Giấc Mơ Tình Yêu - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
Teya Salat

Giấc Mơ Tình Yêu (xem 6104)

Giấc Mơ Tình Yêu

hắn bị sốc lắm rồi, nay còn phải học cách để làm cha của nó nữa, không phải là một việc đơn giản và có thể thực hiện được trong một sớm một chiều.
Vì giận Đức Hải, nên thằng bé không thèm nói chuyện với hắn, cũng không thèm liếc mắt nhìn hắn đến lấy một cái.
Buổi tối trước khi đi ngủ, nó nhất quyết đá hắn ra ngủ ở trên ghế sô pha ngoài phòng khách, còn tôi và nó ngủ ở trên giường.
Tôi không nhịn được cười, khi thấy bố con họ suốt ngày tranh đấu với nhau.
Sợ hắn bị lạnh, nên tôi đã cẩn thận bảo hắn mang chăn ra ngoài phòng khách để đắp.
Căn phòng chìm dần vào bóng tối.
Mọi thứ trở nên yên tĩnh và bình lặng.
Quay sang nhìn thằng bé đang ngủ ngon ở bên cạnh, tôi nở một nụ cười nhẹ nhõm và ấm áp.
Thằng bé tuy hay giận dỗi, nhưng lại mau chóng quên đi tất cả.
Ngày mai mọi chuyện lại đâu vào đấy.
Tôi hy vọng, Đức Hải biết cách lấy lòng thằng bé, và có thể thuyết phục được nó chấp nhận và về sống với mình.
Trong một tuần, tôi cùng với Đức Hải và thằng bé lang thang khắp các ngõ lớn, ngõ nhỏ trong thành phố Phan Thiết.
Đã lâu rồi, thằng bé không được đi chơi xa, lại không được thoải mái đùa nghịch, nên nó tận dụng mọi cơ hội làm nũng bắt hai chúng tôi phải chiều theo ý thích của nó.
Ngày thứ hai ở Phan Thiết, tôi đã gọi điện về cho anh Lý. Mặc dù anh Lý có lo lắng cho tôi, nhưng anh cũng yên tâm phần nào khi biết tôi đang đi cùng với Đức Hải và thằng bé.
Tôi không biết Đức Hải đã nói gì với anh, mà anh có thể thả lỏng phòng bị với hắn như thế.
Trước đây, mỗi lần có một chàng trai nào đó, tìm cách tiếp cận tôi, anh đều căn dặn tôi đủ thứ giống hệt một ông bố giá khó tính, thế mà nay, anh chỉ đơn giản nhắc tôi phải chú ý giữ gìn sức khỏe, ngoài ra không nói gì thêm cả.
Vì cú điện thoại với anh, mà tôi thừ người mất gần nửa ngày, cố vắt óc suy nghĩ xem Đức Hải đã dùng ma lực gì để thuyết phục anh.
Đầu óc tôi vốn đơn giản nên tôi không thể nghĩ được nhiều, cũng không thể đoán mò, tôi mang một bụng thắc mắc đi hỏi Đức Hải, kết quả hắn không những không trả lời tôi, hắn còn làm khó tôi, hắn nói chỉ cần tôi chịu nghe lời, hắn mới nói cho tôi biết.
Hừ ! Tôi mặc dù có tính trẻ con, và suy nghĩ đơn giản, nhưng tôi đâu có ngốc, phải nghe lời và làm theo mệnh lệnh của hắn, có khác gì nói tôi là tù nhân của hắn đâu.
Tôi tin rằng, sớm muộn gì, tôi cũng sẽ moi ra được thông tin gì đó từ anh Lý. Tôi hiểu rõ tính cách thương em gái của anh, nên anh sẽ không thể thoát khỏi chiêu làm nũng và giận dỗi của tôi.
Mối quan hệ giữa thằng bé và Đức Hải càng ngày càng được cải thiện.
Thằng bé tuy vẫn còn hờn giận việc hắn dám đánh sưng mông nó, nhưng nó không còn đối xử gay gắt và xa cách như trước kia nữa.
Dù vẫn có nhiều xung đột xảy ra, nhưng hai người là cha con nên có nhiều tính cách và sở thích giống nhau.
Đến ngày thứ tám, ba chúng tôi về đến Mũi Né.
Thằng bé và Đức Hải lần đầu tiên đến thăm quê tôi, họ không tránh khỏi cảm giác kích động và hồi hộp.
Đức Hải coi những người đã nuôi tôi lớn là ân nhân, hắn nói rằng, nếu không có họ, hắn sẽ không được gặp tôi, và yêu tôi.
Tôi cảm động rơi lệ.
Tôi cảm ơn hắn đã không chê xuất thân nghèo hèn của tôi, cảm ơn hắn đã biết trân trọng những người đã có công nuôi dưỡng và giáo dục tôi, cảm ơn hắn đã dạy cho tôi hiểu ở trên đời này vẫn còn có tình yêu chân chính.
Đứng trước cánh cổng sắt cũ màu xanh nhạt, thằng bé nắm chặt lấy tay tôi.
_Đã…đã đến nơi rồi đúng không chị ?
Thằng bé nói cà lăm, nuốt nước bọt.
Tôi phì cười, xoa đầu nó.
_Ừ, đã đến nơi rồi. Em có hồi hộp không ?
_Dạ, có.
Cúi xuống nhìn thằng bé, thấy thái độ khẩn trương của nó, tôi bất giác nở một nụ cười.
Đức Hải và thằng bé bây giờ giống như gia đình của tôi.
Tôi có cảm giác là mình đang mang chồng con về giới thiệu với các sơ và bọn trẻ trong tu viện.
Tôi bị ý nghĩ này khiến cho giật mình. Thật không ngờ, tôi có thể nhanh chóng chấp nhận sự xuất hiện của Đức Hải và thằng bé đến thế. Mới hôm nào, tôi còn phản đối không nhận lời làm bạn gái của hắn, thế mà nay, tôi đã có ước muốn được cùng họ tạo dựng một gia đình êm ấm và hạnh phúc rồi.
_Vào thôi !
Tôi mỉm cười dịu dàng bảo thằng bé và Đức Hải.
Đức Hải mỉm cười đáp lại nụ cười của tôi, hắn ngọt ngào nói.
_Ừ !
Thằng bé đi giữa hai chúng tôi, tôi nắm lấy tay phải thằng bé, còn Đức Hải nắm lấy tay trái nó.
Nhìn chúng tôi, thật giống một gia đình về thăm quê.
Bầu trời hôm nay trong xanh, mây trắng đang bồng bềnh trôi lơ lửng trên không.
Cảnh vật xung quanh tôi tươi tốt và tràn đầy sức sống.
Hơn một tháng tôi không về thăm quê, tôi thấy mọi thứ dường như đang thay đổi và biến chuyển khác xưa.
Nghe thấy tiếng động, biết có khách lạ đến thăm, bọn trẻ trong tu viện ùa ra như ong vỡ tổ.
Tiếng thét của bọn trẻ im bặt, khi thấy lần này tôi không có về một mình, mà còn mang theo một cậu bé xinh đẹp và trắng trẻo cùng với một người đàn ông cao lớn, tuấn tú và đẹp trai.
Trẻ con đứa nào cũng có tính hiếu kì, nên chúng nó cẩn thận quan sát và đánh giá cả hai, như thể chúng đang phân tích địch thủ của mình.
Dưới con mắt nhìn chăm chú của hơn 50 đứa trẻ trong tu viện, thằng bé tròn xoe mắt nhìn khắp một lượt, nó kinh hoàng không hiểu tại sao bọn trẻ lại nhìn nó chằm chằm như thế.
Đức Hải đã quen cảnh đi đâu và làm gì cũng bị mọi người dòm ngó rồi, nên hắn ung dung nở một nụ cười, hắn nháy mắt với tôi.
_Em lên tiếng giới thiệu anh với bọn trẻ đi chứ ?
Tôi hoàn hồn, quay lại nhìn bọn trẻ đang đứng im lặng trước mặt.
_Chào các em ! Có nhớ chị không ?
Lúc này, bọn trẻ mới dụi mắt nhìn tôi, chúng đồng thanh hô lên.
_Nhớ ! Bọn em nhớ chị lắm !
Tiếng nói đồng loạt của bọn trẻ, khiến thằng bé ngơ ngác nhìn tôi, nó không ngờ là tôi lại có sức ảnh hưởng đối với bọn chúng như thế.
Thằng bé vì không hiểu tiếng Việt, nên nó chỉ biết dương mắt nhìn tôi và bọn trẻ nói chuyện và cười đùa với nhau.
Trên đường đi, tôi đã mua rất nhiều bánh kẹo và đồ chơi cho bọn trẻ.
Đức Hải phụ giúp tôi phát quà cho từng đứa, nụ cười thân thiện và giọng nói trầm ấm của hắn đã xóa tan đi cảm giác e ngại và phòng bị của bọn trẻ.
Hắn còn làm quen và kết bạn với bọn trẻ nhanh hơn cả tôi.
Không để thằng bé có cảm giác bị bỏ rơi và hụt hẫng xa lạ với bọn trẻ ở đây, tôi đã động viên và khích lệ nó đến phát quà cho bọn trẻ.
Ban đầu, thằng bé rụt rè không muốn làm, nhưng ngay sau đó những đôi mắt to tròn, và nụ cười trong sáng của bọn trẻ đã cuốn hút thằng bé.
Tuy nó không hiểu bọn trẻ nói gì, nhưng đồng dạng là trẻ con với nhau, chúng dễ dàng thấu hiểu và hòa hợp với nhau hơn tôi và Đức Hải nhiều.
Các sơ trong tu viên, vui mừng khi thấy tôi về thăm quê, điều các sơ ngạc nhiên là mới có hơn một tháng không gặp, tôi đã đưa hai người đàn ông lạ về giới thiệu với họ rồi.
Đức Hải là một diễn viên, là một người biết cách lấy lòng và thu phục nhân tâm, nên chỉ qua vài câu trao đổi, hắn đã khiến các sơ phải nở một nụ cười vui vẻ và quyến luyến đối với hắn.
Dù tôi chưa nói gì cả, nhưng các sơ đều hiểu hắn có vị trí quan trọng như thế nào trong trái tim tôi.



Sống 25 năm, nhưng chưa lần nào tôi mang bất cứ một người đàn ông nào cùng về thăm quê với mình cả, nay tôi phá lệ một lần, nếu điều này không có m

Từ khóa: Giấc Mơ Tình Yêu,
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Vừa từ chối chồng gần gũi thì anh xòe tay ra xin: ‘Được thôi, cho tôi 200 ngàn tôi sang phòng ô sin giải quyết’

Gửi em, cô gái chẳng mấy may mắn trong con đường tình duyên…

Con gái còn trẻ còn lắm ước mơ

Chắc tại kiếp trước mình duyên nợ gì nhau

“Gái ngoan” quỵ ngã chứng kiến mẹ làm điều này mỗi tối để chu cấp 5 triệu mỗi tháng, “ai còn mẹ xin đừng làm mẹ khóc”…