Giấc Mơ Tình Yêu - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt
pacman, rainbows, and roller s

Giấc Mơ Tình Yêu (xem 6109)

Giấc Mơ Tình Yêu

xoa bụng, miệng nó réo gọi tôi.
_Chị Khánh Băng, em đói !
Hoàn hảo ! Chỉ cần thằng bé dở giọng làm nũng, là tôi không thể mở miệng để trách mắng nó.
Thật bé thật biết cách làm khó tôi.
Không thể đấu lý được với chú cháu họ, tôi đi nhanh vào bếp.
Mở tủ lạnh, lấy mấy đĩa thức ăn, bật bếp gas, tôi hâm nóng lại cho thằng bé và Đức Hải ăn.
Nhìn hai người ăn cơm giống như đã hai ngày vẫn còn chưa được ăn, tôi vừa buồn cười vừa bực mình hỏi họ.
_Hai người đã không ăn cơm từ khi nào ?
Thằng bé miệng vừa nhai, vừa nhồm nhoàm nói.
_Từ tối hôm qua.
Tôi nhíu mày, mắt oán thầm Đức Hải.
_Sao anh không mua gì cho thằng bé ăn, hay đưa nó đi ăn ở một nhà hàng nào đó ?
Đức Hải mỉm cười, hắn nháy mắt với tôi.
_Nếu em lo cho anh và thằng bé như thế, hay là em dọn về sống chung với bọn anh đi.
_Đừng có mơ ! – Tôi ngượng ngùng quát nhỏ.
Hừ ! Tên điên này có được bình thường không khi bảo tôi dọn về sống chung với hắn và thằng bé ?
Một lần sống trong mơ mộng không có thực đã đủ với tôi lắm rồi, tôi không muốn tự lừa mình dối người thêm nữa.
Đức Hải biết tôi sẽ phản đối và không nhận lời đề nghị của mình, nên hắn cũng không lấy đó làm phiền, ngược lại hắn còn thú vị mỉm cười ngọt ngào với tôi.
Tôi cụp mắt, má hơi ửng đỏ, trái tim đập cuồng loạn trong lồng ngực.
Tôi muốn phát điên lên mất !
Rút cuộc, tôi đang làm gì thế này. Rõ ràng tôi nói là cần phải tạo khoảng cách với họ, thế mà bây giờ tôi lại đang ngồi nhìn họ ăn cơm và nói chuyện với họ.
_Nghe thằng bé nói, em từng hứa là sẽ đưa nó về quê hương em chơi ?
Tôi ngước mặt lên nhìn hắn, trên mặt tôi hiện rõ hai chữ “ngu ngơ” không hiểu gì.
Đức Hải bật cười, tay hắn chạm nhẹ vào má tôi.
_Không phải em đã hứa với thằng bé rồi, nhưng lại muốn nuốt lời đó chứ ?
Thằng bé nhếch mép cười khẩy với Đức Hải, nó biết thừa hiểu là hắn chỉ đang lợi dụng nó để thân cận với tôi mà thôi.
Đức Hải lừ mắt với nó, hắn mặc dù cười cợt với thằng bé, nhưng lại tỏa ra sát khí. Nếu thằng bé mà dám hé miệng nói ra câu gì bất lợi cho hắn, hắn sẽ không ngần ngại mà tét mông nó.
Thằng bé bình thản bưng bát canh ở trên bàn, cho lên miệng rồi húp xùm xụp.
Tôi ngồi ngây như tượng ở trên ghế, đầu mờ mịt không nghĩ được gì cả.
Chỉ cần tôi để ý kĩ một chút, tôi sẽ đoán ra được dụng ý của hắn, nhưng đáng tiếc, tôi vốn là môt người lơ đãng nên không có thói quen để ý và quan sát đến ánh mắt và nụ cười ẩn ý của người khác.
Đến khi bị Đức Hải và thằng bé lôi ra khỏi nhà, tôi vẫn chưa thoát khỏi trạng thái mơ màng và đang bay lơ lửng ở trên không.
Thằng bé dù có trường thành trước tuổi, nhưng nó vẫn là trẻ con, nên khi được cùng tôi và Đức Hải đi về Mũi Né để thăm trại trẻ mồ côi nơi mà tôi đã sinh ra và lớn lên, thằng bé không ngừng nói cười và hỏi tôi liên mồm.
Nhờ thằng bé, không khí căng thẳng và ngượng ngùng giữa tôi và Đức Hải đã dần dẫn biến mất.



Đi được một đoạn khá xa, lúc này tôi mới ý thức được hoàn cảnh của mình. Mặc dù nói rằng đang đi chơi với Đức Hải và Đức Trọng, nhưng vấn đề quan trọng ở đây là không ai trong số chúng tôi rành đường.
Quay sang nhìn Đức Hải, tôi tò mò hỏi.
_Anh có mang theo bản đồ, hay chuẩn bị được thứ gì không ?
Đức Hải khó hiểu nhìn tôi.
_Bản đồ ? Anh tưởng em biết đường về quê em ?
Tôi nhay thái dương. Tôi thấy cực kì bất đắc dĩ.
Chúa ơi ! Đi chơi mà không biết đường, cũng không chuẩn bị bất cứ thứ gì, chẳng lẽ ba chúng tôi cứ lông nhông ngoài đường mãi.
_Chúng ta nên quay về đi thôi !
_Tại sao ?
Lần này là thằng bé bất mãn quát nhỏ.
Nó không hài lòng khi tôi dập tắt mất ước muốn được đi chơi của nó.
_Ba chúng ta không ai rành đường đi. Nếu chúng ta bị lạc đường thì sao ?
Tôi giải thích cho chú cháu nhà họ Trương hiểu tình hình và hoàn cảnh của ba chúng tôi.
Tôi hy vọng họ không còn tiếp tục ương ngạnh đòi đi bằng được nữa.
Từ đây về quê tôi phải đi xe mất mấy tiếng, trên đường đi ai lường trước được sẽ xảy ra chuyện gì. Tôi nghĩ nên cẩn thận đề phòng bất trắc vẫn hơn.
Trái ngược với mong muốn của tôi, thằng bé và Đức Hải vẫn không chịu lùi bước, họ vẫn muốn đi về quê tôi bằng được.
Tôi bất lực nhìn họ, miệng méo xệch.
_Không phải hai người muốn bị lạc đường đấy chứ ?
_Nếu lạc đường chúng ta có thể hỏi người dân xung quanh đây đúng không ?
Đức Hải tươi cười giải thích với tôi, đôi mắt đen sâu của hắn chiếu thẳng vào tôi.
Trông hắn tràn đầy lòng quyết tâm và chí khí, hắn sẽ không lùi bước dù cho tôi có nói gì đi chăng nữa.
Tôi lại tiếp tục nhay thái dương, chưa có lúc nào tôi lại thấy nhức đầu nhiều như thế này.
Tôi cứ tưởng chỉ có mình tôi ương bướng và trẻ con, thật không ngờ chú cháu nhà họ Trương còn bị bệnh nặng hơn cả tôi.
Dưới sức ép của Đức Hải và Đức Trọng, tôi không muốn đi cũng vẫn phải theo họ tiếp tục tiến về phía trước.
Thằng bé luôn mong muốn có thể theo tôi về quê hương tôi chơi, nên nó sung sướng và hét ầm lên khi thấy tôi đã chịu nhượng bộ và không còn dùng lời lẽ để ép nó và Đức Hải theo tôi quay về thành phố nữa.
Trên đường đi, ba chúng tôi nói chuyện rôm rả và vui vẻ với nhau.
Thằng bé không biết Tiếng Việt, nên tôi, Đức Hải và nó nói chuyện với nhau bằng tiếng Trung.
Thằng bé hỏi tôi rất nhiều thứ về quê hương tôi, tôi nhiệt tình giải thích cho nó, và giải đáp hết tất cả các thắc mắc của nó.
Chưa có lúc nào, tôi lại thấy thằng bé và Đức Hải vui vẻ như thế. Hai chú cháu bọn họ cười và đùa rất nhiều.
Nhìn họ, cảm giác ấm áp và ngọt ngào trong lòng tôi không ngừng lan tỏa.
Hơn 11 giờ trưa, Đức Hải dừng xe trước một cửa quán ở ven đường.
Sự xuất hiện của ba chúng tôi khiến tất cả người dân ở gần đấy đều tò mò nhìn và hiếu kì đánh giá chúng tôi.
Tôi không quen bị người khác nhòm ngó, nên vội lôi Đức Hải và thằng bé đi sâu vào trong quán.
Chủ quán là một người đàn ông trung niên hơn 40 tuổi, mái tóc muối tiêu, nước da ngăm đen.
Thấy chúng tôi đến, ông nhanh chóng hỏi ba chúng tôi muốn ăn gì, sau đó giục nhân viên trong quán bưng đồ ăn cho chúng tôi.
Thằng bé tròn xoe mắt ngó nghiêng xung quanh. Nó thấy chỗ nào cũng mới lạ, cũng kì quái.
Trên đất nước Đài Loan, nó chưa từng trông thấy những hàng quán xiêu vẹo nằm trên con đường quốc lộ, bám đầy bụi và thấp lè tè.
Tôi mỉm cười khi bắt gặp đôi mắt ngơ ngác giống như một con nai tơ đang đứng trong rừng chiều của thằng bé.
Đức Hải nhăn mặt nhíu mày nhìn mấy đĩa thức ăn trên bàn.
Vừa mới động đũa, hắn gần như phun ra khỏi miệng, vì mùi vị thức ăn không những khó nuốt mà còn có mùi lạ.
Tôi bật cười thành tiếng khi khuôn mặt nhăn nhó của hắn lọt vào trong tầm ngắm của tôi.
Thật tội nghiệp cho chú cháu nhà họ Trương.
Họ quen ăn sơn hào hải vị rồi, nay bắt họ phải ăn những thứ khó nuốt này chẳng khác gì tuyên bố một lệnh đi đày cho họ.
Buồn cười là thế, nhưng tôi vẫn thấy thương thằng bé và Đức Hải. Nếu trên đường đi, họ không ăn được gì, họ sẽ bị đói lả.
Xoa đầu thằng bé, tôi dịu dàng trấn an nó.
_Cháu đừng lo lắng, chỉ đi một chút nữa, khi nào đến Phan Thiết, chị sẽ mượn nhà bếp của một gia đình nào đó rồi nướng cá cho em ăn.
Khuôn mặt bí xị của thằng bé đã lấy lại được sự vui vẻ và hồng thuận, khi nghe được lời hứa của tôi.
_Chị nói thật chứ ? Chị sẽ nướng cá cho em ăn khi đến

Từ khóa: Giấc Mơ Tình Yêu,
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Đêm nào con cũng quấy chồng chửi vợ là: ”Mẹ không biết chăm con!” nhưng rồi bật khóc khi vợ kéo áo để lộ thứ này

Làm dâu

“Tôi có bầu rồi, chị nhường chồng đi”

5 năm yêu bạn trai chưa muốn cưới, tôi chủ động dâng hiến thì anh gửi vào tài khoản 1 tỷ rồi biệt tích và 3 năm sau…

Truyện Anh Nhất Định Làm Em Yêu Anh