Giấc Mơ Tình Yêu - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Giấc Mơ Tình Yêu (xem 6094)

Giấc Mơ Tình Yêu

o cũng ồn ào của cô nàng.
_Bà nói đi anh ấy có đúng là Trương Đông Hải không ?
Lần này, thanh âm của Tuyết Ngân có giảm xuống, cô nàng thì thào vào tai tôi.
Tôi lắc đầu chịu thua, cô nàng này có tính cách bám rai như đỉa, một khi chưa đạt được mục tiêu, cô nàng nhất quyết sẽ không buông tha cho đối tượng.
_Phải !
Tôi bất đắc dĩ nói cho cô nàng biết sự thật.
_Thật không ?
Tuyết Ngân đôi mắt sáng rực, hai tay xoa vào nhau, vẻ mặt chó con sắp sửa nhìn thấy khúc xương của cô nàng khiến tôi không nhịn được cười.
_Thật.
_Bà có thể giúp tôi xin chữ kí của anh ấy được không ?
Tôi cau mày nhìn Tuyết Ngân, tôi không kiên nhẫn quát nhỏ.
_Bà đừng có được đằng chân lân đằng đầu, có muốn tôi sút bà đi luôn bây giờ không ?
Tuyết Ngân xụ mặt, mắt chớp chớp nhìn tôi.
_Bà làm ơn đi mà, chẳng phải anh ấy là chồng sắp cưới của bà sao ?
Tôi ho sù sụ, tôi sắp bị nước bọt của mình làm cho sặc chết.
Chồng…chồng chưa cưới ?
Thật không thể tin được ! Từ lúc nào, hắn lại biến thành chồng chưa cưới của tôi thế ? Ngay cả làm bạn gái của hắn, tôi vẫn còn chưa nhận lời.
_Bà đang nói nhăng nói cuội gì thế hả, còn không mau biến đi.
Tôi nóng giận đuổi khách.
Tuyết Ngân đã chọc tôi nổi điên lên rồi.
Không thèm chú ý để khuôn mặt đen kịt vì tức giận của tôi, Tuyết Ngân chạy như bay vào nhà hàng trong sạn, cô nàng chìa ngay một cây bút và một cuốn sổ trước mặt Đức Hải.
_Anh…anh làm ơn cho em xin chữ kí !
Cô nàng nói với giọng chờ mong, khuôn mặt cô nàng đỏ bừng lên khi bắt gặp đôi mắt lạnh lùng của Đức Hải.
Đức Hải chỉ cười với tôi và thằng bé, còn trước mặt người khác, hắn luôn lãnh đạm và vô tình.
Quay sang nhìn tôi đứng ở bên cạnh, khóe môi Đức Hải nhếch lên, đôi mặt đen sâu của hắn lóe sáng.
Trước ánh sáng mãnh liệt chiếu từ đôi mắt của hắn, da đầu tôi tê dại.
Nếu có thể tôi rất muốn khóc thét.
Hu hu hu ! Tôi đã làm gì, mà tôi luôn gặp vận rủi thế này.
Tôi hiểu ý nghĩa của cái nhìn chết người kia của hắn là gì, kiểu này hắn sẽ không bỏ qua cho tôi.
Đức Hải cầm lấy cây bút và cuốn sổ trên tay Tuyết Ngân.
_Tên cô là gì ?
Hắn mở miệng hỏi, mắt hắn không nhìn Tuyết Ngân.
_Tuyết…. Tuyết Ngân.
Tuyết Ngân tim đập chân run, nên về cơ bản cô nàng sẽ không hiểu được ý nghĩa của giọng nói lạnh lùng không có một chút tình cảm của hắn là gì.
Hắn bay bướm kí tên Tuyết Ngân trên tờ giấy trắng tinh.
Tôi chăm chú nhìn hắn kí, từng đường nét đều giống như rồng bay phượng múa.
Đức Hải không chỉ có vẻ bề ngoài đẹp trai, mà ngay cả chữ viết của hắn cũng đẹp không kém.
Tôi thấy mình thật hổ thẹn, xét về mọi mặt tôi không thấy có điểm nào xứng với hắn cả.
Khó khăn lắm, tôi mới tống được cô bạn lắm chuyện và mê trai đẹp của mình ra khỏi cổng khách sạn. Vì Tuyết Ngân, ba chúng tôi đã mất toi một buổi sáng đẹp trời.
_Cô ấy là bạn thân của em ?
Tiếng nói trầm ấm của Đức Hải vang lên phía sau lưng.
Một cơn ớn lạnh bất giác chạy dọc sống lưng, theo phản xạ, tôi quay lại nhìn hắn, rồi gượng gạo nở một nụ cười.
_Anh…anh đã đói chưa ? Chúng..chúng ta đi ăn thôi !
Tôi cố gắng đánh lạc hướng sự chú ý của hắn, bằng cách hỏi lảng sang chuyện khác.
Đức Hải “hừ” một tiếng, đôi mắt hắn sắc bén nhìn tôi.
_Em định phá anh đúng không ?
_Không..không có !
Tôi lắc đầu lia lịa, lắc đến sái cả cổ, chỉ còn thiếu nước gãy cổ nữa thôi.
_Tối hôm qua, anh đã nói muốn cùng em và thằng bé đi chơi.
Đức Hải oán hận nhắc nhở cho tôi nhớ.
Nụ cười trên môi tôi cứng đơ.
_Em…em cũng đâu có muốn, ai biết được là cô ấy lại tìm đến đây.
_Có thật là em không mời cô ấy đến để chỉnh anh ?
_Không có !
Tôi oan ức kêu ầm lên. Tôi đâu có ngu ngốc đến nỗi, mời cô bạn lắm chuyện và thích buôn chuyện của thiên hạ đến cửa, để tung tin của tôi cho mọi ở công ty biết.
_Vậy là em đã đáp ứng, cùng anh và thằng bé về Đài Loan.



_Vâng.
Tôi ngu ngơ đáp, tôi tưởng hắn đang hỏi chuyện tối hôm qua, nên không phòng bị gì mà trả lời hắn.
_Tốt !
Đức Hải kinh hỉ reo lên.
_Nếu em đã đồng ý rồi, thì không được nuốt lời.
Tôi ngước mắt nhìn hắn, mặt ngơ ngác không hiểu vì lí do gì hắn lại tươi cười sung sướng thế kia.
_Sáu giờ tối nay, chúng ta sẽ bay.
_Hả !
Mồm tôi tròn vo, tôi kinh ngạc nhìn hắn, não bộ của tôi bắt đầu hoạt động trở lại.
_Bay…bay đi đâu ?
_Đài Loan.
_Nhưng…nhưng mà…!
_Không nhưng nhị gì hết, lúc nãy em đã hứa cùng về Đài Loan với anh rồi, anh không muốn nghe lời từ chối của em.
Đức Hải cắt ngang lời tôi, hắn bá đạo bắt tôi phải làm theo lời hắn.
Không để cho tôi có thời gian thích ứng, hắn đưa tôi và thằng bé đến cửa hàng bán bánh của anh Lý, hắn muốn tôi nói lời tạm biệt với anh.
Gặp anh Lý tôi rất vui, nhưng lại chẳng biết nói gì.
Đức Hải thay tôi nói đơn giản cho anh Lý nghe lý do vì sao hắn phải mang tôi sang bên kia.
Hắn chịu đưa tôi đến tạm biệt anh Lý là hắn đã tôn trọng và nể mặt anh lắm rồi. Sau khi biết được quá khứ của tôi, biết anh đã giúp đỡ cho tôi nhiều như thế nào, hắn mới không còn ghen tuông bắt tôi phải tránh xa anh giống như trước kia nữa.
Anh Lý không có phản đối việc tôi bay sang Đài Loan cùng với Đức Hải và thằng bé, anh sớm đã biết mối quan hệ dây dưa không dứt của hai chúng tôi, nên anh chúc phúc cho tôi, anh mong tôi sớm tìm được hạnh phúc cho riêng mình.
Buổi trưa, bốn chúng tôi cùng nhau đi ăn cơm ở một nhà hàng trong thành phố.
Thằng bé vẫn vui vẻ nói cười giống như trước, từ lúc tôi xuất hiện trong cuộc sống của nó, nó đã biến thành một con người khác hẳn, nó đã trở về đúng với tính cách ngây thơ và hồn nhiên của một đứa trẻ con lên tám tuổi.
Nhìn Đức Hải và Đức Trọng vừa ăn cơm vừa mắt to trừng mắt nhỏ, khóe miệng tôi cong lên, tôi hạnh phúc mỉm cười. Mặc dù không biết trước được tương lai, nhưng tôi tin mình đã tìm được điểm tựa của đời mình.
Buổi chiều, tạm biệt anh Lý, tôi theo Đức Hải và Đức Trọng về khách sạn.
Hành lý không có nhiều, tôi lại không có đồ đạc cá nhân, nên lúc lên máy bay, tôi chỉ mang theo một chiếc túi xách nhỏ của mình.
Lần này bay sang Đài Loan, tâm trạng tôi khác hoàn toàn với chuyến đi lần trước.
Tôi đã mang theo niềm tin, tình yêu và hy vọng, trên chuyến hành trang bước vào một nấc thang mới trong cuộc sống của mình.
Tôi hy vọng quyết định lần này của tôi sẽ không khiến tôi đau khổ và hối tiếc nữa.
Sang đến Đài Loan, tôi dọn đến sống cùng với Đức Hải.
Thực lòng, tôi cảm thấy rất ngại và tủi thân, trước kia tôi sống cùng với Đức Tiến, thế mà nay, mọi chuyện đều đã thay đổi.
Dù sao cuộc sống vốn là như vậy, tôi không thể cưỡng cầu, cũng không thể cưỡng ép Đức Tiến yêu tôi.
Có lẽ tôi nên biết trân trọng những gì mà mình đang có thì hơn, tôi được Đức Hải yêu thật lòng, tôi không còn mong mỏi gì hơn nữa. Thứ mà tôi mất đi có thể là lòng tin, và một góc trong trái tim mình, nhưng thứ mà tôi có lại được còn nhiều và trân quý hơn gấp vạn lần.
Đức Hải chưa bao giờ vui và cao hứng như vậy, thằng bé chẳng những đã dần chấp nhận hắn là cha ruột của mình, mà bây giờ hắn đã có tôi, hắn không còn phải sống thui thủi một mình nữa.
Đầu tiên, thằng bé muốn lôi tôi đến sống cùng với nó trong nhà của Đức Tiến, nhưng Đức Hải đã cực lực phản đối, thậm chí hắn còn thách thức thằng bé và bảo nó rằng, nếu nó không muốn xa tôi,

Từ khóa: Giấc Mơ Tình Yêu,
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Tôi để cậu ấy bên em

Người nhà

Búp Bê Tử Thần

Chồng để lại toàn bộ tài sản đi theo gái

Tôi đã đuổi vợ ra khỏi nhà sau khi thấy cô ấy làm chuyện tày đình này với mẹ tôi