Giấc Mơ Tình Yêu - Truyện Teen - thichdoctruyen.yn.lt

Giấc Mơ Tình Yêu (xem 6141)

Giấc Mơ Tình Yêu

trẻ của mình, chỉ vì môt chữ “tình”.
Thằng bé bĩu môi.
_Em thấy chị chỉ đang làm to mọi chuyện lên. Chỉ cần chị không nghĩ đến nó là được rồi.
Nghe thằng bé nói, tôi thấy cũng có một chút giá trị.
Thằng bé tuy vẫn còn là một đứa trẻ mới có tám tuổi, nhưng trong nhiều chuyện, nó vẫn hơn hẳn tôi.
Thế giới trẻ thơ vẫn hồn nhiên và vô tư như thế, đâu có giống với thế giới của người lớn, lúc nào cũng tự làm rắc rối mọi chuyện, rồi lại tự hành hạ chính mình.
Tôi ngồi bất động trên giường, vòng tay vẫn ôm siết lấy thằng bé.
Trong giấc mơ của tôi, mọi thứ đều chỉ là ảo mộng và không có thật. Hạnh phúc thật ngắn ngủi và mong manh, thứ còn lại duy nhất khi giấc mơ kết thúc đó là một nỗi đau kéo dài và một lỗ hổng không thể lấp đầy trong trái tim tôi.
Cúi xuống nhìn thằng bé, nước mắt trên má tôi lăn dài.
Tôi rất yêu thằng bé, rất muốn sống bên cạnh nó, nhưng đã đến lúc tôi phải đi rồi. Nơi đây không thuộc về tôi, căn nhà này vĩnh viễn cũng không thể là của tôi.
Tôi chỉ có thể là một vị khách sống tạm bợ trong nhà của họ, tôi không thể sống cả đời với họ.
Kim Loan đã trở về, tôi phải trả lại Đức Tiến và thằng bé cho cô ấy.
Trước đây, có thể cô ấy đã sai lầm khi bỏ đi, nhưng sống ở trên đời này ai chẳng mắc sai lầm, cô ấy xứng đáng có được cơ hội để làm lại từ đầu.
Nếu Đức Tiến thật lòng yêu tôi, tôi sẽ không ngần ngại tranh giành hắn với cô ấy. Nhưng thật đáng tiếc, hắn không hề yêu tôi, hắn chỉ thích tôi thôi.
Tôi giống như một hương gió mới mang theo mùi lạ, nhất thời có thể thu hút hắn, nhưng về lâu dài, Kim Loan mới đích thực là người phụ nữ của cuộc đời hắn.
Càng nghĩ, lòng tôi càng đau đớn, nước mắt lại tuôn như mưa.
Tôi không biết mình đã khóc bao nhiêu lần, cũng không biết có bao nhiêu giọt nước mắt đã chảy ra cho mối tình câm lặng không có đoạn kết này.
Người trong cuộc như tôi thật u mê, thật tăm tối.
Tôi đang nghĩ đến việc nhường lại hắn cho cô ấy. Tôi làm thế phải chăng tôi quá ngu ngốc và không hiểu gì ?
Đã coi thằng bé như con trai của mình, tôi nên tạo mọi điều kiện để thằng bé được sống hạnh phúc và vui vẻ. Biết đâu, khi Đức Tiến và Kim Loan quay về với nhau, ba người bọn họ lại được quây quầy sống đầm ấm bên nhau như ngày xưa thì sao ?
Nhắm mặt lại, tôi lắc đầu khổ sở.
Đầu tôi đau quá, tôi không biết gì cả, cũng không muốn nghĩ tiếp nữa.
Thằng bé thấy tôi đang khóc, nó lo lắng hỏi.
_Chị không sao chứ ? Sao chị cứ khóc mãi thế ? Chị gặp phải chuyện gì đúng không ? Nếu chị buồn, chị có thể nói cho em biết, em sẽ cố gắng giúp chị.
Tôi cảm động ôm chặt thằng bé vào lòng.
Tình cảm mà thằng bé dành cho tôi hoàn toàn là thật. Nó không hề có vụ lợi và toan tính giống như người lớn.
Dù tôi vẫn còn rất hận và căm ghét Đức Tiến, nhưng tôi vẫn phải cảm ơn hắn, nếu không có sự sắp xếp của hắn, tôi đã không được gặp và làm quen với thằng bé, không hiểu được rằng ái tình có thể làm cho người ta say, cũng có thể khiến cho người ta phải rơi lệ và sầu não.
Tôi không còn là một cô gái ngu ngơ và dại khờ không hiểu chuyện giống như lúc trước nữa.
Ngoài tiền ra, tôi đã biết thêm về ái tình, hiểu ra rằng để có được tình yêu và hạnh phúc cho cuộc đời mình không hề đơn giản giống như tôi nghĩ.
_Nếu một mai chị phải rời xa em, em có nhớ chị không ?
Tôi nghẹn ngào hỏi thằng bé, lòng quặn đau.
Thằng bé cứng đờ, mắt nó ngơ ngác nhìn tôi.
_Chị…chị…định sẽ bỏ đi thật sao ?
Tôi lắc đầu, môi gượng nở một nụ cười nhạt thếch.
_Chị chỉ nói ví dụ thế thôi.
Tay thằng bé bám chặt lấy vạt áo khoác của tôi, khuôn mặt buồn bã đang ngẩng lên nhìn tôi.
_Nếu chị mà bỏ đi, em sẽ ghét chị.
Thằng bé giận dỗi nói, giọng nó vang lên giống như một con chó con đang lo sợ sẽ bị chủ bỏ rơi.
Nước mắt vừa mới ngừng, lại tuôn rơi như mưa.
Tôi biết phải làm gì bây giờ ?
Tôi hiểu, một khi tôi bỏ đi mà không có một lời từ biệt, thằng bé sẽ giận và hận tôi, nó sẽ coi tôi là một người không đáng tin cậy, và biết đâu nó lại quay trở về con người trước kia.
Tôi rất sợ thằng bé sẽ u buồn và không nói chuyện với ai nữa.
Nhưng nếu tôi còn tiếp tục sống ở đây, tôi không thể chịu đựng được cảm giác giày vò thống khổ, do mối tình không bao giờ có được một cái kết trọn vẹn, mà tôi mong muốn và ước ao gây ra, tôi cũng sẽ khiến Đức Tiến và Kim Loan không thể đến được với nhau.
Tôi mặc dù rất yêu Đức Tiến, nhưng không muốn giữ lấy cơ thể hắn, mà không thể giữ được trái tim và linh hồn hắn. Yêu như thế, có khác gì địa ngục và tự đào một cái hố để chôn tình yêu đâu.
Một tuần sau đó, ngày nào tôi cũng tránh mặt không gặp Đức Tiến.
Tôi chỉ xuống ăn cơm trưa và tối khi Đức Tiến đi làm chưa về, hoặc là hắn đang ở trong phòng.
Buổi tối nếu hắn có gõ cửa muốn gặp tôi, tôi giả vờ ngủ.
Tôi không có dũng khí đối diện với hắn, cũng không biết phải ăn nói với hắn như thế nào, sau buổi sáng mà tôi và hắn đã nói chuyện với nhau.
Người mà trốn tránh không dám nhìn vào sự thật, không phải là tôi mà chính là hắn.
Nếu ngay từ đầu, hắn không lợi dụng tôi, không mang tôi sang đây, thì đã không xảy ra nhiều chuyện rắc rối như hiện tại.
Trong một tuần, tôi không thể ngủ được, lúc nào đầu tôi cũng ong ong và vang lên những tiếng búa đang gõ chuông trong nhà thờ, còn tâm trí tôi căng thẳng khi nhớ đến những chuyện mà tôi không muốn nhớ.
Nếu quá mệt mỏi tôi mới chợp mắt được một chút, nhưng tôi cũng không thể ngủ yên khi luôn bị những cơn ác mộng hành hạ và quấy phá.
Người tôi gầy rộc hẳn đi, quầng mắt thâm đen. Tôi không có ốm đau bệnh tật, nhưng trông tôi còn thảm hại hơn cả người ốm.
Tinh thần tôi kiệt quệ, tôi sống mà cảm tưởng mình như đã chết.
Thất tình thật đáng sợ !



Cơn bạo bệnh về thể xác có thể lành lặn được, nhưng cơn bạo bệnh về tinh thần thì vĩnh viễn không thể khôi phục nếu như người đó không thể tìm được niềm vui mới.
Trong một tuần này, Đức Hải không có đến tìm tôi, hắn chỉ thỉnh thoảng nhắn tin cho tôi, và gửi đồ cho tôi qua hai chị giúp việc.
Hắn đến cổng nhà Đức Tiến nhưng không có vào.
Bây giờ hắn sống lặng lẽ giống hệt một bóng ma cô độc và lẻ loi.
Mỗi lần bật ti vi, nghe hắn hát trên truyền hình, hay trả lời các câu hỏi của phóng viên và báo chí, tôi lại khóc thầm lặng lẽ.
Dù chỉ nhìn hắn qua màn hình ti vi, nhưng tôi vẫn cảm nhận được nỗi buồn trong đôi mắt đen sâu, và qua khuôn mặt lạnh lùng không có một chút tình cảm của hắn.
Đức Hải là một chàng lãng tử cô đơn, hắn đã có mọi thứ mà một người bình thường phải ước ao và ngưỡng mộ, nhưng ẩn sâu bên trong hắn đang che dấu đi nội tâm thống khổ và đau đớn của mình.
Tôi vẫn không thể đoán được quá khứ của hắn, cũng không biết thằng bé có phải là con của hắn và Kim Loan không, nhưng tôi nghĩ quá khứ của hắn chắc là đau khổ lắm, nên hắn mới cố tình tạo cho mình một vẻ bề ngoài ngông cuồng và bất cần đời như thế.
Buổi chiều
Ngồi trên ghế xích đu ngoài sân vườn, tôi ngước mắt ngắm mặt trời trên cao.
Thời tiết nắng ấm hôm nay rất thích hợp cho một chuyến đi dã ngoại.
Nếu bây giờ, tôi đang ở Việt nam, thế nào tôi cũng đang hăng say làm việc, tôi sẽ không có thời gian rảnh rỗi để nghĩ vẩn vơ như lúc này.
Phải chăng con người không có việc gì làm, sẽ sống yếu đuối và nhu nhược ?
Tôi không

Từ khóa: Giấc Mơ Tình Yêu,
Chia sẻ để wap ngày càng phát triển bạn nhé :)
1 Chuyên mục chính
Truyện Đề Xuất
Xem tử vi ngày 02/04/2017 Chủ Nhật của 12 cung hoàng đạo

Là con gái đừng quên chúng ta là hoa của trời

Dốc tiền phẫu thuật trả thù tình cũ, ai ngờ… đổi cả đời

Bụi vào mắt ba

Truyện Em Luôn Ở Trong Tâm Trí Anh Full