Hoàng phi: Sở đặc công số 11 (Sở Kiều truyện) – Phần 2 - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Hoàng phi: Sở đặc công số 11 (Sở Kiều truyện) – Phần 2 (xem 79270)

Hoàng phi: Sở đặc công số 11 (Sở Kiều truyện) – Phần 2

ng mày, trầm giọng hỏi: “Từ chối tác chiến?”


“V…vâng, đúng vậy.” Trình Viễn nuốt *ực* một cái rồi lựa lời phân bua, “Binh sĩ của đại đội 13 đều xuất thân từ cao nguyên Thượng Thận.”


Gió lạnh khiến mưa phùn tạt lên sống mũi cao thẳng của Yến Tuân, hắn chậm rãi gật đầu rồi không nói thêm gì nữa.


“Bệ hạ, bắt giữ Tú lệ quân chỉ còn là vấn đề thời gian thôi. Nhưng mạt tướng có một câu, không biết có nên hỏi hay không.”


Mặt Yến Tuân vẫn không chút thay đổi, “Nói đi.”


“Vâng, nếu quân ta thành công bao vây Sở đại nhân, xin hỏi bệ hạ, chúng ta nên dùng phương thức tấn công thế nào ạ? Toàn lực công kích hay kéo dài thời gian chờ đối phương mệt mỏi, tiêu diệt hay bắt sống? Xin bệ hạ nói rõ.”


Gió bên tai như chợt mạnh hơn, nam nhân lẳng lặng đứng yên, mặc cho gió lạnh tạt lên thân thể, vạt áo bay múa phần phật. Chiến trường xa xa vẫn còn thấp thoáng ánh lửa, kịch chiến cả một ngày đã tước đi nhuệ khí của binh lính, hiện tại, chỉ còn cảm giác mệt mỏi rã rời cùng hình ảnh giáp trụ rách nát.


Hai vạn cấm vệ quân, sau đó còn được chi viện bởi ba đại đội, vậy mà vẫn thất bại trước chín ngàn Tú lệ quân tìm đường chạy trốn vẫn. Dưới sự chỉ huy của Sở Kiều, Tú lệ quân tựa như lưỡi đao nhỏ, linh hoạt sắc bén gọt phá vòng vây của hắn, chuyện mà ba vạn Hỏa vân quân của Hoàn Hoàn không thể, nhưng nàng lại dễ dàng làm được.


Hắn không thể không thừa nhận, trên phương diện quân sự, A Sở quả thực chính là thiên tài hiếm có. Nàng luôn có thể khống chế cục diện chiến trận trong tay mình, uy tín cùng địa vị của nàng trong quân đội, ngay cả hắn cũng không bì kịp.


Yến Tuân chậm rãi thở hắt ra một hơi, đáy lòng như bị sóng biển vùi dập. Hiện tại, hắn không rõ mình nên thấy may mắn vì nàng đã chạy thoát, vì bản thân không bị tình cảm chi phối làm lỡ chuyện, hay là nên khổ sở vì nàng rốt cuộc đã rời bỏ hắn, không bao giờ quay đầu lại nữa?


Cảm giác trào phúng dần dâng cao trong lòng khiến Yến Tuân bất giác cười lạnh, hắn hờ hững đưa mắt sang nhìn Trình Viễn, bất chợt hỏi: “Trình Viễn, có biết tại sao nhiều người khuyên ta chớ nên trọng dụng ngươi nhưng ta vẫn bỏ ngoài tai không?”


Trình Viễn nghe hỏi liền kinh hoảng quỳ xuống, dập đầu nói: “Được bệ hạ ưu ái, mạt tướng chết muôn lần cũng không đủ báo đáp.”


“Bởi vì ngươi rất giống ta khi trước.”


Trình Viễn ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn Yến Tuân.


“Ta biết, cha mẹ cùng toàn bộ thân nhân của ngươi đều đã chết trong chiến tranh, vợ và muội muội ngươi thì bị binh lính Đại Hạ bắt làm quân kỹ, ca ca ngươi cũng là tướng lĩnh của Đại Đồng, nhưng lại bị giết bởi sát thủ của hội.”


Hai mắt Trình Viễn dần đỏ lên, hắn quỳ trên mặt đất, không nói bất kỳ chữ nào, hai môi trắng bệch.


“Ta biết ngươi muốn gì, cũng giống như ta, ta cũng biết mình đang mong muốn điều gì.” Yến Tuân ngước lên nhìn ráng chiều đỏ như máu đang dần bị mây đen nơi chân trời lấn át, khẽ nhếch môi, từ tốn nói: “Trong lòng ai cũng ấp ủ mơ ước, nhưng muốn hoàn thành tâm nguyện thì trước tiên phải còn sống. Bằng không, chết rồi thì có bao nhiêu tâm nguyện cũng đều bị bỏ dở.”


Trình Viễn đột nhiên cảm thấy khóe mắt nóng lên, lúc nhận ra thì nước mắt đã che phủ tầm mắt. Nam nhân bị toàn Bắc Yến mắng là tiểu nhân bỉ ổi siết chặt nắm tay, đầu cúi gằm.


Một bóng diều hâu xẹt qua trên không trung, Yến Tuân ngẩng lên nhìn nó, ánh mắt xa xăm dần mất đi tiêu cự. Hắn trầm mặc hồi lâu, cuối cùng trầm giọng nói: “Sức chiến đấu của Tú lệ quân quá mạnh mẽ, không nên đối đầu trực diện, hãy mở cửa biên giới, vờ lộ tin ra cho Triệu Dương và Ngụy Thư Diệp. Mùa đông sắp đến rồi, để A Sở thay chúng ta phá vỡ thế giằng co giữa Bắc Yến và Đại Hạ đi vậy.”


Trình Viễn thoáng kinh hãi, tâm tư thâm sâu như hắn cũng khó che nổi vẻ khiếp sợ trên mặt. Một lúc lâu sau, hắn mới nhỏ giọng nói: “Quân Hạ đóng ở Nhạn Minh Quan hiện giờ đều là giáp binh hạng nặng, còn bên Sở đại nhân đều là khinh kỵ binh, mạt tướng không nghĩ Đại Hạ có thể kịp thời bày trận cản đường Sở đại nhân.”


“Thế thì hãy trì hoãn bước chân của nàng.” Dứt lời, Yến Tuân liền xoay người đi về phía thành Bắc Sóc sừng sững, chiến mã toàn thân đen tuyền đi theo bên cạnh.


Nắng chiều hắt lên người nam nhân, đổ xuống một cái bóng thật dài, dư âm câu nói sau cùng của hắn theo gió bay quanh quất trên thảo nguyên, “Truyền tin cho dân chúng ở Bắc Sóc, Thượng Thận, Hồi Sơn, bảo rằng Tú lệ đại nhân của bọn họ sắp sửa rời khỏi Bắc Yến.”


Một cơn cuồng phong hất tung vạt áo nam nhân, bảo kiếm bên hông phản chiếu nắng chiều ánh lên màu đỏ rực rỡ, hắn nặng nề đi từng bước một, chậm rãi tiến vào thành trì to lớn nhưng tựa như lao tù kia, ở đó, có vô số xiềng xích bằng vàng đang chờ khóa chặt hắn lại. Khoảng đen nơi chân trời dần lan rộng, tiếng diều hâu thê lương vẫn văng vẳng trên không trung, như âm thanh của thần chết đang bao phủ khắp bầu trời bình nguyên Hỏa Lôi.


A Sở, ta đã từng nói, tất cả mọi người có thể phản bội ta, chỉ có muội là không thể, bởi vì muội chính là ánh sáng duy nhất chiếu rọi thế giới tối tăm của ta.


Hôm nay, mặt trời của ta đã không còn nữa.


Bốn bề thọ địch, tứ cố vô thân, đến khi không còn đường chạy, liệu muội có nhớ đến ta không?


A Sở, ta sẽ ở phía sau dõi mắt nhìn muội.


……………………………………………………………………………………


Chiến trận ập đến một cách đột ngột, không hề có dấu hiệu báo trước, các tuyến quân Bắc Yến vẫn luôn giữ khoảng cách với Tú lệ quân nên ban đầu Sở Kiều còn ôm ảo tưởng rằng Yến Tuân không đành lòng xuống tay với mình. Thế nhưng, lúc nhìn thấy dân chúng tay xách nách mang dẫn theo con cái đứng bên ngoài Long Ngâm Quan, nàng thấy mình như chìm trong hầm băng sâu vạn trượng, hoàn toàn tuyệt vọng.


Trong nắng sớm, người dân líu ríu rồng rắn xếp thành một hàng dài vô tận, có người đẩy xe ngựa lớn chất đầy đủ hòm nhỏ hòm to, nồi niêu xong chảo va chạm vào nhau kêu *leng keng*, có người vung roi lùa đàn trâu bầy cừu vào hàng, phụ nữ ôm con nhỏ khóc oa oa, bất đắc dĩ phải ngồi xuống trên đá cuội ven đường cởi áo cho bọn bú, cũng có người gánh đầy khoai ngô đi theo làm lương thực dọc đường.


Mệt mỏi, cực nhọc, hoảng loạn, trên mặt bá tính hiện đủ loại sắc thái khác nhau. Nhưng khi nhìn thấy cờ xí của Tú lệ quân, bọn họ đều không hẹn cùng nhau hô lên mừng rỡ, lập tức chen nhau tiến lên, hướng về phía đội quân vừa đến, kêu to: “Đại nhân đến rồi! Đại nhân ở đây này!”


Một ông lão râu tóc bạc trắng dẫn cháu chắt mình chen lên, mặt bọn trẻ đều đã đỏ bừng vì lạnh, hăng hái hỏi Sở Kiều: “Đại nhân, chúng ta đi đâu vậy?”


“Phải đó, đại nhân, chúng ta đi đâu vậy?”


“Mặc kệ là đi đâu, chúng ta đều theo cùng, không để đại nhân đi một mình đâu.”


“Đại nhân, sao đi mà cũng không nói trước một tiếng vậy? Làm ta không kịp thu hoạch cả hoa màu, nhưng cũng may là ta nhanh chân, bằng không thì không đuổi kịp rồi.”



Các chiến sĩ của Tú lệ quân đứng giữa bình nguyên trống trải, không ai nói gì, không hẹn mà cùng quay đầu lại nhìn Sở Kiều. Thiếu nữ khoác

Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Mùng 8/3 nhìn hộp quà to đẹp trên bàn tôi mừng rỡ mở ra, chồng ở trong phòng chạy ra giật lại và chửi mắng vợ té tát

Không yêu thì thế nào

Xem tử vi tháng 04/2017 của 12 cung hoàng đạo

Truyện Tiểu Thư Đáng Yêu

Mẹ của tôi muốn..lấy chồng ở tuổi 55