. Xin nói, đây là truyện tôi tự sáng tác. Có cái kiểu nào mà cái lời thoại “Gọi tôi là Thần.” mà cũng bị nói là giống trong truyện của Ân Tầm không? Bạn có bình thường không vậy? Lời thoại tôi muốn viết sao là việc của tôi, của Ân Tầm á? Nể bạn quá.)
CHƯƠNG 40: CẢNH XUÂN NHÀ NGƯỜI TA (3)
Trịnh Liệt bước xuống xe
Nhìn ngôi biệt thự lớn một lát, sau đó sải những bước chân đi vào bên trong.
Trịnh Liệt đi vào nhà, tự nhiên như thể đó là nhà mình. Chỉ có những hầu gái của Ninh gia thấy hắn đều ngừng lại công việc đang dở dang mà cung kính cúi đầu tựa hồ như hắn là chủ nhân của ngôi biệt thự này vậy.
Trịnh Liệt hoàn toàn không để tâm đến bọn họ, hắn chỉ một mực bước lên lầu.
Trịnh Liệt bước đi vô cùng chắc chắn. từng bước từng bước hướng thẳng căn phòng trên lầu mà đi tới. Có một vài người hầu gái thấy hắn đi lên đó thì dường như muốn nói gì đó lại thôi, mắt nhìn nhau rồi lại lắc đầu, ý bảo đừng nên xem vào.
Trịnh Liệt có chút khó hiểu, nhưng khi nghe thấy tiếng động bên trong truyền ra thì mọi khúc mắc trong lòng hắn dường như đã được khai thông sáng tỏ.
“Đừng….Thần….” giọng nói của Lô Vỹ Tinh vang ra, sau đó là những tiếng anh ưm đầy ẩn dụ.
Trịnh Liệt đen mặt.
Từ bên trong lại tràn ra tiếng thở dốc cùng với những âm thanh kì quái.
(Na: Kỳ quái có giống như Trịnh ca với Túc tỷ không vậy ạ??? *chớp chớp*
Bốp!!!!
Na: *ôm đầu* huhu…. mọi người nhìn đi, Trịnh ca đánh con gái kìa.
Dân tình: *Ném đá, chọi trứng vào Na* Cút đi chỗ khác, không thấy tụi tui đang đọc truyện hả???
Na: *lủi thủi vừa đi vừa khóc*)
“A….ưm….”
Trịnh Liệt vẫn đứng đó.
“A…không cần…Thần…đừng trêu chọc tôi nữa mà. làm ơn,,,làm ơn…”
Trịnh Liệt vẫn đứng yên.
“ngoan. nói tôi lấy gì để thương em?”
Trịnh Liệt không nhúc nhích. (Na: Mặt dày
Sau một giây, bước chân Trịnh Liệt bắt đầu nhấc lên, nhẹ nhàng bước đi.
Bước về phía căn phòng.
Ở đó có một lỗ nhỏ trên cánh cửa, mà chỉ có duy nhất hắn biết được, bởi vì ngày xưa còn nhỏ hai người chơi thân với nhau, hắn đến nhà của Ninh Kiến Thần đã đục một lỗ này khi chơi trốn tìm, tiện cho việc th

