Giấc Mơ Tình Yêu - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Giấc Mơ Tình Yêu (xem 6096)

Giấc Mơ Tình Yêu

ột chút ý nghĩa nào thì hoàn toàn là sai lầm.
Bọn trẻ trong tu viện nhanh chóng lôi kéo thằng bé cùng tham gia trò chơi với chúng nó.
Tuy chúng ngôn ngữ bất đồng, nhưng khi bị trò chơi cuốn hút, giữa chúng không còn khoảng cách nữa.
Thằng bé chưa bao giờ có nhiều bạn như thế, nên nó sung sướng cười đùa với bọn trẻ, cùng chúng chơi trò chơi, và nghịch ngợm đuổi nhau chạy quanh sân vườn.
Buổi tối, ba chúng tôi cùng ăn với bọn trẻ.
Do đây không phải là lần đầu tiên, nên thằng bé không còn thấy lạ lẫm giống như trước nữa. Tuy thức ăn hơi khó nuốt, nhưng đùa nghịch cả ngày, nên nó đã ăn gần hết phần ăn của mình.
Đức Hải chỉ nhấm nháp một ít thức ăn, đa số thời gian hắn dành để ngắm nhìn tôi và thằng bé ăn cơm và nói chuyện với nhau.
Từ lúc cùng tôi và thằng bé về thăm quê, khóe môi hắn lúc nào cũng cong lên thành một nụ cười, hắn đối xử ôn nhu và dịu dàng với tôi và thằng bé.
Đối với hắn, tôi và thằng bé là người quan trọng nhất trong cuộc đời hắn.
Buổi tối ở thôn quê, nhanh tối hơn ở thành phố, xung quanh chỉ toàn một màu đen, cảnh vật im lìm chìm trong bóng đêm đen kịt.
Thằng bé rất phấn kích và rất thích quê hương tôi, nó cũng rất mến bọn trẻ ở đây.
Chỉ ở đây có một ngày, nó đã làm quen được vô số bạn bè.
Tôi mỉm cười nhẹ nhõm, ngồi nghe thằng bé nói thao thao bất tuyệt về những việc nó đã làm trong ngày hôm nay.
Ngồi bên cạnh tôi, Đức Hải cười ấm áp, thân thể dựa vào tường, mắt hắn dịu dàng nhìn thằng bé. Tất cả hình ảnh sinh động và đáng yêu của thằng bé đều thu vào đáy mắt hắn.
Chờ thằng bé kết thúc câu truyện, tôi cười hỏi.
_Em có muốn cùng chị đi bắt đom đóm không ?
Thằng bé tròn xoe mắt nhìn tôi, nó nhảy dựng lên vì kích động, miệng hô to.
_Chị nói thật chứ ? Ở đây có đom đóm thật không ?
Tôi cười vui vẻ, gật đầu đáp.
_Đúng, ở đây có rất nhiều đom đóm.
Thằng bé nắm chặt tay tôi, nó kiên quyết kéo tôi đi.
_Mau ! Mau lên ! Chúng ta đi bắt đom đóm thôi !
Đức Hải trong đáy mắt tràn ngập ý cười và sủng nịnh, nhưng bên ngoài hắn vẫn tỏ vẻ bình thản.
_Đã khuya rồi, em và thằng bé đi ngủ đi. Đi lung tung ở ngoài đường vào giờ này không an toàn.
Thằng bé bất mãn vì hắn dám cắt ngang nhã hứng của nó.
_Nếu chú nhát gan thì chú ở nhà ngủ đi, còn cháu sẽ cùng chị Khánh Băng đi bắt đom đóm.
Thằng bé cười nịnh đối với tôi.
_Chị sẽ đưa em đi bắt đom đóm thật chứ ? Chị không được nuốt lời đâu đấy !
Tôi chịu thua tính cách muốn gì là đòi làm bằng được của thằng bé. Tôi đã nuông chiều nó quá rồi, nên không thể từ chối bất cứ yêu cầu gì của nó.
Đứng lên, tôi và thằng bé bước đi.
Đức Hải mặc dù nói là không muốn cho chúng tôi đi, và cũng không có ý định là sẽ đi cùng, nhưng hắn làm sao có thể yên tâm để cho tôi và thằng bé đi ra ngoài đường vào ban đêm, nhất là một nơi chỉ toàn bóng đêm và không có đèn đóm gì thế này.
Tôi biết nhất định hắn sẽ đi theo cùng, tôi yên tâm nắm tay thằng bé dắt đi.
Tôi là một người sợ ma, sợ bóng tối. Trước kia, dù có thích đom đóm và ngắm cảnh đêm đến thế nào, tôi cũng tuyệt đối không dám bước ra khỏi tu viện lấy nửa bước. Từ lúc sống ở thành phố, nơi nơi tràn ngập ánh sáng của bóng đèn điện và xe cộ vào ban đêm, tôi đã tạm quên đi chứng sợ ma và bóng tối của mình, nhưng khi về quê, căn bệnh này lại tái phát.
Đi trên con đường làng quen thuộc, ba chúng tôi bước thấp bước cao trên những mô đất nhấp nhô.
Xung quanh là bóng tối, cây cối trong bóng đêm tạo nên những hình thù quái dị.
Thằng bé tuy có sợ nhưng nó không hốt hoảng vì bên cạnh nó còn có tôi và Đức Hải.
Nhớ lại những gì đã cùng trải qua với tôi và Đức Hải khi đi chơi ở một vùng rừng núi hẻo lánh lần nào, thằng bé bất giác cười vui vẻ.
Dù chưa thật sự chấp nhận sự thật Đức Hải là cha ruột của mình, nhưng nó đã coi hắn là một người bạn tốt và gần gũi với nó hơn cả Đức Tiến.
Nếu nó không yêu và quý Đức Hải, nó sẽ không bám Đức Hải suốt ngày như thế.
_Chúng ta còn phải đi bao lâu nữa ?
Đức Hải đột ngột lên tiếng phá tan đi sự im lặng giữa ba chúng tôi.
_Chỉ còn một khoảng nữa thôi.
_Em thường xuyên về thăm quê chứ ?
_Thỉnh thoảng em mới về.
Đức Hải siết nhẹ tay tôi.
_Anh nghe bọn trẻ nói, em là một người ham công việc, có khi một năm mới về thăm quê một lần.
Tôi tức xì khói.
Hừ ! Bọn trẻ chết tiệt ! Sao chúng nó dám bán rẻ tôi ? Tại sao chúng có thể nhanh chóng có mới nới cũ như thế ? Rõ ràng, Đức Hải chỉ vừa mới gặp chúng nó có một ngày, thế mà chúng đã thích và quý Đức Hải hơn cả tôi rồi.
Xem ra Đức Hải không chỉ có sức cuốn hút đối với phái nữ, mà hầu như tất cả mọi người khi tiếp xúc và nói chuyện với hắn, đều bị giọng nói trầm ấm của hắn khiến cho bị lay động và sinh ra quyến luyến đối với hắn.
Đức Hải dường như đoán được suy nghĩ trong đầu tôi, hắn quẹt nhẹ vào mũi tôi.
_Em đang lo, anh sẽ cướp mất tình cảm của bọn trẻ dành cho em đúng không ?
Tôi bối rối nhìn vào khoảng không trước mặt, cũng may bóng tối đã che khuất đi khuôn mặt ửng đỏ vì thẹn của tôi.
_Nói thừa, ai bảo anh là em sợ anh cướp mất tình cảm của bọn trẻ dành cho em. Có giỏi thì anh cứ làm đi !
Tôi nói lẫy hắn, tôi đã vô tình nói cho hắn biết mặc dù tôi giả vờ không để ý đến, nhưng thật tâm tôi rất ghen tị với hắn.
Đức Hải bật cười, hắn thú vị nháy mắt với tôi.
_Em đã lộ nguyên hình rồi nhé ? Nếu em sợ thì hãy mau nói ra đi, biết đâu anh sẽ tìm cách giúp em.
_Không cần !
Tôi hung hăng quát nhỏ.
Tên điên này càng ngày càng quá đáng, hắn luôn trêu ghẹo tôi. Trước đây, tôi luôn cho rằng hắn là một kẻ cao ngạo khó gần, nhưng càng tiếp xúc với hắn, tôi càng nhận ra hắn là một kẻ trong nóng ngoài lạnh. Hắn cố tạo cho mình một vỏ bọc ngông cuồng và bất cần bên ngoài, nhưng bên trong lại tràn đầy nhiệt huyết và tình cảm.
Hắn là một kẻ rất si tình, một khi hắn đã yêu ai hắn sẽ toàn tâm toàn ý yêu người đó.
Yêu phải một người có tính sở hữu mạnh, sẽ rất vất vả và mệt mỏi, nhưng cũng hạnh phúc và đắm say không kém.
Tôi tin rằng, chỉ cần hai con tim thật lòng hướng về nhau, thì không còn khó khăn và rào cản nào nữa.
Nơi mà tôi đưa Đức Hải và thằng bé đến là một hồ nước trong xanh, nằm trên một con đê khá cao.
Đứng từ trên đê nhìn xuống, có thể thấy được mặt nước trong xanh đang phản chiếu ánh trăng lấp lánh, soi bàng bạc dưới đáy nước.
Trước cảnh đẹp mỹ lệ thế này, thằng bé reo ầm lên.
_Đẹp quá ! Tuyệt quá ! Chị Khánh Băng nhìn kìa ! Đom đóm, thật nhiều đom đóm !
Những con đom đóm đang bay lượn lờ trên mặt nước tạo nên những đốm sáng lập lòe giống như những ngôi sao trên trời.
Đức Hải đứng lặng người ngắm cảnh đẹp trước mặt, hắn không thốt nên lời, tay hắn nắm chặt lấy tay tôi.
Lâu lắm rồi, hắn mới có cảm giác nhẹ nhõm và bình thản thế này.
Tám năm qua, hắn luôn cảm thấy mình có một chỗ trống không thể lấp đầy được trong trái tim hắn.
Hắn luôn đi tìm một ảo ảnh xa vời không có thực, hắn luôn cho rằng những thứ mà hắn thấy trong mơ bất quá chỉ là ảo giác mà thôi, hắn không tin là mình đã từng yêu, từng làm tất cả để cố giữ lấy tình yêu không thể đó. Dần dần, hắn cùng tìm lại được những thứ mà hắn đã mất, khi phát hiện ra mình đã mất tám năm sống mà không biết gì, hắn đã hận bản thân mình rất nhiều, cũng căm ghét những người đã gián tiếp cướp mất

Từ khóa: Giấc Mơ Tình Yêu,
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Lý do người mẹ già làm mâm cơm cúng chỉ toàn rau má khiến ai cũng khóc

Đọc Truyện Cấp 3... Voz Full

Xem tử vi ngày 26/03/2017 Chủ Nhật của 12 cung hoàng đạo

Điện hạ, thần biết sai rồi!

Cho Tôi Xin Một Vé Đi Tuổi Thơ