Giấc Mơ Tình Yêu - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Giấc Mơ Tình Yêu (xem 6103)

Giấc Mơ Tình Yêu

nh bị gãy, đầu cũng bị tổn thương nặng.
Quá đau đớn, Đức Hải ngồi bất động ở trên ghế, mắt hắn mờ mịt nhìn về phương trời xa xôi, hắn đang cố kiếm tìm hình bóng của người con gái mà hắn yêu tha thiết trước kia.
_Anh bị thương nặng như thế, bọn anh lại không có tiền, nên mọi chi phí điều trị đều phải dựa vào bố mẹ anh và Đức Tiến. Họ đã yêu cầu cô ấy sau khi sinh xong đứa con, cô ấy phải lập tức biến mất khỏi cuộc đời anh. Cô ấy vì muốn cứu anh, nên đã nén bi thương và đau khổ để chấp nhận yêu cầu của họ. Nhận được sự đồng ý của cô ấy, bố mẹ anh và Đức Tiến đã dốc hết sức để thuê bác sĩ giỏi nhất phẫu thuật và cứu sống anh.
Tôi không biết khi người ta đau khổ quá thì người đó sẽ có bộ dạng như thế nào, còn Đức Hải, hắn thì thào nói, thanh âm tắc nghẹn, mặt hắn nhợt nhạt như xác chết, mắt hắn đen kịt và tán loạn giống như những cánh hoa gãy nát bị gió mưa vùi dập.
_Đến khi cô ấy sinh, anh vẫn còn nằm mê man ở trên giường. Cô ấy đã mất, ngay sau khi sinh thằng bé. Sức khỏe của cô ấy vốn không được tốt, trong quá tình mang thai vừa không được chăm sóc tốt, lại xảy ra quá nhiều chuyện, nên cơ thể cô ấy gầy yếu, cô ấy đã cố chống đỡ cho đến khi thằng bé có thể an toàn sinh ra đời.
Đức Hải cúi người xuống, hai tay vuốt mặt, hắn đau khổ gào nhỏ, như một con thú bị tổn thương.
_Lúc anh tỉnh lại, cũng là mấy tháng sau đó. Điều đáng giận và đáng trách là anh không nhớ được gì cả, anh không nhớ được mình từng yêu cô ấy, cũng không biết đến sự tồn tại của thằng bé. Anh tồi tệ quá đúng không em ? Tại sao anh có thể quên cô ấy, có thể không biết đến sự có mặt của thằng bé ? Anh đã vô tư sống, mà không biết gì trong tám năm.
_Ha ha ha ! – Đức Hải bi thương bật cười cuồng loạn, giọng thống thiết và bi ai.
Tôi bật khóc nức nở, tôi vòng tay ôm lấy hắn vào lòng.
Tôi muốn xoa dịu một phần nào đó nỗi đau trong lòng hắn. Trước đây khi tôi buồn khổ vì thất tình và cô đơn, hắn đã ở bên cạnh an ủi và động viên tôi, nay tôi cũng muốn làm được một việc gì đó cho hắn.
Đức Hải đặt cằm lên vai tôi, sức nặng trên cơ thể hắn chuyển sang vai tôi.
Nhắm mắt lại, hắn không nói gì cả, tiếng thở dài đứt quãng của hắn thỉnh thoảng lại vang bên tai tôi.
Tôi biết hắn đang đau khổ, đang tự hành hạ và dằn vặt chính bản thân mình, hắn đang tự trách bản thân vì sao có thể quên đi cô ấy và thằng bé.
Nghe hắn kể sơ qua, tôi đã hoàn toàn hiểu được quá khứ của hắn.
Vậy là thằng bé không phải là con của hắn và Kim Loan.
Tôi luôn là người đến sau, luôn là người phải chịu đựng cái bóng của một cô gái khác. Dù hiện giờ Đức Hải có thật lòng yêu tôi đi chăng nữa, thì trong trái tim hắn cũng vĩnh viễn có hình bóng của cô gái kia.
Nhưng tôi không nên ngốc nghếch khi đi ghen tị và so bì với một người đã khuất, mà ngược lại tôi nên cảm ơn cô ấy đã sinh ra một thằng bé đáng yêu và thông minh như Đức Trọng, cảm ơn cô ấy đã cho tôi cơ hội được tiếp xúc và làm quen với Đức Hải.
Dù không thể dự đoán được tương lai mai sau sẽ như thế nào, nhưng tôi tự hứa với lòng mình rằng, tôi sẽ cố gắng mang lại hạnh phúc và niềm vui cho Đức Hải và Đức Trọng.
Buổi chiều tối, thay vì để Đức Hải và thằng bé ăn cơm ở nhà hàng trong khách sạn, tôi đã đưa cả hai đi ăn ở một quán cóc ven đường.
Đức Hải và thằng bé đã từng được thưởng thức tài nghệ nấu nướng của chủ quán và đầu bếp của mấy cái quán mà chúng tôi đã đi qua, nên họ nhất quyết phản đối và không đồng ý.
Tôi rất sung sướng và vui vẻ vì có thể bắt nạt được họ.
Hừ ! Món nợ mà họ thiếu tôi, tôi sẽ tính dần dần với họ.
Dám bắt nạt và ăn hiếp tôi, khi tôi còn sống với họ sao ? Bây giờ trên lãnh thổ của quê hương tôi, để xem họ có thể làm gì được tôi.
Nhìn khuôn mặt bí xị của họ, tôi cao hứng cười thầm trong lòng.
Ha ha ha ! Thật chết cười !
Khuôn mặt nhăn nhó khổ sở giống như ai đó thiếu nợ mấy trăm vạn của họ, có thể dọa một đứa trẻ con khóc thét.
Thằng bé nắm lấy tay tôi, nó rầu rĩ bảo tôi.
_Chị Khánh Băng ! Chúng ta không thể ăn cơm tối trong khách sạn được sao ?
_Em có muốn thưởng thức món cá nướng không ?
_Em muốn, nhưng mà…!
Thằng bé nhăn mặt, phản kháng.
_Họ nấu dở như thế, làm sao em ăn được.



_Em dám chê chị nấu nở. – Tôi không hờn không giận đối đáp lại thằng bé.
Đức Hải và Đức Trọng lập tức quay sang nhìn tôi, đôi mắt họ sáng rực nhìn tôi.
_Chị..chị nấu ? Thật…thật không ?
Thằng bé vì sung sướng quá, nên lắp bắp nói không nên lời.
_Thật, tại sao lại không ? Chẳng phải chị đã hứa là sẽ nướng cá cho em ăn khi đến Phan Thiết sao ?
_Hay quá ! – Thằng bé nhảy cẩng lên. Nó hoàn toàn quên mất hết tất cả sự buồn bực lúc nãy.
Nắm lấy tay tôi, nó kéo tôi đi thật nhanh.
_Chị Khánh Băng ! Đi nhanh lên, em đã đói lắm rồi !
Đức Hải cũng phụ họa theo thằng bé, hắn cũng nắm lấy tay tôi.
Dưới sức kéo của hai người đàn ông nhà họ Trương, chân tay tôi luống cuống bước thấp bước cao đi nhanh theo họ.
Tiếng cười trong veo và vui vẻ của thằng bé, hòa cùng tiếng cười trầm ấm của Đức Hải, đã xua tan đi đám mây u ám đã bám riết lấy chúng tôi bấy lấu nay.
Đến một quán cóc ở ven đường, tôi đã thương lượng với ông chủ cho tôi mượn bếp để nấu ăn.
Ông chủ quán cũng không còn trẻ nữa, năm nay ông cũng đã hơn 50 rồi.
Vì tôi trả tiền hậu hĩnh cho ông, nên ông vui vẻ đáp ứng yêu cầu của tôi.
Sự xuất hiện của ba chúng tôi, đã thu hút ánh mắt nhìn của tất cả mọi người trong quán, và những người đang đứng trước cửa quán để mua thức ăn, hay vì hiếu kì nên không muốn bỏ đi.
Để Đức Hải và thằng bé ngồi chờ trên một chiếc bàn ở giữa quán, tôi lúi húi nấu thức ăn ở trong bếp.
Thằng bé vừa ngồi chờ, vừa nuốt nước bọt, nó đang mong ngóng tôi nhanh nấu ăn xong, để nó còn được thưởng thức món cá nướng mà nó yêu thích.
Vì đây là một đất nước xa lạ đối với thằng bé, nên Đức Hải không dám bỏ đi đâu, mà phải kiễn nhẫn ngồi chờ và trông chừng thằng bé.
Hắn đã không biết thằng bé là con trai của mình trong tám năm, nên hắn không dám mạo hiểm để mất thằng bé thêm một lần nào nữa.
Hơn 30 phút sau, tôi nhờ nhân viên phục vụ trong quán bưng dần những đĩa thức ăn ra ngoài cho thằng bé và Đức Hải.
Khi đĩa thức ăn cuối cùng được tôi bưng ra ngoài, tôi thấy thằng bé đang nhồm nhoàm nhai một miếng cá nướng trong miệng, vẻ mặt nó tràn ngập sung sướng và vui vẻ.
Đặt đĩa thức ăn xuống bàn, tôi ngồi bên cạnh thằng bé.
Quay sang nhìn thằng bé, tôi cười hỏi.
_Cá nướng ngon không em ?
Thằng bé gật đầu như giã tỏi.
Tôi hài lòng nở một nụ cười. Mặc dù đã biết trước được câu trả lời của thằng bé, nhưng tôi vẫn muốn xác nhận lại.
Chống tay xuống bàn, Đức Hải chăm chú quan sát và nhìn ngắm hai chúng tôi.
Đối với hắn, được cùng tôi và thằng bé trải qua những giây phút vui vẻ thế này, là điều mà hắn đã mong mỏi từ lâu.
Thấy hắn chỉ ngồi im mà không động đũa, tôi giục hắn.
_Sao anh không ăn đi ? Anh chê thức ăn do em nấu à ?
_Không phải ! – Đức Hải nhẹ giọng trả lời tôi, khóe môi hắn cong lên thành một nụ cười dịu dàng – Anh đang nghĩ nếu ba chúng ta có thể sống mãi với nhau như thế này thì hay biết mấy.
Đang ăn, thằng bé ngước mắt lên nhìn hắn, miệng nó nhếch lên.
_Chú đừng có tưởng bở nữa. Dù chị Khánh Băng có chấp nhận sống cùng với chú, thì cháu cũng

Từ khóa: Giấc Mơ Tình Yêu,
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Vô sinh, vợ chồng nhặt rác nhận nuôi đứa trẻ bên đường và 20 năm sau bố mẹ đẻ đại gia tìm đến làm chuyện bất ngờ

Báo có thai, người yêu cũ chỉ nhắn: “Xin lỗi em” rồi biệt tích

Trong Mắt Con Trai, Con Gái Đẹp Nhất Khi Nào?

Nhầm số rồi, yêu luôn nhé!

Sự thật không ngờ về cô hàng xóm gợi tình