Thư Đại Hưng và Chu Lan không hiểu đây là xảy ra việc gì, đều đem ánh mắt nhìn Hạ Vãn Lộ.
Hạ Vãn Lộ cả kinh che miệng lại, đây đúng là âm hồn bất tán, anh rốt cuộc tại sao lại theo tới đây? Bản thân mình cả đường đi đều không phát hiện! Hơn nữa, anh mới vừa rồi gọi gì? Ba? Mẹ?
Không sai! Đây là phong cách của anh ta! Lần trước không phải còn khuyến khích Y thần gọi cô là “Mẹ” sao? Hiện tại, cô nên làm cái gì?
Trong đầu cô rối tinh rối mù, nhưng có người phản ứng nhanh hơn cô, xe lăn rất nhanh đến bên người cô, một cánh tay cũng quấn lấy eo cô, giọng nói ôn hòa mà lễ độ của anh ta vang lên, “Ba, mẹ, con tên là Tả Thần An, là chồng sắp cưới của Lộ Lộ, chúng con sắp kết hôn rồi, lần này là đặc biệt cùng nhau trở về thăm hai vị.”
Kết, kết hôn?
Thư Đại Hưng và Chu Lan mắt to trừng mắt nhỏ, tại sao chưa bao giờ nghe Lộ Lộ nhắc qua? Hai người lần nữa nhìn về phía Hạ Vãn Lộ, lại thấy Tả Thần An cực kỳ dịu dàng lấy tay vén một sợi tóc dính trên mặt cô ra sau gáy, giọng nói cũng cực kỳ trìu mến, “Thật là chưa từng thấy người con gái nào lớn như em mà còn ngốc như vậy, hăng hái chạy về phía trước, nếu không phải động tác của Sa Lâm nhanh, em sắp để lạc anh_ người què này rồi!”
Buồn cười! Có người bẻ cong sự thật như thế này sao?
Cô mới vừa mở miệng muốn nói chuyện, thế nhưng anh lại dịu dàng cười một tiếng, “Được rồi, anh biết em nóng lòng về nhà.” Nói xong lại vô cùng áy náy nói với Thư Đại Hưng và Chu Lan, “Ba, mẹ, Lộ Lộ ở Bắc Kinh mấy năm này luôn nói lo lắng cho hai người, muốn trở về thăm hai ngươi, đều là lỗi của con, con quá bận rộn, cho nên không thể bớt chút thời gian cùng cô ấy trở về, một mình cô ấy ra ngoài con lại không yên lòng, bất đắc dĩ kéo dài tới bây giờ, hi vọng ba mẹ đừng trách.”
Lời này của anh nói cực kỳ tự nhiên, đặc biệt là hai tiếng”Ba mẹ” này gọi quá thuận miệng rồi, giống như đã từng luyện . . . . . .
Hạ Vãn Lộ mắt thấy dượng và mẹ bị lời nói của anh ta lắc lư đến ngây người, không thể tiếp tục duy trì sự im lặng, hất tay của anh ra, mặt lạnh đuổi anh, “Anh có phải nhầm lẫn rồi hay không? Ai muốn kết hôn với anh? Người nào là ba mẹ của anh? Anh từ đâu đến cút về chỗ đó cho tôi!”
Tả Thần An sắc mặt lúng túng cười với nhị lão, “Thật sự là xin lỗi, ba, mẹ, trên máy bay chọc Lộ Lộ tức giận, cho nên một đường đang giận dỗi với con. . . . . .” Nói xong lại ăn nói khép nép cầu khẩn cô, “Được rồi. . . . . . trước mặt ba mẹ chừa chút mặt mũi cho anh có được không? Cái người này một đường trút giận không đợi anh, giận đến bây giờ cũng được rồi, cùng lắm thì đợi lát nữa để cho em phạt được không? Anh thề anh thật sự chưa từng nhìn nữ tiếp viên hàng không đó, là chính cô nhận ra anh, muốn anh ký tên cho cô ấy. . . . . Anh không phải không ký rồi sao?” Vừa nói lại tới kéo tay cô.
Được rồi! Người này! Lời nói này chẳng những vu oan cho cô là đang ghen tuông giận dỗi, còn cho anh cái cớ tại sao tìm đến cửa chậm mấy phút so với cô, thật là độc!
Cô đẩy anh, cả giận nói, “Liên quan gì đến nữ tiếp viên hàng không? Anh bớt nói nhảm đi! Anh cút về Bắc Kinh đi!”
Lại nói nàng thật chỉ đẩy nhẹ một cái, nhưng, anh lại ngay cả xe lăn lẫn người đều ngã trên mặt đất. . . . . .
Đây là đang diễn kịch cung đấu sao? Rất có tâm kế, cũng quá cẩu huyết rồi!
Hơn nữa, anh ta lại còn bày ra dáng vẻ đáng thương, mặt vô tội, “Vậy. . . . . . không phải là chuyện của nữ tiếp viên hàng không đó. . . . . . Còn chuyện gì nữa à? anh thật sự nghĩ không ra còn làm sai ở đâu. . . . . . Lộ Lộ, anh làm không tốt chỗ nào, em nói đi, anh sửa còn không được sao? Là . . . . . bữa ăn sáng nay không hợp khẩu vị? Chiếc nhẫn không thích? Đúng rồi, nhất định là chiếc nhẫn không thích, nếu không em cũng sẽ không tức giận với anh. . . . . .” Anh lại quả thật lấy chiếc nhẫn ra, “Được, em không thích chúng ta cũng không cần!” Anh tiện tay lui về phía sau ném một cái, “Đợi về Bắc Kinh, tự em đi chọn, chọn cái lớn nhất, được chưa”
“Tôi là người nông cạn như vậy sao? Ai cần chiếc nhẫn của anh?! Tôi nói lại một lần nữa, anh cút về Bắc Kinh đi!” Cô bật thốt lên, cô cho tới bây giờ cũng chưa từng tính toán những thứ đồ vật chất này, anh ta dựa vào cái gì ở trước mặt ba mẹ cô bôi nhọ cô thành cô gái hư vinh như thế? Nhưng vừa mới nói xong liền im miệng, trong lòng quả thật muốn nói tục, TNND, bị lừa rồi!
Từ chủ đề nữ tiếp viên hàng không, đến việc cô nhiều lần đuổi anh về Bắc Kinh, rồi đến chiếc nhẫn lớn nhỏ, anh đã thành công ở trước mặt ba mẹ gây hiểu lầm như sau: Cô quen biết anh. Bọn họ thật sự là quan hệ người yêu. Bọn họ đã đến bước mua nhẫn thảo luận về vấn đề cưới gả. Cô là đang tức giận. Anh từ đầu đến cuối đều rất vô tội. Anh cưng chiều cô vô điều kiện.
Cô mắt trợn trắng, “Ba, mẹ, hãy nghe con nói. . . . . .”
“Được rồi được rồi, muốn nói gì thì vào trong nói đi! Lộ Lộ đứa nhỏ này cũng thật là, không biết nặng nhẹ, nói thế nào, người ta cũng là khách đường xa tới, làm người ta ngã nhìn ra thể thống gì?” Chu Lan mỉm cười giận trách mắng con gái, để chồng giúp Sa Lâm cùng đỡ Tả Thần An lên.
“Không phải vậy! Ba, mẹ, người này với con thật sự không có một chút quan hệ nào cả! Con không biết anh ta!” Cô gấp đến độ dậm chân, cảm giác mình lúc này về nhà có loại cảm giác dẫn sói vào nhà.
Nhưng, bây giờ còn có người sẽ tin lời của cô sao?
Chu Lan mỉm cười như cũ, chỉ xem cô vẫn là đang giận dỗi, thật sự không quen? Không quen mà biết người ta là người từ Bắc Kinh tới, còn nói cái gì cút về Bắc Kinh cho tôi?
CHƯƠNG 134: KHÔNG CÓ EM THÌ KHÔNG ĐƯỢC
Chương 134: KHÔNG CÓ EM THÌ KHÔNG ĐƯỢC
Tả Thần An cái người này, lành lạnh trước sau như một, không thích để ý tới người khác, ở kinh thành đã nổi danh ẩn sĩ thế ngoại, nhưng anh ta nếu muốn thật lòng làm người nào vui vẻ, người đó cũng không chống đỡ được sức quyến rũ của anh ta.
Ví dụ như, Thư Đại Hưng và Chu Lan.
Lại nói sau khi Thư Đại Hưng và Sa Lâm cùng nhau nâng anh vào cửa chính, anh liền hoàn toàn không coi bản thân là người ngoài, mở miệng một tiếng ba, mở miệng một tiếng mẹ, gọi còn ân cần hơn so với cô, lúc đầu, hai ông bà còn chưa quen, cũng có chỗ cố kỵ, thỉnh thoảng nhìn sắc mặt của Hạ Vãn Lộ, sau đó, khuôn mặt tươi cười đó một cái so với một cái vui đến rực rỡ.
Sau đó nữa, anh còn bảo Sa Lâm đem quà tặng mà anh mang từ Bắc Kinh đến cho hai ông bà bày ra, các loại đặc sản Bắc Kinh là thứ yếu, còn vượt dự liệu hơn còn cho Chu Lan một tuýp kem dưỡng da tay tràn ngập tiếng Anh, Tả Thần An chỉ giới thiệu qua lo

