Kinh thành tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
XtGem Forum catalog

Kinh thành tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm (xem 7659)

Kinh thành tam thiếu: Ông xã gõ cửa lúc nửa đêm

vay có trả, trước lạ sau quen, liền có một đoạn giai thoại lưu truyền thiên cổ quấn quýt si mê vô tận giữa duyên người và yêu……


Mà nay, bất thình lình lại có một trận mưa, kết thành, nhân duyên với ai đây?


Cô đứng giữa cầu Đoạn Kiều, nhìn Tây Hồ bị những hạt mưa rơi xuống làm kinh động sóng gợn lăn tăn, trong lòng hồ, nhỏ xuống tạo gợn sóng một vòng lại một vòng lan rộng ra……


Đã từng, anh đã từng đứng ở nơi này mà chờ đợi sao?


Thần An, Thần An, vẫn sẽ ở bất kỳ giờ phút bất kể nơi đâu cũng sẽ nhớ đến anh, quên đi, là một việc rất khó khăn rất gian nan, nhưng mà, cũng vẫn phải……


“Mưa thật to quá, tiểu thư có thể cho mượn cái ô dùng một chút không?” Chợt, bên cạnh vang lên một giọng nói.


Tay cô khẽ run, cái ô cư nhiên rớt xuống đất, quay đầu, cả kinh như nhìn thấy quỷ hồn bay lên tận trời, một ô hồng xinh đẹp, ở trong mưa rơi xuống đất thành một vòng hoa tiên……


“Anh…… Anh…… Sao anh lại đến đây?” Cô lắp bắp, nói năng lộn xộn.


Người ngồi trên xe lăn trong mưa, người toàn thân ướt đẫm, không phải anh, thì là ai chứ?


Thậm chí, người ở phía sau đẩy xe lăn cho anh Sa Lâm cũng gặp họa, bị mưa xối ướt sũng.


“Sa Lâm! Các người không có ô sao?!” Cô vẫn là không muốn nói chuyện cùng anh, lại hỏi Sa Lâm.


Sa Lâm không trả lời cô, ngươc lại người được gọi là Tả Thần An oan gia, đôi con ngươi trong mưa càng trở nên trong suốt, nhìn cô chằm chằm, thầm lặng, “Ban đầu là anh sai lầm rồi. Hứa Tiên và Bạch nương tử nên duyên vì một trận mưa, Bạch nương tử vì mượn một cái cô của Hứa Tiên, mới có chuyện xưa đó, ta thật quá ngu dốt, tại sao lại đứng chờ vợ của mình trong trời đêm lấp lánh ánh sao cơ chứ?”


Mưa to tầm tả, rơi mất ô làm cô cũng bị dầm mưa mà ướt đẫm, lời của anh, làm trong lòng cô càng nổi lên từng trận thét gào, cô không dám nhìn đôi mắt lấp lánh trong suốt kia, quay đầu bước đi, “Cái ô cho hai người mượn, không cần trả lại! Hẹn gặp lại! Không, là vĩnh viễn không gặp!”


Nói xong, e sợ bọn họ lần nữa đuổi theo, chạy xuống Đoạn Kiều, nhìn thấy một chiếc xe taxi đi qua, không tiếc giá cao, lập tức lên xe, hướng trạm xe chạy đi.


Cô phải về nhà! Cô phải về nhà! Về nhà sẽ an toàn!


CHƯƠNG 133: DẪN SÓI VÀO NHÀ


Thế gian này, có một câu thành ngữ, gọi là tro tàn lại cháy.


Cô sợ, cho nên cô chạy trốn vào đám đông.


Lòng của cô cần phải yên tĩnh trở lại, nhất định không thể cũng không muốn lại tiếp nhận bất kỳ khảo nghiệm nào.


Cô thân hình gầy yếu, kéo hành lý gần như hoảng hốt chạy bừa trong mưa. Sự xuất hiện đột ngột của anh, hoàn toàn nhiễu loạn lý trí cô, ý tưởng duy nhất chính là trốn đi không để cho anh tìm được, nhưng, lại chưa từng nghĩ kỹ, muốn trốn tới nơi nào mới là nơi an toàn nhất.


Ở trạm xe nhanh chóng mua vé xe trở về Ô Trấn, nắm chặt vé khi đợi xe, vẫn khẩn trương nhìn chung quanh, lo sợ anh sẽ đuổi theo lần nữa, mãi đến lúc lên xe rồi, không nhìn thấy bóng dáng của anh, lòng cuối cùng mới yên tĩnh lại.


Một thân ướt nhẹp bước lên xe, đến lúc xuống xe quần áo đã khô một nửa, may mắn hơn là, cuối cùng mưa cũng ngừng rồi, sắc trời hơi u ám, màn đêm tối từ từ kéo ra.


Kéo rương hành lý của cô, đi trên đường của Cổ Trấn, lòng căng thẳng cuối cùng cũng buông lỏng.


Thời gian năm đó ở cùng với anh, rất ít khi nói đến người nhà và quê hương của mình, mà anh ở trong tâm tình như vậy, cũng ít hỏi đến, vì vậy anh chỉ biết mình là người Hàng Châu, nên chắc sẽ không tìm đến Ô Trấn. . . . . .


Nhà của cô ở bên bờ sông, người ngoài đều nói Ô Trấn ngày nay hơi thở buôn bán quá nồng, nhưng cô vẫn yêu cây cầu nhỏ như vậy, dòng nước, và người nhà, nhất là đêm mưa bụi mịt mù vẫn thường xảy ra ở đây, Yên Tỏa nước chảy, sương mù xung quanh mái hiên, giống như cô gái mặc sườn xám ngồi dưới mỗi ngọn đèn, mỗi một cánh của lộ ra ánh sáng nhạt bên trong đều từng diễn một câu chuyện xưa tuyệt mỹ. . . . . .( cái này mình không hiểu không biết dịch sao cho hay >.


Cuối cùng, cũng đến rồi.


Người phụ nữ ở trước cổng đang đưa cổ nhìn quanh gần như lại thêm mấy phần tang thương, Hạ Vãn Lộ đứng ở nơi cách đó ba mét, kiềm chế xong tâm tình của mình so với mưa bụi càng thê lương, tránh cho sẽ nhào vào trong lòng mẹ khóc lớn.


Mà mẹ liếc mắt một cái đã thấy được cô, kích động ra đón, “Lộ Lộ! Lộ Lộ! Bảo bối của mẹ, rốt cuộc về nhà rồi!”


“Mẹ. . . . . .” Vẫn không thể nào ngăn cản được tình cảm cuộn trào dữ dội, tất cả đau khổ và uất ức ở bên ngoài phải chịu đựng đều ở trong cái ôm với mẹ nháy mắt bộc phát ra, cô ở trong lòng mẹ khóc như đứa bé.


Bốn năm không gặp, mẹ ôm cô, áy náy cùng đau lòng ở trong lòng lan tràn, đều rơi lệ đầy mặt. Nếu như không phải hôn nhân của mình thất bại, nếu như không phải mình không có bản lãnh, làm sao sẽ để hai đứa con gái ở bên ngoại bôn ba, tự mình kiếm học phí, ngày nghỉ cũng không thể về nhà thăm một chút? Ngay cả lễ mừng năm mới, cũng chỉ có thể nghe giọng nói qua điện thoại.


“Bảo bối, trở về là tốt rồi, đừng khóc, để mẹ xem một chút, tại sao lại gầy như vậy. . . . . .” Mẹ đau lòng nâng mặt của con gái lên, cái cằm hơi nhọn làm cho bà đau lòng không dứt.


“Mẹ, con không sao, con đang giảm cân đấy. . . . . .” Cô miễn cưỡng cười, nước mắt lại chảy ra, ngược lại là cô, có một câu không dám nói ra khỏi miệng, những năm này mẹ giống như đã già thêm nhiều rồi. . . . . . nửa đời trước của mẹ, có thể nói là trải qua trong nước mắt, trong trí nhớ lúc nhỏ của cô cũng chỉ có sự tranh cãi của ba mẹ, sau mỗi một lần cãi vả, không phải ba sập cửa đi, thì là mẹ phải chịu quyền cước của ba, mà bất luận là loại nào, cuối cùng đều là mẹ một mình khóc thút thít và càng cực khổ đi làm kiếm tiền hơn, mẹ sống trong tình trạng này, từ trước đến giờ đều có vẻ già hơn so với những bà mẹ có con cùng tuổi của mình, sau đó lại gả cho dượng, ngược lại không có hành hạ trên tinh thần, nhưng thanh xuân đã đi qua cũng không thể nào nữa quay lại được rồi.


Hai mẹ con nhất thời say sưa, đứng ở trước cổng quan sát lẫn nhau, cùng nhau khóc, một lúc lâu, mới có người từ trong cửa đi ra, nói, “Hai người cũng thật là, muốn nói chuyện thì vào nhà trước! Lộ Lộ đi đường vất vả, lại còn bị mưa làm ướt cả người, không cho nó đi vào thay quần áo nghỉ ngơi một chút trước sao?”


Hạ Vãn Lộ lúc này mới nhìn thấy dượng, lau nước mắt, cười chào hỏi, “Ba.”


“Ôi chao! Mau vào! Mau vào đi!” Dượng Thư Đại Hưng đi ra ngoài xách hành lý cho cô, mẹ của Hạ Vãn Lộ Chu Lan vừa cười vừa khóc, “Xem tôi này, thật là vui mừng đến hồ đồ rồi, Lộ Lộ, mau cùng mẹ đi vào nhà.”


Ngay tại lúc đó, một giọng nói khác vang lên, “Ba, mẹ, chào hai người.”


Người một nhà vô cùng kinh ngạc đi tìm nơi phát ra giọng nói này, ở bên cạnh bọn họ, một người đàn ông ngồi xe lăn mỉm cười nh

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Cháy Lên Đi Lửa Tình Yêu

Hạo Nhiên: Năm năm tháng tháng

Có Một Tình Yêu Không Thể Nghi Ngờ

Quỳ xin bạn trai cưới vì cái thai đã hơn 8 tháng nhưng anh ta lại từ chối rồi phóng xe đi nhưng 3′ sau thì…

Truyện Voz Gấu Đã Tán Em Như Thế Nào Full