Thật ra thì, gặp măt vào đến chỗ này cũng coi như là kết thúc rồi, ở còn có một cảnh trong nước, đó chính là Tây Tạng, vậy mà, ngại vì hoàn cảnh đặc biệt của Tây Tạng, cho nên đã quyết định đi về nghỉ một chút.
Nhưng mà lần này đi ra ngoài, đã lập tức làm mất gần hai tháng trời, tất cả mọi người ở xa quê khi kết thúc dều đã có thể trở về nước, vậy nên tất cả nhân viên làm việc cũng cực kỳ kích động cùng hưng phấn, đảo qua mấy ngày nay bôn ba cùng mệt mỏi, giờ đây cùng nhau ngồi cùng một chỗ bàn luận về đủ thứ chuyện viễn vông về trên trời dưới đất, hôm nay thu hoạch được gì, cô diễn viên ấy ra làm sao, sóng gió showbiz gần đây, anh chàng ca sĩ này, cặp đôi diễn viên nọ…
Thật ra thì ra ngoài lâu như vậy, Lăng Mạt Mạt cũng có chút nhớ nhung thành phố X, cô vốn là bởi vì buổi chiều đang thở dài, trong lúc bất chợt nghe mọi người nói chuyện rôm rả như vậy thì cô bỗng nghĩ đến ngày mai đã có thể trở về nước, trong lòng cũng lập tức xuất hiện hăng hái cùng tinh thần phấn chấn, lập tức cùng mọi người uống một chút rượu, hàn huyên một ít chuyện đơn giản hằng ngày.
Lúc đang ăn dở bữa cơm thì điện thoại của Lý Tình Thâm bất chợt vang lên.
Lý Tình Thâm đứng lên, đi tới một góc nhận điện thoại, lúc trở lại lần nữa, vẻ mặt đã lộ ra một vẻ kích động không thế giấu.
Chương 374: Nước Rất Lạnh, Để Tôi Đi (4)
Lý Tình Thâm ưu nhã đứng lên, đi tới một góc an tĩnh để nhận điện thoại, anh cầm điện thoại di động cẩn thận nghe từng chút một, lại mở miệng hỏi thăm mấy câu, sau đó vẻ mặt thì trở nên cực kỳ sinh động.
Anh cúp điện thoại rất nhanh, đi tới trước bàn ăn, anh đứng trước mặt mọi người không hề ngồi xuống, mà nhanh chóng mở miệng nói: “Ngày mai mọi người cứ về thẳng nước.”
“Vậy còn anh?” Có người nghe lời như vậy, liền ngẩng đầu lên, thuận miệng vừa hỏi: “Không trở về cùng chúng tôi không à?”
“Ừ.”Lý Tình Thâm gật đầu một cái, ngay sau đó quay đầu nhìn về phía Lăng Mạt Mạt, đáy mắt anh ẩn ẩn hiện hiện một loại âm thầm kích động sắc thái đang lưu động, con ngươi cực kỳ sáng ngời: “Mạt Mạt, em theo anh đi Tây Tạng một chuyến.”
“Tây Tạng?” Có nhân viên làm việc chen lời: “Không phải nói không đi Tây Tạng nên phải vào đây đợi nghỉ ngơi một chút rồi trở về nước sao? Thế nào trong lúc bất chợt lại muốn quay chụp ngay bây giờ vậy?”
“Mới vừa nhận được điện thoại, tạm thời thay đổi.” Lý Tình Thâm nhàn nhạt giải thích, sau đó, lại phân phó nói: “Có đội chuyên môn lên núi cùng đi, cho nên mọi người không cần đi.”
“Nhưng là, đã vất vả lâu như vậy, Lăng tiểu thư có thể tiếp tục sao?” Có nhân viên làm việc mang theo vài phần lo lắng nói.
“Nhưng là, mới vừa rồi công ty ES gọi điện thoại nói, mười ngày sau ở núi Côn Lôn của Tây Tạng có một lần kỳ cảnh ngàn năm khó gặp.” Lý Tình Thâm Luôn luôn bình tĩnh lại nói ra những lời này thời điểm, giọng điệu cũng hơi có chút run rẩy: “Là Nhật Nguyệt cùng sáng.” (nhật nguyệt cùng sáng: mặt trăng và mặt trời tahrwng hàng với nhau, song song chiếu sáng, cái này người ta thường gọi là nhật thực hay nguyệt thực.)
“Nhật Nguyệt cùng sáng?” Có người sợ hãi than một câu: “Nếu như lần này trong MTV có thể đưa vào kỳ tích quang cảnh đến như vậy thì cái MTV này nhất định sẽ trở thành MTV tuyệt nhất tự cổ chí kim, Lăng tiểu thư đây chính là chuyện tốt nha !”
“Đó là đương nhiên, Nhật Nguyệt cùng sáng mà! Chắc hẳn đay sẽ trở thành một tinh túy lưu truyền thiên cổ trong giới âm nhạc MTV.”
“Đây quả là tốt vận ngàn năm khó gặp một lần nha, nhất định phải nắm thật chặt mới được, kể từ đây thì album mới đơn độc của Lăng tiểu thư mà đưa vào cái đó trong MTV, chắc chắn sẽ bán được rất nhiều!”
Mọi người nghe thấy lời nói của Lý Tình Thâm thì đồng loạt đều rối rít nghị luận, ngay cả Lăng Mạt Mạt ngồi ở một bên Lý Tình Thâm cũng khẽ bắt đầu kích động.
“Cho nên, đây chính là cơ hội tốt trời ban, phải nắm thật chặt.” Lý Tình Thâm một chữ lại một chữ nói cực kỳ kiên quyết, tất cả mọi người rối rít gật đầu bày tỏ ủng hộ, lúc này Lý Tình Thâm mới thấp giọng hướng về phía Lăng Mạt Mạt nói: ” cảnh điểm ở Tây Tạng này, sẽ là tinh túy bên trong MTV của chúng ta lần này, cho nên, tối nay chúng ta sẽ phải bay đi Tây Tạng cả đêm, bởi vì cần lên núi, trang phục leo núi cũng đã chuẩn bị xong, có thể đem đồ vật giảm bớt đến ít nhất, còn dư lại cái nào thì trực tiếp giao lại cho mọi người, để mọi người giúp em mang về nước.”
**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**•**
Giữa trưa hôm sau, máy bay đáp xuống Tây Tạng.
Nơi đó có đội leo núi chuyên nghiệp lên đã chờ sẵn.
Chương 375: Nước Rất Lạnh, Để Tôi Đi (5)
Bởi vì địa thế Tây Tạng khá cao nên những thứ nghề nghiệp kia của đội viên leo núi Tây Tạng không thua kém núi Côn Lôn là mấy lần, từ lâu đã quen với khí hậu cùng hoàn cảnh nơi này, nhưng đối với Lý Tình Thâm mà nói thì chưa từng cùng Lăng Mạt Mạt tới Tây Tạng bao giờ, liền có khốn nhiễu cực lớn, đó chính là ————phản ứng độ cao!
Lúc đầu hai mươi bốn giờ, là hai mươi bốn giờ đông hồ cực kỳ đau khổ, hoa mắt, ù tai vô lực, bởi vì lần đầu đến nên hiện tại tất cả mọi người đều có hiện tượng như vậy, cho nên ai cũng muốn nhanh chóng thích ứng hoàn cảnh ngay vào ngày thứ nhất để tránh rước bệnh vào thân.
Lăng Mạt Mạt cảm thấy cực kỳ khó chịu, lăn qua lộn lại suy nghĩ rồi buồn ngủ, nhưng làm thế nào cũng ngủ không được , vô tri vô giác nhịn một ngày, kết quả ở sau hai mươi tư tiếng, cô đã xuất hiện kỳ tích đó là thích ứng với hoàn cảnh Tây Tạng, đã có thể ăn một ít đồ vật, uống một cốc nước lớn, thể lực và tinh thần dần dần khôi phục.
Vậy mà, Lý Tình Thâm so với cô thì lại hoàn toàn trái ngược, nhìn sao cũng chỉ có thể diễn tả bằng hai từ “THẤT BẠI”.
Lúc mới bắt đầu, Lý Tình Thâm chỉ là toàn thân vô lực, không có tinh thần, nhưng đến buổi tối, anh bắt đầu xuất hiện triệu chứng như ghê tởm hay nôn mửa, đội leo núi thấy kiểu tình huống này, vội vàng lấy thuốc đã chuẩn bị ra đưa cho Lý Tình Thâm uống.
Lý Tình Thâm uống thuốc, nhắm mắt lại mơ màng chòm vào giấc ngủ lại tỉnh, tỉnh rồi lại ngủ.
Lăng Mạt Mạt tỉnh táo lại thì đút thuốc cho Lý Tình Thâm uống một lần, nhìn anh lúc đứng lên hơi có điểm tinh thần phấn chấn hơn rồi, vậy mà, ngày hôm sau vào lúc ban đêm trong lúc bất chợt Lý Tình Thâm liền xuất hiện hụt hơi rồi lại buồn bực, hiện tượng hô hấp dồn dập, qua mấy phút sắc mặt cùng màu môi của Lý Tình Thâm trở nên vô cùng nhợt nhạt, trắng bệch ra như người chết.
Lăng Mạt Mạt nhìn thấy vậy thì sợ hết hồn, vội vàng đi ra ngoài gọi ngư

