“Anh rễ! Anh rễ! Thật là tri âm khó gặp! Nghe được câu nói này của anh rễ, sau này Thư Khai vì anh sẵn sàng vào nước sôi lửa bỏng dù khó khăn đến mấy cũng sẽ không từ nan! Anh rễ, trước kính anh một ly!”
Hạ Vãn Lộ nhìn Thư Khai chỉ kém còn chưa có quỳ xuống lạy Tả Thần An, trong lòng cực kỳ phiền loạn, buông đôi đũa, có ăn nữa cũng ăn không trôi, trong lòng nghĩ tới, bất luận như thế nào cũng muốn tìm cơ hội nói rõ ràng quan hệ của cô và Tả Thần An, cứ để việc này kéo dài như vậy cũng không phải biện pháp, chỉ sợ cô cũng có thể bị anh đưa về Bắc Kinh đi. . . . . .
Không biết có phải là do cả ngày không ăn đồ uống gì hay không, hay là vì mắc mưa nên bị lạnh, mà cô mới vừa rồi cứ liên tục ăn đồ ăn như vậy, dạ dày có chút không thoải mái, khó chịu muốn ói.
Vào lúc này Thư Khai lại rót cho cô thêm một ly rượu, còn giơ ly nói với cô, “Chị, ba người chúng ta trước cùng nhau kính ba mẹ một ly, chị cũng đã một khoảng thời gian không có về nhà, ba mẹ thật sự rất nhớ chị.”
Thư Khai đã nói như vậy, ngay cả cô dù lúc này không muốn uống rượu, cũng không thể không nâng ly rồi, những năm này, cô quả thật là không tận hiếu rồi. . . . . .
Chỉ là, liên quan gì tới anh chứ? Tại sao muốn lôi anh vào? Liếc mắt nhìn xuống Tả Thần An tay bưng ly rượu, không khách khí chút nào nói, “Chúng ta hai chị em mời rượu ba mẹ là được rồi, người ngoài cũng không cần nhúng vào!”
“Chị. . . . . .” Thư Khai khó mà nói cái gì.
Tả Thần An rất biết điều mà để cái ly xuống, cười nói, “Được được được, anh không dính vào, các ngươi hai chị em trước kính ba mẹ, sau đó tới lượt hai chúng ta kính ba mẹ là được.”
Còn có chuyện như thế sao? Cô chuẩn bị uống hết ly này liền về phòng!
Vì vậy, cô cùng Thư Khai nâng ly, đối với Thư Đại Hưng cùng Chu Lan nói, “Ba, mẹ, con gái mấy năm này bất hiếu, không thể ở bên canh chăm sóc hai người, về sau. . . . . .”
Cô muốn nói, về sau con không đi nữa, sẽ luôn luôn ở cùng với ba mẹ, vậy mà cô mới nói đến hai chữ “Về sau”, đã có người chen miệng vào, “Về sau con cùng Lộ Lộ sẽ cùng nhau hiếu thuận với ba mẹ, chỉ cần ba mẹ nguyện ý, có thể theo chúng con đến Bắc Kinh ở, như vậy chúng ta người một nhà cũng sẽ không tách ra.”
“Ai mượn anh nhiều chuyện như vậy? !” Cô tức giận trừng mắt nhìn anh, một hơi uống hết ly rượu.
Cô vốn tửu lượng không tệ, Ba Bạch Cửu này căn bản cũng không thể làm cô say, nhưng là, tối hôm qua uống thả cửa một đêm rượu mạnh, cuối cùng còn say trước ly độc dược, nên khi ly rượu này vừa vào miệng, cô cũng nhớ tới mùi vị của ly độc dược, hơn nữa mới vừa rồi đã cảm thấy dạ dày thật sự không thoải mái, bị mùi rượu như vậy vừa xông, khiến cô thật sự muốn ói.
Cô vội vàng che miệng lại hướng phòng vệ sinh chạy, Chu Lan thấy thế cũng đi theo vào, đưa cho cô khăn lông và nước.
Cô không để ý nhiều như vậy, ói ra toàn bộ thức ăn trong dạ dày mới cảm giác được thoải mái một chút, súc miệng, dùng khăn lông mẹ đưa tới lau mặt, thở phào một cái, không có lưu ý đến bên cạnh ánh mắt mẹ nhìn cô tràn đầy hoài nghi.
“Lộ Lộ? Không có sao chứ?” Chu Lan nhìn chằm chằm bụng của cô hỏi.
“Không có việc gì, có thể do ăn quá nhiều đồ không sạch sẽ thôi. . . . . . Mẹ, đừng lo lắng, vào đi thôi, con đi nghỉ ngơi một lát.” Cô thấy ánh mắt mẹ khác thường, cho là mẹ chỉ là lo lắng, cố nặn ra vẻ tươi cười.
“Ừ, đi đi.” Chu Lan theo bản năng nắm cánh tay con gái.
Hai mẹ con mới vừa vào phòng ăn, đã nhìn thấy vẻ mặt lo lắng của Tả Thần An đứng chờ, thấy cô ra ngoài, vội hỏi, “Lộ Lộ, thế nào? Chúng ta đi bệnh viện kiểm tra một chút?”
Cô không để ý anh, trực tiếp hướng gian phòng của cô đi tới.
Anh nóng nảy, kéo tay cô, “Lộ Lộ, chuyện như vậy không cho tùy hứng, đi với anh tới bệnh viện!”
“Anh buông ra! Tôi không sao!” Cô vẫn là vẻ mặt lạnh lùng.
“Lộ Lộ, em tức giận, em cũng có thể đánh anh mắng anh, nhưng là không thể manh đứa bé ra đùa giỡn!” Giọng nói của anh cũng nghiêm nghị.
Đầu của cô vừa vang lên “Oanh” một tiếng, mặt nhất thời đỏ bừng. Có ý tứ gì? ! Đây không phải là ở trước mặt người nhà của cô hùng hồn tuyên bố, cô với anh đã từng lên giường với nhau?
“Anh. . . . . . Anh nói bậy cái gì đó?” Đối mặt ánh mắt khác thường của người nhà, cô mắc cỡ không ngốc đầu lên được, hận không tìm được một cái lỗ để chui vào.
Anh vẫn như cũ lôi kéo tay của cô, giọng nói trở nên mềm mại, “Được rồi, nghe lời, đi bệnh viện kiểm tra một lần, được không?”
Chu Lan cũng cảm thấy chuyện không thể qua loa, tới nói với cô, “Lộ Lộ, nếu như là vậy. . . . . . Vậy hay là đi bệnh viện kiểm tra một chút đi?”
“Sẽ không có đứa bé! Làm sao có thể có đứa bé! Chuyện như vậy tự con còn không biết sao?” Có thể đừng giống như bức cung cô như vậy được hay không! Cô cũng sắp điên rồi!
“Chính em biết cái gì? Có hay không cũng phải đi bệnh viện kiểm tra! Coi như không có, cũng phải kiểm tra xem tại sao lại bị ói!” Anh khôi phục lại dáng vẻ ông chủ, tại thời điểm ra mệnh lệnh không cho phép bất luận người nào làm trái. . . . . .
Mà ở trong chuyện này, người nhà cùng anh đứng ở một bên, bất kể như thế nào cũng muốn cô đi bệnh viện kiểm tra một lần.
Không có biện pháp, nếu như cô không chịu đi như lời nói đoán chừng cuối cùng sẽ bị khiêng tới bệnh viện mất thôi, chỉ có thể hung hăng trừng mắt liếc anh một cái, kéo cánh tay mẹ ra cửa.
Đi tới bên lề đường, Sa Lâm liền nói, “Tôi đi lái xe lại đây.”
Hạ Vãn Lộ lúc này mới chú ý tới dừng chiếc xa ở ven đường, giống như trên đướng cô ngồi xe buýt từ Hàng Châu đến Ô Trấn, quả thật có thấy qua chiếc xe này tựa như không xa không gần lái bên cạnh xe buýt, nhưng là, chiếc xe này quá bình thường rồi, hơn nữa còn là treo giấy phép lái xe Hàng Châu, cho nên, cô cho tới bây giờ sẽ không nghĩ tới đó chính là anh. . . . . .
Ai. . . . . .
Thật là đần chết rồi, anh ở Hàng Châu phòng ốc đều có, huống chi chỉ là một chiếc xe?
Đến bệnh viện kiểm tra, kết quả dĩ nhiên là cô không có mang thai, đây đều nằm trong dự liệu của cô, bác sĩ chỉ nói do cô bị lạnh, uống một ít thuốc, muốn cô trong lúc uống thuốc không nên uống rượu, chỉ có như vậy.
Lúc bác sĩ tuyên bố cô không có mang thai, cô thấy trong mắt anh chính là thất vọng, rất sâu rất đậm thất vọng, ánh mắt thất vọng này, như lửa hồng in dấu vết, rơi ở trong lòng cô, thất vọng là anh, đau, cũng là cô. . . . . .
Một khắc kia, cô rất muốn khóc, muốn ôm mẹ khóc lớn, thậm chí. . . . . . Muốn ôm anh khóc. . . . . .
Nhưng là, cô không thể. . . . . . Không thể. . . . . .
Duy nhất

